Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Chung :
“Hay là ngày mai để Đông Đông theo Mộc Mộc học , cũng là để bạn với Trần Trần, hả Đông Đông?”
Đông Đông thấy chơi cùng Trần Trần, lập tức gật đầu :
“Vâng , ạ, con !”
Hạ Tri Thu cầu còn chẳng , thời chị dắt em học cùng là chuyện bình thường, chỉ là phiền đến Mộc Mộc khiến cô chút ngại.
“Thế thì phiền Mộc Mộc quá, Đông Đông nghịch lắm, liệu ảnh hưởng đến việc học của Mộc Mộc ?”
Dì Chung xua tay :
“Không , thằng nhóc thối đó cứ đòi một đứa em trai suốt đấy, nó , ngoài chẳng chỗ nào đáng khen, chứ học hành thì năm nào cũng nhất.”
Tuy thời đại thành tích học tập kém đều như , đều học đại học, dường như chẳng gì khác biệt, nhưng con cái học giỏi thì cha rốt cuộc vẫn thấy tự hào.
Hạ Tri Thu vô cùng cảm kích:
“Vậy xin cảm ơn Mộc Mộc nhé.”
Dì Chung xua tay :
“Chuyện nhỏ, tương trợ lẫn mà, khách sáo gì chứ.”
Tô Đào Đào :
“Đợi nhà máy sản xuất thì dễ , tới lúc đó để bọn trẻ lớp mẫu giáo.”
Đây cũng là dự định ban đầu mà Tô Đào Đào kiên trì mở lớp mẫu giáo, cho dù ngoan ngoãn như nhóc con thiên thần Trần Trần chăng nữa, thì dắt theo khi việc rốt cuộc vẫn tiện.
Tiếp theo là phân công hợp tác.
Tô Đào Đào liên hệ đội thi công.
Dì Chung và Hạ Tri Thu dán thông báo tuyển dụng, buổi sáng ở hiện trường giải đáp thắc mắc, buổi chiều xem tình hình dừa già.
Phía lãnh đạo dặn dò Tiểu Lục vô điều kiện ủng hộ Tô Đào Đào triển khai công việc.
Dì Chung và Hạ Tri Thu việc ở bảng thông báo, còn Tô Đào Đào thì tới văn phòng nhà ăn gọi điện thoại liên hệ đội thi công.
Phía lãnh đạo chắc cũng chào hỏi qua, đại loại cũng là những lời như dốc lực phối hợp với Tô Đào Đào triển khai công việc, bàn bạc thuận lợi, bên hợp đồng cũng chuẩn xong, nhưng đúng dịp cuối tuần nên đợi đến thứ hai mới khởi công .
Phía Tô Đào Đào đương nhiên vấn đề gì.
Đội thi công xem bản vẽ thi công, hy vọng phía Tô Đào Đào thể fax qua một bản.
Văn phòng nhà ăn máy fax, Tô Đào Đào đành về phía trường tiểu học.
Bước khỏi văn phòng nhà ăn, bảng thông báo đông nghịt .
Dì Chung mượn bàn ghế của nhà ăn, dì và Hạ Tri Thu cùng Đông Đông bên trong, cảnh tượng đó chẳng khác nào hội chợ việc của trường đại học, trong ba lớp ngoài ba lớp vây quanh chật như nêm cối.
Tô Đào Đào lướt qua, vẫn một nam đồng chí, tỉ lệ nam nữ chắc là đến một phần mười.
Thời đều là nam chủ ngoại, nữ chủ nội, nam đồng chí nào chịu ở nhà trông con việc nhà quả thực là hiếm như lá mùa thu.
Thực trong căn cứ một bộ phận nữ nhân viên, nhưng hoặc là cả hai vợ chồng đều việc trong căn cứ, hoặc là công việc ở bên ngoài nên theo qua đây.
Dự tính của Tô Đào Đào là trong ba mươi suất tuyển dụng, nhất nên một phần ba là nam đồng chí, bởi vì một việc nặng nữ đồng chí sẽ vất vả.
Trừ bảo vệ , công nhân sản xuất nam ít nhất cũng mười tám mới , nhưng tại hiện trường nam đồng chí đếm hết một bàn tay, tuy nhiên, cũng tất cả nhà đều mặt, chắc vẫn thể tuyển đủ.
