Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Đào Đào từng nuôi con cũng , dạy một đứa trẻ hai tuổi những thứ là quá tầm quá sức .”
Trần Trần là đứa trẻ bình thường, bé vô cùng chăm chú chằm chằm vỏ sò, lát với cô:
“Mẹ ơi~~ con nhớ nhé~~”
Sau đó nhóc con đối diện với bốn hàng vỏ sò đó đếm từ 1 đến 40.
Tô Đào Đào:
“……”
Nếu buổi sáng Tô Đào Đào dạy bé đếm cầu thang, đếm từ 1 đến 28 là học vẹt, thì hiện tại, Trần Trần thật sự quy luật, và ghi nhớ .
Tô Đào Đào về phía Phó Chinh Đồ, con trai là quá thông minh ?
Phó Chinh Đồ cho cô một ánh mắt yên tâm.
Sau đó dẫn Trần Trần và Phó Viễn Hàng dán từng chiếc vỏ sò lên, dùng gần sáu mươi chiếc vỏ sò to nhỏ khác , dán ba chữ lớn “Phó Hạo Trần”.
Phó Chinh Đồ mặc áo ba lỗ, lộ những đường cơ bắp ưu việt ở cánh tay và phần lưng, từ xuống , bao gồm cả gương mặt tuấn tú đều dính một ít xi măng, khác hẳn với vẻ phong độ thường ngày, thêm một phần thô rát và gợi cảm của lính dã chiến.
giọng với Trần Trần nhẹ nhàng:
“Nhớ kỹ tên của con, Phó Hạo Trần.”
“Oa~~” Trần Trần vỗ vỗ tay, “Đẹp quá ~~”
Phó Chinh Đồ :
“Người một nhà, tên ai cũng đều như cả, vui nữa đấy.”
Trần Trần hiểu ba đang chuyện chiếc xe, bé cong mắt gật gật đầu:
“Con ạ~~ ba ba~~”
Phó Chinh Đồ sang Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào mỉm .
Cuối cùng, Phó Viễn Hàng cũng dán thêm mấy hình hoa lá ở bên , dán một vòng vỏ sò lớn dọc theo chu vi bên ngoài của lò nướng, ở giữa bù thêm mấy ngôi nhỏ và trái tim nhỏ các loại họa tiết, DIY thành một chiếc lò nướng vô cùng đặc biệt độc nhất vô nhị.
Chương 108 Tô Đào Đào rốt cuộc là lười đến mức nào
Tô Đào Đào buổi tối ai đó áp bức đến tận nửa đêm, đó cứ luôn miệng xin tha, đêm đảo quá đỗi yên tĩnh, Tô Đào Đào dám kêu quá to, đủ loại cắt đất cầu hòa, mở khóa thêm mảng mới, ai đó mới chịu thu quân.
Sáng sớm hôm nay hòn đảo nhỏ chút sương trắng nổi lên, những dãy núi xa xa thấp thoáng hiện , tựa tiên cảnh, mà Tô Đào Đào đêm qua lao lực quá độ thì chẳng cơ hội để thưởng thức cảnh .
Cứ ngủ say sưa.
Phó Chinh Đồ ôm lấy sự mềm mại đang quấn quýt bên cổ trong lòng, lòng bàn tay là làn da trắng ngần mịn màng mà yêu buông tay, vợ như , dần bắt đầu thấu hiểu những vị quân vương màng buổi chầu sớm.
Phó Chinh Đồ hôn lên đỉnh tóc vợ, nhẹ nhàng rút bàn tay vốn đè đến mức tê dại của , dém góc chăn cho Tô Đào Đào, mới nhẹ chân nhẹ tay khép cửa , sang phòng đối diện thăm lũ trẻ.
Phó Viễn Hàng thức dậy, đang cửa sổ nhắm mắt nhẩm bài trong sách giáo khoa.
Nhóc con Trần Trần tối qua giúp ba xây lò nướng “bận rộn lắm”, mệt rũ , giờ vẫn còn đang ngủ khì khì.
Phó Chinh Đồ lên tiếng quấy rầy, nhẹ chân nhẹ tay xuống lầu, bắt đầu một ngày bận rộn.
Anh vệ sinh cá nhân xong liền khỏi cửa, nhà ăn lớn, mà là chạy bộ tới một gian hàng nhỏ đối diện hợp tác xã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-142.html.]
