Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Trần và Đông Đông cũng vui, hai nhóc con cũng là đầu tiên tụ tập ăn uống, bạn ăn một miếng chả cá của , ăn một miếng rong biển sợi của bạn, ăn còn ngon hơn cả lúc bình thường.”

 

Trần Trần c.ắ.n một miếng chả cá :

 

“Mẹ con~~ nấu cơm ngon lắm ạ~~”

 

Đông Đông :

 

“Tớ thấy nhà ăn ngon hơn.”

 

Hạ Tri Thu:

 

“……”

 

Sau bữa ăn, Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc bọn họ thẳng về lớp học nghỉ trưa.

 

Trần Trần chịu theo chú út về lớp, theo một chuyến tới hợp tác xã mua sẵn nguyên liệu cho bữa tối mới về nhà.

 

Lại qua một buổi chiều thảo luận chỉnh sửa, bản vẽ nhà máy chính thức định án.

 

Lãnh đạo khá công nhận năng lực của Tô Đào Đào, chuyện nhà máy quyền giao cho cô phụ trách, bao gồm cả việc điều phối thi công, phía địa cơ nộp đơn xin, để Tô Đào Đào trực tiếp đối nối với bên đó, can thiệp .

 

Tô Đào Đào dự định ngày mai sẽ giải quyết xong chuyện .

 

Nhiệm vụ của dì Chung và Hạ Tri Thu là xác định sơ bộ lượng dừa già hiện đảo, đó mới dựa năng lực sản xuất để quyết định mỗi ngày cử bao nhiêu công nhân hái dừa.

 

Còn cả việc liên hệ với xưởng đường, khi đưa sản xuất chuẩn đầy đủ nguyên liệu.

 

Nồi sắt lớn, xẻng nấu lớn, chậu nhôm lớn, d.a.o cắt, thanh áp lực vân vân những công cụ sản xuất Tô Đào Đào đưa kích thước cho Phó Chinh Đồ, để bên hỗ trợ liên hệ.

 

Cuối cùng là chi tiết tuyển dụng, tạm định mắt tuyển ba mươi , trong đó bao gồm cả công nhân dây chuyền, nhân viên dự , giáo viên lớp mẫu giáo và bảo vệ.

 

Quy mô lớn hơn dự tính ban đầu của Tô Đào Đào ít.

 

Phó Chinh Đồ mang theo các loại vật liệu dùng để lò nướng về tới nhà thì Tô Đào Đào nấu xong bữa tối.

 

Cùng lúc đó, Phó Chinh Đồ còn mang về một tin :

 

“Phía lãnh đạo lòng tin kẹo dừa của cô, thuyết phục tổng bộ, trong đại hội báo cáo công tác bán niên tổ chức cuối tháng, sẽ đưa kẹo dừa món điểm tâm , ngoài mỗi một hộp mang về quà lưu niệm.”

 

Trước đây lãnh đạo họp xong đều là mang đặc sản xưởng trực thuộc của các đơn vị em khác về, cuối cùng cũng đến lượt bọn họ đặc sản của riêng .

 

Lãnh đạo đặc biệt vui mừng, chuyên môn dặn dò Phó Chinh Đồ, bảo Tô Đào Đào nhất định lô kẹo dừa đầu tiên cuối tháng, để bọn họ mang tới thủ đô rạng mặt.

 

Thời đại kinh tế kế hoạch, hàng hóa luôn cung đủ cầu, Tô Đào Đào trái từng lo lắng về vấn đề tiêu thụ sản phẩm.

 

Điều tương đương với việc mở xưởng mà đặt lô sản phẩm đầu tiên, Tô Đào Đào thầm nghĩ lãnh đạo cũng thật yên tâm về , khởi đầu thuận lợi rốt cuộc vẫn là chuyện vui.

 

Tô Đào Đào :

 

“Được thôi, khởi đầu , ngày mai về bảo lãnh đạo các , tới lúc đó nhất định sẽ giảm giá cho bọn họ tám mươi tám phẩy tám phần trăm (8.88%), phát phát phát, ý nghĩa lành.”

 

Phó Chinh Đồ hiếm khi bật .

 

Người đàn ông lên thì sức sát thương đó là tăng gấp bội, đất trời biến sắc thì lẽ quá, nhưng khoảnh khắc đó, ánh ráng chiều lưng quả thực ảm đạm nhiều.

 

Tô Đào Đào nụ của , trong lòng thắt một cái, cảnh giác :

 

“Lãnh đạo các chắc là định trả tiền, hoặc là ghi nợ đấy chứ?

