Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào bàn bạc với bé:
“Lát nữa chúng nhà ăn ăn tôm con?
Để đến tối sẽ hỏng đấy."
Trần Trần bỗng nhiên “Oa~~" một tiếng, đôi chân ngắn đạp đạp vô cùng hưng phấn chỉ về phía xa:
“Mẹ ơi~~ tôm to đùng kìa~~"
Tô Đào Đào theo hướng bàn tay mũm mĩm của , chớp chớp mắt.
Hôm nay thế mà tôm hùm, cô lên đảo lâu như đây là đầu tiên thấy đấy.
Tô Đào Đào đẩy bé qua đó:
“Chào , tôm hùm bán thế nào ạ?"
Chủ sạp :
“Con nhỏ thì hai đồng một con, con to thì ba đồng một con."
Vật giá ...
Tô Đào Đào hận thể mang tất cả tôm hùm về nhà!
Thời buổi mua một con gà cũng mất hai ba đồng , một con tôm hùm nặng ít nhất nửa cân mà chỉ hai ba đồng.
Cuối cùng Tô Đào Đào dám quá phô trương, với Trần Trần:
“Trần Trần, cái gọi là tôm hùm, thể để đến chiều , con chọn một con thích ."
Trần Trần con con , ngẩng đầu :
“Đều thích hết ạ~~"
Tô Đào Đào:
“..."
là con ruột, cô cũng thích hết, tiếc là thể mua nhiều như .
Hiếm khi thấy một , cũng thường xuyên ăn, Tô Đào Đào nghĩ ngợi :
“Vậy thì chọn hai con ."
Một bà cụ bụng bên cạnh nhịn mà nhắc nhở cô:
“Mua cái đáng , chỉ cái vỏ trông to thôi chứ chẳng mấy thịt, ăn nó thà ăn một con gà còn hơn.
Tôm nhỏ kinh tế hơn, cái đó bốn năm hào một cân, vỏ mỏng mà thịt nhiều."
Tô Đào Đào thầm nghĩ, nếu bà giá tôm hùm lớn ở thế kỷ 21 thì chắc sẽ thế .
lúc cô chỉ thể :
“Cháu nó thích, thỉnh thoảng mua một cũng ạ."
Bà cụ xua tay:
“Đám trẻ các cô đúng là quán xuyến việc nhà, quá nuông chiều con cái ."
Thực tế là trong thời đại kinh tế kế hoạch, vật chất khan hiếm, đa tiền trong tay nhưng tem phiếu để mua đồ.
Chỉ vài năm nữa khi cải cách mở cửa, kinh tế cất cánh, vật giá leo thang, tiền giữ trong tay sẽ nhanh ch.óng mất giá.
Thực tranh thủ lúc đồng tiền còn giá trị, trong phạm vi năng lực mà đối xử với bản và gia đình một chút, Tô Đào Đào cảm thấy cũng chẳng gì to tát.
quan niệm tiêu dùng của cô trong thời đại gian khổ mộc mạc là đa chấp nhận.
Cô sẽ quá phô trương, cũng sẽ tìm cách sống cuộc đời của , nhưng sẽ ép buộc khác đồng tình đổi suy nghĩ của họ.
Bà cụ thực chỉ tiếng leo thôi, căn bản còn rõ bọn họ là ai.
Lúc bà mới nghiêng đầu Trần Trần một cái, hít một lạnh:
“Ồ, đứa nhỏ nhà cô tuấn tú thật đấy."
Lại thấy chiếc “xe cưỡi" độc nhất vô nhị của Trần Trần, bà cụ phản ứng ngay:
“Cô là nhà kỹ sư Phó ?"
Trần Trần chớp chớp mắt, bà cụ bằng ánh mắt vô tội và bất lực.
Bà cụ bỗng ngẩng phắt lên Tô Đào Đào, hít thêm một lạnh nữa:
“Ôi ơi, Giám đốc, Giám đốc Tô..."
Tô Đào Đào:
“..."
Mọi ơi, vẫn ạ!
Tô Đào Đào chỉ thể mỉm lịch sự:
“Chào bác ạ."
Bà cụ nuốt nước miếng:
“... cũng chỉ bừa thế thôi, tôm hùm , tôm hùm , cô mua , cô mua ..."
Tô Đào Đào mỉm với bà, với Trần Trần:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-147.html.]
“Trần Trần chọn tôm hùm con."