Chu Chính với , ở đây một ông cụ bán đồ ăn sáng, con trai cụ hy sinh trong một nhiệm vụ bên ngoài, căn cứ để chăm sóc cụ, ngoài việc cấp nhà ở, trợ cấp hằng tháng cho cụ, còn để cụ bày một sạp đồ ăn sáng ở đây để g-iết thời gian.
Tráng bánh kẹp là tuyệt kỹ của ông cụ, mỗi sáng sáu giờ dọn hàng, chỉ bán ba mươi suất, bán xong là dọn hàng về nhà.
Thông thường bảy giờ dọn hàng về nhà .
Chẳng trách Tô Đào Đào từng gặp bao giờ.
Dì Chung thì vì bao giờ mua đồ ăn sáng bên ngoài nên cũng chẳng ủng hộ.
Lúc Phó Chinh Đồ mồ hôi nhễ nhại chạy tới đây, sạp bánh kẹp của ông cụ mấy đang xếp hàng, đều là mấy ông cụ bà cụ lớn tuổi, ngủ ít.
Phó Chinh Đồ xuất hiện ở đây đúng là một sự lạ lẫm, đều nhịn mà thêm mấy cái.
Phó Chinh Đồ tâm tạp niệm, từ trong túi lấy một cuốn sổ nhỏ và một chiếc b.út vẽ vẽ , đang tính toán cái gì, khí chất tỏa xung quanh hình thành một bức tường ngăn cách tự nhiên, ai dám tiến tới phiền.
“Đồng chí, mấy cái?”
Ông cụ hỏi Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ cất sổ và b.út :
“Ba cái,” nghĩ một chút , “phiền cụ một cái trong đó quét ít nước sốt một chút.”
Khẩu vị của Tô Đào Đào thiên về thanh đạm, đặc biệt là bữa sáng, ăn thanh đạm, nước sốt nhiều quá thì lẽ cô chỉ ăn vài miếng thôi.
Nghĩ đến lượng ăn của Tô Đào Đào, Phó Chinh Đồ nhịn mà nhíu mày.
Ông cụ thêm Phó Chinh Đồ mấy cái, đáp một tiếng:
“Được .”
Bánh kẹp của thời cho thêm nhiều thứ hoa hòe hoa sói, chỉ là một lớp vỏ bánh ngũ cốc mỏng chủ yếu từ đậu xanh quét thêm nước tương đậu, kẹp thêm một miếng bánh tráng giòn mỏng, trứng gà quá quý giá, cũng nỡ cho .
Cho dù là như , ở cái thời đại mà tám xu thể mua một bát mì chay hai lạng, bánh vừng lớn và quẩy đều chỉ bán bốn xu một cái , bánh kẹp của ông cụ bán bằng giá mì chay, thực sự tính là rẻ.
đậu xanh quý giá, bánh tráng giòn cũng chiên qua dầu, cái bánh kẹp to như thế nó đáng giá đó.
Các cụ ông cụ bà cũng chỉ nỡ mua một hai cái về cho cả nhà chia ăn, như Phó Chinh Đồ một mua ba cái thế , tính là “đại gia” .
Nếu cộng thêm trứng gà bảy tám xu một quả nữa, bánh kẹp ít nhất bán tới gần hai hào một cái, càng nỡ ăn.
Phó Chinh Đồ mua xong bánh kẹp mua mấy quả dừa xiêm, bổ sung thêm các loại gia vị trong nhà vốn chẳng còn bao nhiêu, mua thêm một cái móng giò, mới bắt đầu về.
Trên đường về, những thấy Phó Chinh Đồ xách móng giò đều ngây , Phó công đây bao giờ tới hợp tác xã, bao giờ tự mua đồ ăn sáng gì, càng bao giờ xách móng giò!
Chuyện Phó công dậy sớm mua đồ ăn sáng ngày một ngày hai , Tô Đào Đào rốt cuộc là lười đến mức nào ?
Haiz, Phó công khi cưới vợ sinh con bắt đầu sa đọa , còn là Phó công cao đài thần, chỉ thể xa chứ thể trêu ghẹo nữa !
Chẳng bao lâu , tin đồn Tô Đào Đào nghi là mụ vợ lười biếng lan truyền nhanh ch.óng, đồn khắp hòn đảo.
Tô Đào Đào thấy bánh kẹp Phó Chinh Đồ mang về thì mừng quýnh lên.
Phó Chinh Đồ đưa cái ít nước sốt đó cho cô.
Tô Đào Đào nhận lấy c.ắ.n một miếng thật to, ăn ngon lành, ngừng gật đầu:
“Ngon quá ngon quá, hôm nay nhà ăn món ?
Ngon quá mất!”