Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 145
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cụ vẻ mặt đầy kinh hỷ Tô Đào Đào, một thoáng để ý, nụ rạng rỡ của cô cho lóa mắt, cụ vội vàng gật đầu :
“Được , cảm ơn cô nhé Tô xưởng trưởng.”
Tô Đào Đào :
“Đừng khách sáo nữa, cứ gọi là Tiểu Tô , trong giải quyết chút việc , thăm bọn trẻ.”
Ông cụ :
“Từ cô loạn…… khụ khụ, giáo d.ụ.c mấy đứa nhóc nghịch ngợm đó xong, trường học yên tĩnh hơn nhiều , con cái nhà cô đều .”
Sau khi Tô Đào Đào , ông cụ bóng lưng cô mà cảm thán, cả gia đình đều là cả, đứa nhỏ Phó Viễn Hàng cũng cho cụ mấy kẹo .
Hôm nay cổng lớn còn giúp nhấc cái xe đẩy em bé một cái, nhóc con như tiên đồng mới tí tuổi đầu mà cũng híp mắt “cảm ơn” với cụ.
Ừm, chắc chắn sẽ báo đáp , và chắc chắn sẽ bình an cả đời.
Sau , Trần chủ nhiệm giờ thấy khuôn mặt xinh quá mức của Tô Đào Đào là bắt đầu thấy chờn.
“Tô, Tô đồng chí, cô tới là……”
Trần chủ nhiệm sốt ruột, ngay cả từ “cô” (kính ngữ) cũng dùng luôn , rõ ràng Tô Đào Đào nhỏ hơn ông bao nhiêu.
Thấy Trần chủ nhiệm bộ dạng như đang đối mặt với kẻ địch mạnh, Tô Đào Đào khỏi thấy buồn , vô cùng lễ phép :
“Trần chủ nhiệm, phiền ông cho mượn máy fax để gửi một bản fax.”
Trần chủ nhiệm , thở phào một , lau mồ hôi tồn tại trán:
“Cô dùng cô dùng , cô cứ thong thả mà dùng.”
Tô Đào Đào chút nên lời , cô đáng sợ đến thế ?
Tô Đào Đào tranh thủ lúc gửi bản vẽ cho đội thi công, tay một bản đơn xin thi bằng lái xe.
Sau khi gọi điện thoại xác nhận với phía đội thi công nhận bản fax, gọi một cuộc điện thoại cho Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ chắc là bận, máy là , ước chừng là chạy bộ qua đấy, lúc điện thoại còn thể thấy tiếng thở dốc trầm của kèm theo một câu “A lô” trầm thấp lọt màng nhĩ.
Cảnh tượng cắt đất cầu hòa tối qua ùa về trong tâm trí, Tô Đào Đào c.ắ.n c.ắ.n môi, vành tai tự chủ mà ửng hồng:
“Phó Chinh Đồ, em thi bằng lái xe.”
Tiếng thở dốc ở đầu dây bên điện thoại rõ ràng khựng một chút, một lát mới thấy bảo:
“Được, xin cho em.”
Tô Đào Đào:
“……”
Một đống lời lẽ cô chuẩn sẵn thế mà chẳng đất dụng võ!
Người đàn ông Phó Chinh Đồ dường như bao giờ phản bác bất kỳ yêu cầu nào cô đưa .
Cho dù ở thời đại , yêu cầu vô lý như nữ đồng chí thi bằng lái xe, cũng hỏi thêm lấy một câu.
“Đơn xin em xong , lát nữa sẽ fax qua cho , cầm đơn xin của em bảo lãnh đạo mở cho em một bức thư giới thiệu, nếu thuận tiện tối nay mang về cho em, ngày mai lúc khỏi đảo em tiện thể luyện tập một chút luôn.”
Phó Chinh Đồ vẫn đáp:
“Được.”
Tô Đào Đào c.ắ.n môi, c-ơ th-ể tự chủ mà kéo dây điện thoại đung đưa sang trái sang một chút:
“Anh hỏi tại đồng ý luôn ?”
Người đàn ông ở đầu dây bên rõ ràng là một tiếng, trầm thấp như r-ượu ủ lâu năm:
“Em hy vọng nghi ngờ là phản đối?”
“Đều ,” giọng điệu của Tô Đào Đào mang theo vẻ nũng nịu mà chính cô cũng nhận , “Được , đưa máy fax cho em, em fax qua cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-145.html.]
