Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong mắt ngoài thể là một cha nghiêm khắc , nhưng dành đủ sự kiên nhẫn lên đứa trẻ, cho nên Trần Trần cũng thiết với , bằng lòng chơi với ba, chuyện gì cũng sẵn sàng với ba.”
Đương nhiên Phó Viễn Hàng cũng chăm sóc Trần Trần , nhóc con và chú út cũng là “đôi bạn ” chuyện gì cũng .
Trần Trần ngày càng cởi mở, ngày càng vui vẻ, lúc nào cũng híp mắt, dáng vẻ trắng trẻo mập mạp, qua là đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương.
Việc nặng trong nhà cũng đều do Phó Chinh Đồ , còn cả giặt quần áo giặt ga giường, những việc mắt thấy là đều thuận tay hết.
Một việc tỉ mỉ khác, ví dụ như quét nhà, dọn vệ sinh, cho Bạch Bạch ăn, rửa bát, lau bàn thì do Phó Viễn Hàng bao thầu.
Có thể Tô Đào Đào ngoài việc chợ nấu cơm, những việc khác cơ bản chẳng đến lượt cô .
Ngay cả việc nấu cơm cũng xem tâm trạng của cô, thì , thì ăn ở nhà ăn.
Ăn ở nhà ăn bọn họ cũng ý kiến gì.
chỉ cần cô xuống bếp, bất kể món gì, ba vị sĩ trong nhà đều vô cùng ủng hộ bằng hành động ăn sạch bách, đĩa cá tạp dưa chua to như thế, hai em họ cứ thế ăn đến nỗi cả nước cũng chẳng còn.
Tô Đào Đào bọn họ ăn ngon miệng, cũng cảm thấy đặc biệt thành tựu.
Mấy ngày nay Phó Chinh Đồ giống như kiến tha lâu đầy tổ, mỗi ngày bê về nhà một ít đồ, vật liệu lò nướng cuối cùng cũng thu thập đủ , đàn ông chịu yên ăn cơm xong là bắt tay việc ngay.
Tô Đào Đào giúp đỡ đều xách sang một bên :
“Bẩn, xa chút.”
Tô Đào Đào:
“……”
Phó Viễn Hàng rửa bát xong qua giúp đỡ, Trần Trần dắt theo Bạch Bạch qua quấy rối, đều quản.
Chỉ Tô Đào Đào giống như một giám công lười biếng dài ghế, thỉnh thoảng phẩy phẩy mấy cái quạt nan lớn đuổi muỗi.
Được , cô quả thực bẩn chính cho lắm.
Phó Chinh Đồ kê mấy tảng đ-á lớn xuống , dùng nước hòa xi măng , một phần trộn thêm cát thành bê tông, xây lên đ-á, “đế” cho cả cái lò nướng.
Để sẵn vị trí cửa thoát khói và “cửa lò”, cắm ống khói , đó dùng gạch và xi măng xây thành hai tầng , ở giữa dùng lưới sắt ngăn cách, bên nếu đốt lửa thì thể nướng trực tiếp đồ ăn ở bên , hoặc dùng than đốt nóng cả lò, đóng “cửa” cũng thể thức ăn “chín”.
Trần Trần đầu tiên tham gia lao động thủ công “quy mô lớn” như , cầm chiếc xẻng nhỏ ba đưa cho cùng chú út trộn xi măng xây gạch, chơi vô cùng vui vẻ.
Sau khi xây xong lò, Phó Chinh Đồ là bọc thêm một lớp màng cách nhiệt gì ở xung quanh, dùng xi măng trát phẳng mịn, cuối cùng là khâu dán vỏ sò.
Nhóc con thích nhất , cầm lấy đủ loại vỏ sò thích là đòi dán lên , bé đủ cao, còn thông minh bê chiếc ghế nhỏ của tới giẫm lên .
Tô Đào Đào tới:
“Trần Trần, con định hỏi ba tại tên của ba lên xe của con ?”
Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào, tại cô nhắc đến chuyện .
Trần Trần chơi vui quá, thế mà quên mất chuyện , nhắc nhở, lúc trợn tròn mắt hỏi ba:
“Ba ba~~ tại ạ~~ đó là~~ xe của Trần Trần mà~~”
Phó Chinh Đồ:
“……”
“Bởi vì bên ngoài chỉ tên của ba, tên của Trần Trần.”
