Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiếm khi thấy bữa sáng cô ăn ngon miệng như , nụ mặt Phó Chinh Đồ đậm thêm mấy phần.”

 

Bản bữa sáng ăn cái gì thực cũng , nhưng Tô Đào Đào thì .

 

Cô nấu ăn ngon, cái miệng cũng kén chọn, những thứ hợp khẩu vị lẽ cô chỉ ăn đại vài miếng để đói là xong thôi.

 

Tay nghề của ông cụ thực sự , tỉ lệ đậu xanh và ngũ cốc vặn, bánh thơm độ dai, cộng thêm nước tương đậu lên men vặn quá mặn do ông cụ tự và lớp bánh tráng giòn tan trong miệng, Tô Đào Đào cộng cả hai kiếp cũng từng ăn món bánh kẹp nào ngon như thế .

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Không của nhà ăn , là một ông cụ đơn tự bày sạp bán đấy.”

 

Người thể tự bày sạp đảo thường là những nhóm căn cứ đặc biệt quan tâm chăm sóc như bà Hoàng.

 

c.ắ.n một miếng thật to:

 

“Tại để ông cụ nhà ăn việc nhỉ?

 

Món bánh kẹp ngon thế mà đưa nhà ăn thì chắc chắn cung đủ cầu.”

 

Phó Chinh Đồ lắc đầu:

 

“Không nữa, ông cụ tuổi tác nhỏ, chắc là gánh vác nổi công việc ở nhà ăn .”

 

Ăn món ngon tâm trạng Tô Đào Đào , tạm thời cũng quên luôn chuyện tính toán với Phó Chinh Đồ về việc tối qua nghịch ngợm quá đà.

 

Cô nếm kỹ nước tương đậu, híp mắt :

 

“Nước tương đậu của ông cụ chắc chắn là bí phương gia truyền, đợi nhà máy thực phẩm của em lớn mạnh , sẽ mua công thức của ông cụ, chuyên môn mở một dây chuyền sản xuất bán nước tương đậu gia truyền của ông cụ, ngon quá mất.”

 

Phó Chinh Đồ hết cách với cô, giờ cô dồn hết tâm trí nhà máy , nhân tài , sản phẩm , dự án …… cô cái gì cũng hết.

 

Tô Đào Đào sai bảo Phó Chinh Đồ:

 

“Đi ngâm ít đậu nành , buổi tối dùng để hầm móng giò, mua bánh kẹp, xem thể hỏi mua một ít nước tương của ông cụ , dùng nước tương hầm móng giò thì đúng là một hương vị khác biệt đấy.”

 

Phó Chinh Đồ:

 

“……”

 

Được , tâm tư cô đặt lên chuyện ăn uống cũng vẫn ít .

 

cho dù ngon đến , Tô Đào Đào cũng chỉ thể ăn nửa cái, đến cả Trần Trần cũng thể ăn hết nửa cái .

 

Nhóc con Phó Hạo Trần dù cam lòng đến mấy, hôm nay cũng chỉ thể theo chú út học thôi, còn cách nào khác, “dự án” của Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ đều đang ở giai đoạn then chốt, hôm nay đều sẽ bận, chăm sóc nổi bé.

 

Khả năng thích ứng của nhóc con Phó Hạo Trần vẫn mạnh, bé đem theo những món đồ chơi yêu nhất, kẹo sữa cho, bánh gạo rang…… tất cả bỏ chiếc ba lô nhỏ.

 

Tô Đào Đào đưa chìa khóa xe đẩy cho Phó Viễn Hàng, bảo mang theo hộp cơm.

 

“Tiểu Hàng đẩy xe đẩy nhé, lúc lên lớp Trần Trần cũng thể trong xe chơi.”

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Vâng ạ chị dâu.”

 

Tô Đào Đào chỉnh đốn quần áo cho nhóc con, hôn lên mặt :

 

“Trưa tan học đợi ở nhà ăn với chú út nhé, chúng cùng ăn cơm.”

 

Trần Trần gật gật đầu:

 

“Dạ thưa ~~”

 

Sau đó đeo ba lô nhỏ lên, đội mũ cỏ nhỏ, vẫy tay chào tạm biệt cả nhà bao gồm cả Bạch Bạch, vui vẻ để chú út dắt tay cửa học.

 

Chương 109 Nhà máy các cô tuyển bảo vệ ?

 

Hạ Tri Thu sáng sớm mang theo thông báo tuyển dụng qua đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-143.html.]

