Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô giáo dạy Văn mỉm chỉ bạn bên Trần Trần, hỏi bé:
“Trần Trần đúng , em bảo bạn sai , bạn sai ở nào?"
Trần Trần dùng giọng sữa trả lời:
“Là lầu Quán (guàn) Tước ạ~~ lầu Hoàng Tước ạ~~"
Cô giáo dạy Văn ngờ bé thật sự trả lời , liền về phía học sinh .
Cậu học sinh đó đỏ bừng mặt:
“Em xin , là em sai ạ."
Cô giáo dạy Văn càng kinh ngạc hơn, hỏi Trần Trần:
“Em bài thơ ?
Là lớn ở nhà dạy em ?"
Cậu nhóc trông còn đầy hai tuổi, năng còn rõ ràng cơ mà.
Trần Trần lắc đầu:
“Cô dạy ạ~~"
Cô giáo ngẩn , đó ha ha lớn, hỏi bé:
“Vậy em thuộc ?"
Trần Trần gật đầu, bắt đầu lắc lư cái đầu thơ:
“Bạch nhật~~ y sơn tận~~ Hoàng hà~~ nhập hải lưu..."
Loáng cái xong cả bài 《Đăng Quán Tước Lâu》.
Cô giáo dạy Văn vỗ tay, vẻ mặt xúc động:
“Tốt, lắm, thiếu niên cường tắc quốc cường, các em , các em đều nên học tập Trần Trần thật , em giảng nghiêm túc, chú ý tập trung, cho nên dễ dàng nhớ nội dung sách vở.
Các em đấy, tuyệt đối đừng để một đứa bé hai tuổi so bì xuống nhé."
Những học sinh chú ý giảng đều hổ cúi đầu.
Trong lớp cũng những bạn khác dắt theo em nhỏ học cùng, đứa còn lớn hơn Trần Trần, tuy nghịch ngợm phá phách nhưng chẳng đứa nào chịu giảng cả.
Tô Đào Đào thầm nghĩ, lẽ chỉ Trần Trần mới nghĩ rằng thật sự đến để học.
Trước đây khi còn ở trong thôn, Trần Trần cũng thường theo Phó Viễn Hàng đến lớp.
lúc đó Trần Trần chịu mở miệng chuyện, tính cách cởi mở như bây giờ, phần lớn thời gian đều chìm đắm trong thế giới riêng.
Trần Trần hiện tại thực sự giống như một viên ngọc trai phủ bụi, khi gạt bỏ lớp bụi bặm thì tỏa sáng rực rỡ, khiến thể rời mắt.
Tô Đào Đào bảo bối nhỏ, để lộ nụ hiền từ, định phiền các bạn học đang lên lớp, đang định âm thầm rời .
Kết quả——
“Mẹ ơi~~"
Cậu bé mắt nhạy, liếc mắt một cái thấy Tô Đào Đào, giọng sữa hưng phấn vô cùng.
Kế hoạch của Tô Đào Đào thất bại, cô giơ tay đỡ trán.
Cậu bé khua tay múa chân, nếu Phó Viễn Hàng kịp thời giữ lấy tay đẩy, xe đẩy lao về phía .
Giá mà kỹ sư Phó thể lắp thêm cái phanh cho xe đẩy trẻ em thì mấy, Tô Đào Đào thầm nghĩ.
Tô Đào Đào đành xin giáo viên:
“Thành thật xin thầy, phiền thầy lên lớp , xin phép đón cháu ngay đây ạ."
Cô giáo dạy Văn thấy Tô Đào Đào cũng ngẩn một chút, đứa bé và Phó Viễn Hàng, nghĩ đến kỹ sư Phó.
Gia đình đúng là cách sinh con, ông dạy học nhiều năm như , từng thấy đứa bé nào xinh và thông minh đến thế.
Phó Viễn Hàng cũng là một học sinh giỏi đức độ, lên lớp giảng nghiêm túc, bao giờ việc riêng, bài tập sạch xuất sắc, chữ cũng , vẽ tranh cũng cừ.
Cô giáo dạy Văn ôn tồn :
“Không phiền , cũng sắp đến giờ tan học ."
Tô Đào Đào tiện lớp, Phó Viễn Hàng dậy đẩy Trần Trần ngoài.
Tô Đào Đào xoa xoa đầu bé, bé híp cả mắt.
