Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Lệ Hoa cam lòng:
“Dựa cái gì?
Nhà máy là của công, cũng chẳng của một cô , cô mà dám gây khó dễ, dám tìm lãnh đạo khiếu nại ngay.”
Cô lẽ nào hận Tô Đào Đào ?
Đương nhiên là hận, vì chuyện đó mà chồng cô cũng nảy sinh xa cách với cô ít, nhưng thế thì ích gì?
Có công việc là tiền lương, ai mà chê tiền nhiều chứ?
Vợ của Từ Vệ Đông là Chu Tiểu Yến là duy nhất mặt ở hiện trường hôm đó chứng kiến sự lợi hại của Tô Đào Đào, cô mím môi lời nào.
Cô tự tri chi minh, Tô Đào Đào căn bản chẳng cần gây khó dễ, chỉ mấy vị trí công tác đó mà cả căn cứ bao nhiêu nhà đều đang chằm chằm , bọn họ so quan hệ so , so học vấn so , so chăm chỉ càng so , cái gì cũng bằng , lấy gì cạnh tranh với khác?
Tô Đào Đào căn bản cần gì cũng thể sàng lọc bọn họ xuống.
Nếu như giống với nhà của Trương Xuân Thành quan hệ với cô thì còn cơ hội cửa , bọn họ thì chẳng chút cửa nẻo nào.
Điểm tự cô vẫn là .
Ngô Lệ Hoa đụng đụng khuỷu tay Chu Tiểu Yến:
“Tiểu Yến, nghĩ gì thế?
thấy cô vẻ sợ cô , đến ánh mắt cũng dám thẳng, cô sợ cô cái gì?”
Chu Tiểu Yến thu hồi tầm mắt từ bóng lưng thướt tha , lắc đầu:
“Không gì, yên tâm , các là thấy cái dáng vẻ coi trời bằng vung của cô , lẽ cô căn bản chẳng nhớ rõ chúng là ai.”
Có lẽ đến chuyện đó cũng quên .
Từ Vệ Đông , cô mà còn trông con cho hẳn hoi, suốt ngày gây chuyện thị phi thì sẽ đưa cô về quê, cô ở đây ăn ngon ở , còn thể chủ gia đình, cô mới thèm về quê hầu hạ bà chồng ác nghiệt ở nhà .
Tên thì cô vẫn báo, công việc thì ai mà chẳng , nhưng sẽ theo bọn họ gây sự.
Nếu cô dám gây chuyện, Từ Vệ Đông thật sự sẽ tống cô về quê.
Ngô Lệ Hoa c.ắ.n môi:
“Cô thì bản lĩnh gì?
Trông cứ như hồ ly tinh , chẳng là dựa Phó Chinh Đồ ?
Nếu mà gả cho Phó Chinh Đồ, cái chức xưởng trưởng đến lượt cô chắc?”
Chu Tiểu Yến kinh ngạc quanh bốn phía, may mà tản gần hết , chắc là ai thấy, cô vội vàng kéo Ngô Lệ Hoa sang một bên:
“Tổ tông ơi, gọi cô một tiếng tổ tông , cô ăn bậy bạ gì thế hả?
Lời mà thể miệng ?”
Ngô Lệ Hoa “xì” một tiếng:
“Chuyện gì là thể với khác, là sự thật tại cho ?”
Chu Tiểu Yến sợ cô luôn :
“Được , với cô nữa, mau mua thức ăn về nhà nấu cơm đây.”
Đợi Chu Tiểu Yến , Dương Liễu Nguyệt tới, Ngô Lệ Hoa đầy ẩn ý:
“Xưởng trưởng của cô là dựa Phó Chinh Đồ mà lấy ?”
Ngô Lệ Hoa:
“Cô đến đảo còn đầy một tháng, lãnh đạo còn gặp bao giờ, dựa Phó Chinh Đồ thì dựa ai?
nghi ngờ kế hoạch mở xưởng đều là do Phó Chinh Đồ đưa .”
Nói , vẫn là chồng vô dụng.
Dương Liễu Nguyệt mấy bóng biến mất nơi góc tường, :
“Trên đảo chỉ thể một nhà máy, cô thể dựa Phó Chinh Đồ mở xưởng, dựa cái gì chúng thể mở?
Chúng cũng một bản kế hoạch nộp lên, xin mở một cái xưởng.”