Trần Trần híp mắt chọn hai con tôm hùm to nhất, bàn tay nhỏ bóp bóp cái râu của nó, con tôm hùm động đậy, bé sợ hãi rụt ngay tay .
Ủ rũ Tô Đào Đào:
“Mẹ ơi~~"
Tô Đào Đào kẹp đầu con tôm hùm nhấc lên cho Trần Trần xem:
“Không , cái sợi râu mà Trần Trần chạm là xúc tu của tôm hùm, cứ cầm đầu nó hoặc xách cái gáy nó thế là nó c.ắ.n ."
Tô Đào Đào nhẹ nhàng chạm cái càng lớn của con tôm hùm, với Trần Trần:
“Cái càng khi đang buộc thế thì , nhưng lúc cởi thì chạm , nó kẹp đau lắm đấy."
Trần Trần vẫn luôn chăm chú lắng , xong liền ngừng gật đầu:
“Dạ ơi~~"
Chú bán hải sản nãy giờ vẫn cuộc đối thoại của họ, trong lòng thầm kinh ngạc.
Ông từng thấy phụ nào nuông chiều con cái như , mà cũng kiên nhẫn với con cái đến , nhưng cũng hiếm khi thấy đứa nhỏ nào lời đến thế.
Mọi đều con nhà kỹ sư Phó thông minh, một chuyến xe thể thuộc một quyển Tam Tự Kinh, theo chú bán hàng thấy thì thực vẫn là do cha dạy dỗ .
Mặc dù , tin tức Tô Đào Đào quá chiều con, vì để dỗ dành con vui vẻ mà mua liền một lúc hai con tôm hùm lớn vẫn truyền khắp khu nhà tập thể.
Đến nhà ăn, buổi giải đáp thắc mắc của dì Chung và Hạ Tri Thu bên cũng kết thúc.
Đông Đông thấy Trần Trần đến thì vui lắm, líu lo chi-a s-ẻ với bạn nhỏ tin mừng là ngày mai bé cũng sẽ học cùng.
Trần Trần :
“Ngày mai học ạ~~"
Đông Đông ngẩn , hỏi :
“Tại hả em?"
Trần Trần :
“Là Chủ Nhật mà ạ~~"
Đừng hỏi tại bé thông minh , chính là đấy.
Đông Đông tiếc nuối:
“Vậy đây?
Anh học cùng em cơ."
Trần Trần lấy món đồ chơi mới là chiếc vỏ ốc biển lớn chi-a s-ẻ cùng bạn nhỏ, giọng sữa :
“Thứ Hai~~ là thể ạ~~"
Đông Đông hỏi:
“Thứ Hai là khi nào hả em?"
Trần Trần:
“Sau Chủ Nhật~~ chính là~~ Thứ Hai ạ~~"
Trần Trần úp vỏ ốc tai Đông Đông:
“Anh thử xem~~ tiếng của biển đấy ạ~~"
Đông Đông mặt đầy kinh ngạc:
“Oa, thật !"
Hạ Tri Thu cuộc đối thoại của hai đứa trẻ mà ngây , hỏi Tô Đào Đào:
“Rốt cuộc em dạy Trần Trần thế nào mà thằng bé cái gì cũng thế?"
Tô Đào Đào :
“Tiểu Hàng với thằng bé, thằng bé tự ghi nhớ thôi ạ."
Hai chú cháu buổi tối khi ngủ ngoài việc sách thì chính là tán gẫu, mỗi tối đều chuyện lâu mới ngủ, Phó Viễn Hàng cái gì cũng kể cho thằng bé .
Hạ Tri Thu:
“Nhắc mới nhớ, chị vẫn bãi biển bao giờ, hôm nào chị cũng dẫn Đông Đông nhặt vỏ ốc mới ."
Tô Đào Đào :
“Vỏ ốc là do Phó Chinh Đồ nhặt lúc dẫn thằng bé bơi buổi sáng đấy ạ, thằng bé quý lắm."
Hạ Tri Thu thở dài, đúng là so với thì chỉ tức ch-ết:
“Lão Trương nhà chị là sát giờ mới ngủ dậy, mấy suýt nữa thì lỡ cả xe đưa đón công nhân viên, đừng là nhặt ốc."
Dì Chung :
“Lão Mạc nhà cũng thế, các ông thực mệt lắm.
Nói cũng , chỉ Chinh Đồ là ngày nào cũng rèn luyện thôi.
Trước đây căn cứ ở gần biển, cũng ngày nào cũng chạy bộ, cái vóc dáng giữ như là tự giác đến mức nào ."