“Vẫn còn một tiết nữa ?"
Tô Đào Đào hỏi Phó Viễn Hàng.
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Vâng ạ, vẫn còn một tiết Toán nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-146.html.]
Tô Đào Đào:
“Vậy em học cho nhé, tan học thì đến thẳng nhà ăn tìm chị và cháu, nhớ uống nhiều nước đấy."
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Vâng, em chị dâu."
Tô Đào Đào mỉm gật đầu chào cô giáo dạy Văn đẩy Trần Trần rời .
Phó Viễn Hàng chỗ , bạn bàn thì thầm:
“Phó Viễn Hàng, chị dâu xinh thật đấy, xinh y như Trần Trần ."
Cậu bạn khá với Phó Viễn Hàng, chính là Khang T.ử - tặng chú ch.ó Bạch Bạch cho , đây là đầu tiên thấy Tô Đào Đào.
Cậu bạn cùng bàn thấy cũng gật đầu lia lịa:
“Ừ ừ ừ."
Phó Viễn Hàng vô cảm đáp một câu:
“Lo mà học , cứ việc riêng thế thì đến cả đứa cháu hai tuổi của cũng bằng ."
Khang Tử:
“..."
Nói như thể học hành chăm chỉ thì sẽ so bì bằng ....
Khi xa khỏi lớp học, Tô Đào Đào mới lấy chiếc mũ rơm nhỏ gầm xe đội lên đầu cho bé, rót chút nước cho uống.
“Hôm nay Trần Trần giỏi quá nhỉ, học thuộc thơ cơ đấy."
“Vâng ạ~~" Cậu bé chậm rãi gật đầu, chẳng khiêm tốn chút nào.
Tô Đào Đào gì cho .
“Vậy Trần Trần thích học cùng chú nhỏ ?"
Lúc Trần Trần thích, nhưng ngày hôm nay, bắt đầu thích :
“Có thích một xíu ạ~~"
Tô Đào Đào nhịn mà nựng cái má bánh bao của :
“Con còn 'một xíu' nữa cơ , 'một xíu' nghĩa là gì thế?"
Cậu bé cứ nghĩ bận xong việc là chuyên môn đến đón nên vui lắm, giơ ngón trỏ dấu một đoạn nhỏ:
“Thì chính là một tẹo tèo teo ạ~~"
Tô Đào Đào phì , cái nhóc con thật sự quá chữa lành tâm hồn.
Đi ngang qua phòng bảo vệ, bác bảo vệ chạy giúp khiêng xe đẩy, Trần Trần cảm ơn bác.
Bác bảo vệ :
“Chị Tô , cháu trai mới mang cơm đến cho xong, với nó chuyện chị gặp nó , nó đồng ý , khi nào thì chị thời gian?"
Tô Đào Đào :
“Nếu chiều nay thì đợi đến thứ Hai ạ, ngày mai mặt đảo."
Bác bảo vệ vẻ tiếc nuối:
“Lẽ nên bảo nó đợi chị ở đây một lát."
Tô Đào Đào :
“Không vội bác, từ giờ đến lúc nhà máy sản xuất vẫn còn một thời gian nữa.
Thế , địa chỉ nhà máy ngay phía nhà ăn lớn, thứ Hai sẽ qua đó giám sát thi công, nếu cháu bác rảnh thì cứ đến đó tìm lúc nào cũng .
Nếu giờ cơm thì chắc sẽ ở nhà ăn."
Bác bảo vệ liên tục gật đầu:
“Được , nhất định sẽ nhắn , cảm ơn chị Tô, cảm ơn chị."
Tô Đào Đào là cần gọi cô là Giám đốc Tô, nhưng bác bảo vệ vẫn sửa .
Thôi kệ , dù cũng là một giám đốc nhà máy, cô còn là một giám đốc nhà máy lớn chứ.
Chương 112 Tô Đào Đào quá nuông chiều con cái
Nhiệm vụ hôm nay của Tô Đào Đào cơ bản thành, tranh thủ lúc còn sớm, cô đẩy Trần Trần chợ mua đồ ăn cho bữa tối.
Cậu bé hôm nay vẫn ăn tôm, thực thời tiết thế mà mua tôm từ bây giờ để đến chiều, trong điều kiện tủ lạnh thì thường sẽ hỏng.
Vì , Tô Đào Đào thường hải sản buổi trưa, buổi tối cơ bản là .