Ngô Lệ Hoa ngẩn cô :
“Mở, mở nhà máy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-138.html.]
Chúng á?
Mở xưởng gì chứ?”
Cô chỉ thuận miệng thế thôi.
Dương Liễu Nguyệt:
“Mở xưởng gì quan trọng, công việc, tiền lương lấy mới quan trọng, thế, cô dám ?”
Ngô Lệ Hoa ưỡn ng-ực:
“Dám, dám?
Đi, bàn bạc chút xem nào.”
……
Chương 105 Chuyện nội định giờ chẳng liên quan nửa xu tới Tô Đào Đào nữa
Tô Đào Đào cũng chẳng những toan tính quanh co của những nhà .
Cô đưa nhóc con đến chỗ râm mát, để thằng bé tự chơi.
Trong chiếc ba lô nhỏ của Trần Trần đựng ít đồ chơi ho .
Đương nhiên là mang theo chiếc ốc biển lớn mà bé yêu nhất ngoài .
Nhóc con ngậm kẹo sữa Đại Bạch Thố, đặt ốc biển lên bên tai, lúc thì đổi sang bên trái, lúc đổi sang bên , tiếng của biển cả, bé còn thông minh, phát hiện lúc xuôi gió ngược gió đổi qua đổi cũng thể thấy những âm thanh khác , một cũng chơi vui vẻ.
Tô Đào Đào và dì Chung cùng những khác cầm bản vẽ, đội cái nắng gay gắt, so so tính tính sửa sửa đổi đổi, ba bọn họ đều là ngoài nghề, mò mẫm.
ba thợ giày bằng một ông Gia Cát Lượng, cộng thêm Hạ Tri Thu từng việc ở xưởng thực phẩm một thời gian dài, đưa ít ý kiến.
Dì Chung cũng là một nữ đồng chí kinh nghiệm sống, ý kiến đưa cũng xác đáng.
Tô Đào Đào theo ý kiến của bọn họ sửa sửa , cuối cùng cũng định án.
Trần Trần khát nước , liền ôm bình nước chạy lon ton tới.
Tô Đào Đào mở bình nước, đổ nắp bình cho bé uống nước.
Trời nóng thế , lưng của Trần Trần ướt , Tô Đào Đào lấy một miếng khăn lót lưng bé.
Tô Đào Đào:
“Trần Trần nóng ?”
Trần Trần lắc đầu:
“Không nóng ạ~~” Nhóc con giơ giơ con ốc biển trong tay lên, “Chơi vui lắm ạ~~”
Tô Đào Đào gạt phần tóc mái của nhóc con lên, giúp bé lau mồ hôi, bế bé về xe đẩy, đầu với dì Chung và Hạ Tri Thu:
“Cũng hòm hòm , chúng nhà ăn .”
Đến nhà ăn, vẫn thôi, định tới hỏi chuyện.
Tô Đào Đào dứt khoát tìm Tiểu Lục lấy giấy đỏ và b.út lông, :
“Chiều nay về định bản thảo cuối cùng, ngày mai để đội thi công qua khởi công, chúng hôm nay xác định luôn yêu cầu tuyển , nhanh ch.óng dán thông báo, đỡ cứ đoán đoán , ai cũng đến hỏi.”
Hạ Tri Thu chủ động nhận lấy giấy đỏ và b.út lông, :
“Đây là việc của thư ký nhỉ, cứ để thư ký cho, tuy chữ của bằng chữ của cô, nhưng hồi nhỏ luyện b.út lông với ông nội mấy năm, mấy thứ như câu đối tết thì vẫn còn coi .”
Tô Đào Đào :
“Hồi nhỏ lười, chữ b.út mực thì tạm , chứ b.út lông thì xong .”
Dì Chung thở dài:
“Hai các cô đừng khiêm tốn nữa, ở đây là vô dụng nhất.”
Tô Đào Đào hạ thấp giọng :
“Đừng mà, chuyện tuyển còn trông chờ dì gác cổng đấy, ngoài chúng còn tuyển hai giáo viên lớp mẫu giáo, chuyện lớp mẫu giáo vẫn với nhỉ?”
Dì Chung và Hạ Tri Thu một cái, đồng thời lắc đầu.
Tô Đào Đào :
“Đây chỗ chuyện, về , hai giờ chiều nay tập trung ở chỗ , trưa nay nấu cơm, ăn cùng hai đứa trẻ xong mới về.”