Tô Đào Đào nghĩ là trong lòng yên tâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-144.html.]
Đến trường tiểu học, ông cụ gác cổng chủ động để Tô Đào Đào đăng ký, nhân tiện hỏi:
“Tô xưởng trưởng, hỏi một chút là nhà máy các cô tuyển bảo vệ ?”
Tô Đào Đào ngạc nhiên cụ một cái, gật đầu :
“Có tuyển ạ.”
Ông cụ Tô Đào Đào, ánh mắt dám dừng quá lâu, thôi.
Tô Đào Đào :
“Cụ nhân tuyển nào giới thiệu ?
vị trí ưu tiên quân nhân xuất ngũ.”
Ông cụ ngờ Tô Đào Đào trông vẻ là một nữ đồng chí lợi hại mà dễ chuyện như , liền :
“Nó đúng là quân nhân xuất ngũ, cũng là cháu trai , vợ nó việc ở bộ hậu cần căn cứ, nó còn từng lập công hạng nhất nữa, chỉ là, chỉ là……”
Ông cụ gãi gãi đầu, ấp a ấp úng.
Tô Đào Đào kiên nhẫn đợi cụ hết.
Hồi lâu , ông cụ mới đỏ mắt :
“Chỉ là năm xưa đ-ánh trận, một cánh tay để nơi chiến trường, đổi lấy một huân chương lập công hạng nhất……”
……
Chương 110 Phó Chinh Đồ, em thi bằng lái xe
Tô Đào Đào ngẩn một lát, ngờ là một hùng dân tộc như , lập tức nảy sinh lòng tôn kính, :
“Cụ bảo tới phỏng vấn , nếu bằng lòng tới, chúng sẽ ưu tiên nhận.”
Ông cụ gác cổng mừng rỡ vô cùng, khoảnh khắc thần sắc ảm đạm , thở dài một tiếng :
“Haiz, thực lúc nó xuất ngũ tổ chức sắp xếp công việc cho , chỉ là nó bảo tiền trợ cấp tổ chức cho đủ cho nó sinh sống , nó chẳng việc gì, chiếm chỗ việc, nhường vị trí công tác cho thể cống hiến nhiều hơn cho đơn vị.”
Ông cụ càng càng thấy xót xa:
“Nó vì lụy đến cháu dâu mà mấy đề nghị ly hôn với nó, nhưng cháu dâu gì cũng chịu, kết hôn mười mấy năm , đến cả một đứa con cũng chịu sinh, nếu chỗ chúng xây dựng lên thì hai đứa nó chắc vẫn cứ sống xa cách mãi.”
Ông cụ lau nước mắt, tiếp tục :
“Gần đây nó định về, cháu dâu bảo khuyên nó, liền đơn phương nghĩ rằng đợi một công việc, một chỗ dựa tinh thần thì lẽ nó sẽ bằng lòng ở .
Cha nó mất sớm, cũng là mấy em chúng mỗi nhà một miếng cơm nuôi nó lớn khôn, đứa nhỏ thật thà, tâm tính cũng , với nó chuyện nhà máy mới tuyển , nhưng nó bảo nhà máy mới tìm tứ chi lành lặn mới giúp những việc khác, nó gánh nặng .”
Thực ông cụ bảo vệ cũng mới gặp Tô Đào Đào vài , cũng tại nhiều lời tâm huyết với cô như .
Có lẽ là cảm thấy Phó công là đáng tin cậy, vợ cưới về chắc chắn cũng sẽ tệ, Tô Đào Đào vì em trai Phó công mà như , đứa trẻ dạy dỗ cũng , Tô Đào Đào nhanh ch.óng thể xưởng trưởng như , chắc chắn cũng là một năng lực, đáng tin cậy.
Tô Đào Đào kính trọng nhất là những hùng bảo vệ đất nước, càng thương xót những quân nhân xuất ngũ thương như , nếu còn ở quân đội, giờ chắc hẳn là nhân vật cấp đoàn trưởng .
Tô Đào Đào thấy vô cùng đáng tiếc, cũng thể thấu hiểu ông cụ và vị hùng .
Thực cô đến thời đại , những cô thấy và gặp đại đa đều là những phác thực.
Người nên báo đáp , càng nên bình an cả đời.
“Cụ cứ hẹn , sẽ trực tiếp chuyện với .”