Tô Đào Đào:
“……”
Phó công, thể cân nhắc cảm nhận của con trai một chút , đừng thẳng thắn quá như thế chứ?
Trần Trần quả nhiên bĩu môi, dáng vẻ vui:
“Ngày nào cũng ~~ tại ~~ Trần Trần ạ~~”
Rõ ràng bao nhiêu , ngày nào cũng chằm chằm bé mà.
Tô Đào Đào , thụp xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ mập mạp của nhóc con:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-141.html.]
“Trần Trần, chúng chọn một vỏ sò to nhỏ gần bằng , dán một cái tên của Trần Trần lên lò nướng nào?”
Đôi mắt to của nhóc con “tinh” một cái sáng rực lên, cái đầu nhỏ gật như gà mổ thóc:
“Vâng ~~”
Tô Đào Đào:
“Nào, Trần Trần giúp đếm nhé, chúng xem xem dán một cái tên của Trần Trần thì cần bao nhiêu cái vỏ sò, đó cứ mười cái xếp thành một hàng ?”
Trần Trần xòe hai bàn tay nhỏ mập mạp , híp mắt đẩy phía :
“Mười ạ~~”
Tô Đào Đào:
“ , hai bàn tay của Trần Trần là mười, hôm nay còn giúp đếm hai mươi tám bậc thang đúng ?”
“Vâng ạ~~” Trần Trần trọng điểm gật đầu.
Tô Đào Đào:
“Ba chữ Phó Hạo Trần cộng tổng cộng ba mươi nét b.út, chúng đếm ba mươi cái vỏ sò nào?”
“Vâng ạ~~” Trần Trần trọng điểm gật đầu.
Tô Đào Đào:
“Vậy nếu chúng chia vỏ sò giống như lòng bàn tay của Trần Trần, cứ mười cái để một hàng, thì ba mươi cái cần để bao nhiêu hàng nhỉ?”
“Ba ạ~~” Trần Trần thốt ngay.
Tô Đào Đào:
“Giỏi lắm, giờ Trần Trần giúp tìm ba mươi cái vỏ sò to nhỏ gần bằng đây, xếp thành ba hàng nhé.”
Trần Trần tung tăng tìm vỏ sò:
“Dạ thưa ~~”
Phó Chinh Đồ mang về túi vỏ sò lớn nhỏ đó chắc cũng hơn một trăm cái, vốn dĩ là định “gạch ốp tường ngoài” dán lên bề mặt lò nướng.
Dán theo cách Tô Đào Đào nghĩ thì càng đặc biệt hơn, còn thể thuận tiện dạy Trần Trần đếm .
Trần Trần xếp những chiếc vỏ sò tìm ngay ngắn thành ba hàng, khi đếm xong từng cái một, hai bàn tay nhỏ so ba , với Tô Đào Đào:
“Mẹ ơi~~ ba mươi cái ạ~~”
Tô Đào Đào xoa đầu nhóc con:
“Trần Trần thật thông minh, đúng , đây chính là ba mươi cái, bốn mươi cái thì ?”
Trần Trần nghĩ nghĩ, xếp thêm một hàng, xếp xong so hai bàn tay nhỏ bốn :
“Bốn mươi ạ~~”
Tô Đào Đào :
“Thông minh, Trần Trần phát hiện quy luật ?
Tiếp theo năm mươi là năm hàng, sáu mươi là sáu hàng, cứ thế mà suy .”
Tô Đào Đào chỉ cái đầu tiên của hàng thứ nhất:
“Đây là 1 đúng , cái đầu tiên của hàng thứ hai 1 chính là 11, cái đầu tiên của hàng thứ ba là 21, cái đầu tiên của hàng thứ tư là 31.
2 cũng là như , phía lượt là 12, 22 và 32……
Các trong phạm vi một trăm đều theo quy luật .”
Tô Đào Đào dừng một chút quan sát phản ứng của nhóc con, :
“Mẹ bây giờ những điều với Trần Trần lẽ vẫn còn quá phức tạp, Trần Trần nhớ cũng , giúp đếm nghĩ tới là sẽ nhớ thôi.”