Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Tri Thu xem đồng hồ:

 

“Trưa nay cũng nấu cơm nữa, đón Đông Đông qua đây cùng ăn cơm.”

 

Dì Chung :

 

“Vậy cũng , lão Mạc trưa nay về ăn, trường học đón Mộc Mộc tan học, lát nữa qua đây.”

 

Tô Đào Đào:

 

“Phiền dì thuận tiện đưa Tiểu Hàng qua luôn nhé.”

 

Dì Chung xua tay:

 

“Chuyện nhỏ, khách sáo gì chứ.”

 

……

 

Tô Đào Đào vốn khí chất tự cách ly với đám đông, cho dù hiện giờ cô đang ôn tồn nhỏ nhẹ chuyện với nhóc con thì cũng ai dám gần cô.

 

Còn Hạ Tri Thu thì mới đến vài ngày, ngoài Tô Đào Đào và dì Chung , những khác cô căn bản quen , ngưỡng mộ cô , nhưng cũng ai tiến lên bắt chuyện với cô .

 

So sánh thì dì Chung thiện hơn nhiều, dì bước khỏi nhà ăn lớn là một đám vây quanh dì hỏi đông hỏi tây.

 

“Dì Chung, chuyện nhà máy dì thật cho , rốt cuộc tuyển thế nào?

 

Chúng còn cơ hội ?”

 

thế, dì Chung, cả đêm qua ngủ , cứ nghĩ mãi về chuyện , sáng vội tới đây ngóng tin tức, dì thì chắc chắn tối nay mất ngủ tiếp cho xem.”

 

“Chúng cũng chẳng cầu mong gì cao sang, chỉ những vị trí nào, tuyển bao nhiêu , yêu cầu , dì bụng cho một chút .”

 

, dì Chung……”

 

……

 

Dì Chung bọn họ vây quanh, một đầu hai tai to , nghĩ bụng đằng nào bọn họ cũng sẽ , suy nghĩ một chút :

 

“Cụ thể tuyển ai, tuyển bao nhiêu , đợi chiều nay chúng họp xong sẽ thông báo, giờ thật sự .

 

chúng là xưởng thực phẩm mà, tiếp xúc với bếp núc, tiếp xúc với đồ ăn, sức khỏe , chịu thương chịu khó đều là những yêu cầu cơ bản nhất, vai gánh nổi tay nhấc nổi thì tuyển cũng chẳng việc , đúng ?”

 

manh mối, ngạc nhiên hỏi:

 

“Dì Chung, họp ?

 

Dì cũng là một trong những ban lãnh đạo nội định ?”

 

Thế gian bức tường nào lọt gió?

 

Chuyện nội định hai ban lãnh đạo đương nhiên cũng truyền ngoài.

 

Dì Chung xua tay, khiêm tốn :

 

thì tính là ban lãnh đạo gì chứ, Tô xưởng trưởng mới là lãnh đạo, cũng chỉ là theo lão Mạc chạy đôn chạy đáo suốt ở căn cứ, quen nhiều hơn chút, cho nên lãnh đạo mới bảo giúp trông coi hậu cần, quản lý nhân sự.”

 

Dì Chung xưởng lãnh đạo thì chẳng ai ý kiến gì, dù dì cũng là cũ của căn cứ , tính theo thâm niên thì cũng nên đến lượt dì lên chức, huống hồ nhân duyên của dì thật sự .

 

Dì Chung thông minh khi là “lãnh đạo”, còn lãnh đạo là lãnh đạo căn cứ là Tô Đào Đào thì cứ để bọn họ tự suy đoán .

 

bản dì Chung rõ, chính là công lao của Tô Đào Đào, lãnh đạo căn cứ trăm công nghìn việc, căn bản còn chẳng dì là ai.

 

“Dì Chung vận khí thật nha, gặp đúng thời cơ.”

 

“Chứ còn gì nữa, đợi vị trí công việc lâu như , xoay vần thế nào cũng đến lượt dì Chung .”

 

“Còn gọi dì Chung cái gì, đổi miệng gọi là Chung chủ nhiệm .”

 

“Ôi chao, đừng tổn thọ , cứ gọi là dì Chung .”

 

Đạo lý cây cao đón gió dì Chung vẫn hiểu, ở trong nhà mặt chồng con thì dì dám đắc ý, chứ ngoài dì dám , thấp giọng khiêm tốn vô cùng.

 

Còn về Hạ Tri Thu——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-139.html.]