 

“Đào Đào, cô xem xem còn chỗ nào cần bổ sung , để thêm .”

 

Tô Đào Đào nhận lấy tờ giấy đỏ mở xem, :

 

“Chữ b.út lông của cô thể bày sạp bán câu đối đấy.”

 

Hạ Tri Thu lắc đầu :

 

“So với ông nội thì còn kém xa lắm, phong cốt.”

 

Tô Đào Đào :

 

“Thư pháp gia mới xem phong cốt, chúng thi thư pháp , cái dán ngoài là đủ kinh ngạc .”

 

Tô Đào Đào xem xong đưa cho Hạ Tri Thu:

 

“Cứ thế , nhớ một bản lưu, nếu gió thổi bay mất cô chẳng nhớ cái gì, nhất là cô và dì Chung đều ký tên , đều như , những việc liên quan đến thông báo, biên bản họp, hoặc một hạng mục quan trọng, hai nhất nên chứng cho , thống nhất lập hồ sơ.”

 

Thời đại điện thoại chụp ảnh, để chút hồ sơ thì chỉ thể tay, cộng thêm chứng.

 

Hạ Tri Thu gật đầu:

 

, vẫn là cô suy nghĩ chu đáo.”

 

Tô Đào Đào :

 

“Đợi hôm nay bàn bạc kỹ với đội thi công xong, chúng tìm thời gian xác định quy trình, nhanh ch.óng xong con dấu và giấy phép, chúng treo tên ở căn cứ, nhưng cũng là hạch toán độc lập, tính là một đơn vị độc lập, chim sẻ nhỏ cũng đầy đủ ngũ tạng chứ.”

 

Dì Chung :

 

“Cần quy trình gì, chạy bộ phận nào thì để cho, thủ tục ở căn cứ chúng dễ , chứ liên quan đến các bộ phận khác thì phiền phức lắm, xe khách đảo chúng cuối tuần mới khỏi đảo , mà cuối tuần thì các đơn vị đều nghỉ.”

 

Tô Đào Đào :

 

“Đã chào hỏi bên lãnh đạo , xe dùng đặc thù thể xin đặc thù, để Tiểu Lục chở chúng .”

 

Tô Đào Đào nghĩ một chút :

 

“Nhân lúc bây giờ đang rảnh, chúng tìm thời gian thi lấy bằng lái xe .”

 

Dì Chung và Hạ Tri Thu một cái, đều thấy sự kinh hãi trong mắt đối phương:

 

“Bằng, bằng lái xe?”

 

Ba báu vật của thời đại :

 

“Bác sĩ, tài xế, bán thịt lợn.”

 

Đại đa những các nghề đều là đàn ông, các cô là nữ đồng chí đến nghĩ cũng dám nghĩ tới, Tô Đào Đào thế mà đề xuất thi bằng lái xe?

 

Kiếp Tô Đào Đào là một tài xế kỳ cựu, đủ tuổi là thi bằng lái ngay, nếu hiện giờ sống đảo bất tiện thì cô chắc chắn sẽ đưa yêu cầu khác thế , nhưng cần dùng đến xe chắc chắn sẽ nhiều.

 

“Chúng thể nào khỏi đảo cũng nhờ Tiểu Lục tài xế , tự lái xe vẫn hơn bất cứ thứ gì.”

 

Bằng lái xe thời đều là do đơn vị mở giấy chứng nhận giới thiệu thi, học chừng mười ngày nửa tháng lái là thể thi lấy bằng lái xe , phiền phức như .

 

Tài xế kỳ cựu như Tô Đào Đào chỉ dự định vài ngày cho lệ, qua quy trình lấy bằng để hợp thức hóa việc lái xe, nếu thì khó giải thích với Phó Chinh Đồ chuyện cô lái xe, còn đối với những ít xe như dì Chung và Hạ Tri Thu, nếu thiên phú thì việc học lái xe quả thực độ khó nhất định, thế là cô đổi giọng :

 

“Thế , để thi lấy bằng , để , thấy Chinh Đồ nhà lái xe cũng khá dễ thao tác, chắc là khó .”

 

Đối với cô thì quả thực dễ dàng.

 

Dì Chung và Hạ Tri Thu lúc mới thở phào nhẹ nhõm, các dì thực sự chút sợ hãi cái vật to lớn đó.

 

Đông Đông sự chú ý tập trung như Trần Trần, chơi với Bạch Bạch một lát là yên nữa, bắt đầu dở tính dở nết.

 

Hạ Tri Thu thể dỗ dành bé.

 

 

Loading...