 

Thế là nhé, ân tình là ân tình, ăn là ăn, ăn tiền trao cháo múc, loại bỏ hành vi ghi nợ quỵt nợ, tiền hàng và tiền căn cứ đầu tư ban đầu là hai việc khác , gộp một là loạn hết cả lên đấy.”

 

Phó Chinh Đồ quên mất bao lâu như .

 

Anh xoa xoa đầu Tô Đào Đào:

 

“Nghĩ gì thế?

 

Giữa các căn cứ và tổng bộ từ đến nay sổ sách luôn phân minh, điểm tâm và quà lưu niệm đều cung cấp mi-ễn ph-í, cứ bán theo giá thị trường là , phía căn cứ chỉ là giúp em nhận một mối ăn thôi, chỉ trung gian, ăn chênh lệch.”

 

Tô Đào Đào vỗ vỗ ng-ực:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-140.html.]

 

“Thế thì còn tạm .”

 

Tô Đào Đào xua tay:

 

“Không , sẽ âm thầm nâng giá định cao lên một chút, cứ với lãnh đạo, nể mặt ông nên giảm giá cho tổng bộ tám mươi tám phẩy tám phần trăm, ông mặt mũi, bán cũng vui vẻ, một công đôi việc.”

 

Nụ bên gò má Phó Chinh Đồ từng tắt:

 

“Trước đây phát hiện em tố chất gian thương nhỉ?”

 

Tô Đào Đào nhướng mày , gật gật đầu bên gò má :

 

“Trước đây em phát hiện chỗ của một cái lúm đồng tiền nhỏ nhỉ?”

 

Dứt lời, Tô Đào Đào kiễng chân lên, hôn mạnh một cái chỗ ngón tay cô chỉ, buông :

 

“A~~” học theo giọng điệu của Trần Trần, “Em nhầm , lúm đồng tiền, là nếp nhăn khi .”

 

Phó Chinh Đồ một tay ôm lấy eo nhỏ của Tô Đào Đào, ép cô về phía , giam giữ trong l.ồ.ng ng-ực, trong đôi mắt đen láy, những đợt sóng ngầm cuộn trào.

 

Tô Đào Đào vùng vẫy, dùng tiếng gió :

 

“Trần Trần đang kìa.”

 

Phó Chinh Đồ siết c.h.ặ.t hơn, cúi đầu mút mạnh lên môi cô một cái, cũng dùng giọng chỉ hai thấy bảo:

 

“Biết còn dám trêu ?

 

Buổi tối ngủ nữa ?

 

Hửm?”

 

Tô Đào Đào đầu hàng, dùng ch.óp mũi cọ cọ ch.óp mũi :

 

sai , trêu nữa, chuẩn ăn cơm thôi, Tiểu Hàng sắp về .”

 

Phó Chinh Đồ sâu cô một cái, buông tay , ống quần thứ gì đó kéo kéo.

 

Phó Chinh Đồ cúi đầu, cùng nhóc con còn cao đến đùi mắt mắt……

 

“Ba ba~~ đang chơi gì thế ạ~~ Trần Trần cũng chơi~~”

 

Phó Chinh Đồ:

 

“……”

 

Tô Đào Đào đến mức kiềm chế , cúi bế nhóc con lên, giống như với Phó Chinh Đồ, dùng ch.óp mũi chạm chạm ch.óp mũi nhóc con:

 

“Chơi trò chạm ch.óp mũi đó.”

 

“A~~” Trần Trần bừng tỉnh đại ngộ, lắc đầu, “Không vui ạ~~”

 

Tô Đào Đào hôn bé một cái, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa:

 

“Đi xem chú út về , chuẩn rửa tay ăn cơm nào.”

 

……

 

Chương 107 Nhớ kỹ tên của con, Phó Hạo Trần

 

Bữa tối Tô Đào Đào món cá tạp kho dưa chua và một món canh mướp.

 

Phó Chinh Đồ từng chút một gỡ phần thịt bụng cá cho Trần Trần ăn, thì ăn đầu cá, đuôi cá và những chỗ nhiều xương.

 

Ngày Tô Đào Đào cứ ngỡ cho dù theo Phó Chinh Đồ tới căn cứ thì cũng là cuộc sống hôn nhân kiểu góa phụ, một việc trông con.???

 

Thực tế là, chỉ cần Phó Chinh Đồ ở nhà, Trần Trần hầu như cần cô lo, ăn cơm mặc quần áo tắm rửa giáo d.ụ.c……

 

đều là Phó Chinh Đồ quản.

 

 

Loading...