 

Quả nhiên hỏi:

 

“Vậy nãy họp cùng các là ai?

 

Cũng là nội định sẵn ?”

 

đúng, cô trông lạ mặt lắm, gì của Tô xưởng trưởng đấy chứ?”

 

Dì Chung xua tay :

 

“Mọi Tiểu Hạ ?

 

Đương nhiên .

 

Tiểu Hạ đây chính là kế toán kỳ cựu của xưởng thực phẩm ở thành phố lớn đấy, xem khéo ?

 

Người là học sinh nghiệp cấp ba chính quy, mở miệng thành thơ còn chữ nữa, lãnh đạo đặc biệt sắp xếp cô thư ký cho Tô xưởng trưởng đấy.”

 

“Hóa ?

 

còn tưởng Tô xưởng trưởng cửa nội định cô chứ.”

 

cũng tưởng thế đấy, nhớ Tô xưởng trưởng gần với cô .”

 

Chẳng trách Tô Đào Đào mắt , bảo dì Chung hội phụ nữ thì đúng là tổn thất của hội phụ nữ.

 

Dì Chung đúng là một tay thiện nghệ trong việc hóa giải mâu thuẫn.

 

Thế là, quãng đường ngắn ngủi vài phút từ nhà ăn lớn đến trường tiểu học.

 

Cả hòn đảo đều từ miệng dì Chung rằng, lãnh đạo sẽ bạc đãi những cũ của căn cứ, vị trí công việc là sắp xếp ngay cho dì Chung;

 

Hạ Tri Thu cũng từ nhân tuyển nội định của Tô Đào Đào biến thành vì là kế toán từ xưởng thực phẩm thành phố lớn tới, học vấn cấp ba, còn chữ nên mới lãnh đạo chỉ định thư ký cho Tô Đào Đào.

 

Những khác lúc đầu còn ghen tị, khi tự cân nhắc điều kiện của bản thì tự nhiên chẳng ghen tị nổi nữa.

 

Đồng thời thỏa mãn là kế toán xưởng thực phẩm, học vấn cấp ba chữ , khắp cả hòn đảo cũng chỉ một Hạ Tri Thu.

 

Nói tóm , khi qua sự nhào nặn của dì Chung, chuyện dì và Hạ Tri Thu nội định giờ chẳng liên quan nửa xu tới Tô Đào Đào nữa.

 

Hơn nữa tất cả đều tâm phục khẩu phục.

 

Chương 106 Chỉ trung gian, ăn chênh lệch

 

Dì Chung dắt Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc thì Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu bọn họ đang xếp hàng lấy cơm.

 

Dì Chung dẫn hai đứa nhỏ qua đó, cảnh tượng ba lớn bốn đứa nhỏ cùng xếp hàng trông khá là hoành tráng.

 

Trần Trần và “tọa kỵ” của bé quá đỗi thu hút ánh , ai thấy hầu như cũng sẽ dừng thêm hai cái.

 

Trần Trần lấy tay che mặt nhỏ cho , thấy bé đáng yêu hết mức, càng thêm vui vẻ.

 

Trần Trần thấy chú út là vươn tay đòi chú út cõng.

 

Nếu lo mệt, đòi bế từ lâu .

 

Phó Viễn Hàng còn tưởng nhóc con nhớ , cõng nhóc con lên, vui vẻ đến mức khóe miệng nhếch cao thêm một độ.

 

Lúc dì Chung giải đáp hết thắc mắc của một , giờ ai nấy đều bọn họ là bộ ba sắt đ-á của xưởng mới, ai điều mà tiến tới hỏi dài hỏi ngắn nữa, bữa cơm coi như ăn yên .

 

Người ăn bữa cơm vui nhất là Mộc Mộc, bao lâu nhóc ăn ở nhà ăn, hôm nay chịu sự đầu độc từ tài nấu nướng của dì Chung, còn ăn cơm cùng Phó Viễn Hàng, Trần Trần bọn họ, khỏi là vui đến mức nào.

 

“Chung nữ sĩ, con ngày nào cũng ăn ở nhà ăn ?”

 

Dì Chung lấy đầu đũa gõ đầu nhóc:

 

“Không thể thống gì, đương nhiên là , tự ăn rẻ hơn ăn ở nhà ăn nhiều.”

 

“Haiz.”

 

Mộc Mộc thở dài, ăn bữa nào bữa nấy .

 

 

Loading...