Phó Chinh Đồ báo máy fax cho cô, khóe miệng nhếch lên nãy giờ vẫn hề hạ xuống.
Chu Chính vặn ngang qua, vẻ mặt trêu chọc :
“Có tình hình nha, điện thoại mà khóe miệng xuân sắc thế , điện thoại của ai đấy, Tô xưởng trưởng nhà ?”
Chuyện vợ của Phó công là Tô Đào Đào mở xưởng thực phẩm thì ai trong căn cứ là .
Điện thoại của máy fax vang lên, Phó Chinh Đồ đẩy Chu Chính để :
“Cậu nhiều quá đấy.”
Chu Chính:
“……
Là mười gậy đ-ánh một tiếng xì chứ, nhiều chỗ nào?”
Phó Chinh Đồ mặc kệ , nhận bản fax xem qua một cái, bắt đầu “khóe miệng xuân sắc”.
Chu Chính ghé sát , lướt qua một lượt, vẻ mặt như gặp ma kinh hãi :
“Tiểu, Tiểu Tô, cô, vợ thi bằng lái xe?”
Phó Chinh Đồ:
“Cậu chữ ?”
Chu Chính giơ một ngón tay cái lên:
“Phó Chinh Đồ, Phó công, thể con mắt chọn vợ của là thế đấy,巾帼不让须眉 (nữ kiệt thua kém đấng mày râu) nha.”
Hết mở xưởng học lái xe, bao nhiêu đàn ông cũng bằng .
Phó Chinh Đồ cất đơn xin , để một câu “Cảm ơn khen ngợi”, gọi điện thoại cho Tô Đào Đào, bảo nhận .
Chu Chính bóng lưng mà thở dài, kết hôn ?
Anh còn lớn hơn Phó Chinh Đồ hai tuổi đấy, cũng nên tìm một cô vợ ?
Tô Đào Đào bên xác nhận xong liền rời khỏi văn phòng trường học.
Trần chủ nhiệm trọn vẹn cuộc đối thoại giữa cô và Phó Chinh Đồ liền im lặng, vị Tô đồng chí là nữ đồng chí bình thường nha, lợi hại vô cùng, nghìn vạn đắc tội cô nữa.
Tô Đào Đào dọc theo các lớp học tìm tới lớp 4 (1), định tập kích một chút, xem nhóc con Phó Hạo Trần đang gì, ngoan .
Khi cô lén lút tới cửa sổ lớp học, liếc thấy nhóc con tinh xảo xinh bên cạnh Phó Viễn Hàng, lập tức ngẩn ……
……
Chương 111 Nuôi nhóc con thực sự quá chữa lành
Sau khi Tô Đào Đào ngẩn , liền lập tức bật .
Nhóc con Phó Hạo Trần ở bên tay của Phó Viễn Hàng, chiếm lĩnh phần lối bên cạnh, trong chiếc xe nhỏ của .
Lúc Tô Đào Đào tới, thầy giáo ngữ văn tóc mai đốm bạc đang dẫn dắt các bạn học sinh thơ, Trần Trần cũng lắc lư cái đầu theo, biểu cảm nhỏ vô cùng nghiêm túc, đúng là em bé chăm chỉ giảng nhất cả lớp, trong lúc tạm dừng, Tô Đào Đào vặn thấy bé đang sang với bạn học bên tay của :
“ ạ~~”
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc cùng các bạn học sinh tiểu học khác đều đang chăm chú giảng, bé gọi sữa thanh sữa khí như đều nhịn mà ồ lên.
Thầy giáo ngữ văn khó để nhóc con xinh thu hút sự chú ý, cả tiết học ông cứ liên tục bé, nhóc con chẳng sách giáo khoa, sách cũng chữ, nhưng bé vô cùng nghiêm túc, cứ như thật sự hiểu .
Bị bé ngắt quãng như , thầy giáo dừng , Trần Trần hỏi:
“Em tên là gì?
Mấy tuổi nào?”
Trần Trần thực vẫn còn sợ lạ, bé vội vàng về phía chú út.
Phó Viễn Hàng bóp bóp bàn tay nhỏ mập mạp của bé để trấn an, với thầy giáo:
“Thưa thầy, đây là cháu trai em, tên là Trần Trần, tròn hai tuổi ạ.”