“Bé là một đứa trẻ đếm mà, Trần Trần hai chữ, ba chữ thể là Trần Trần chứ?”
Bé nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một lát:
“Mẹ ơi~~ là Phó Hạo Trần mà ạ~~" Tên khai sinh của bé là ba chữ mà.
Tô Đào Đào:
“……"
Câu hỏi Tô Đào Đào trả lời thế nào, cô thể là lẽ ba con thấy tên của ba ai cũng , tính răn đe hơn, đ-ánh dấu một cái đến trộm cũng dám bén mảng tới ?
Không thể, chỉ thể :
“Chúng đợi ba tan về hỏi ba xem tại tên Trần Trần nào?"
Một làn gió biển thổi qua, bé dùng hai bàn tay mũm mĩm giữ lấy mũ, từ từ gật đầu:
“Vâng ạ~~"
Cậu bé xe, vui vẻ chào hỏi hải âu:
“Chào buổi sáng nha~~ hải âu ơi~~"
Dì Chung và Hạ Tri Thu càng Trần Trần càng thấy yêu.
Hạ Tri Thu nhỏ:
“Hai dạy dỗ Trần Trần quá, học lỏm mới ."
Tô Đào Đào đẩy xe, bảo bối đang dùng hai bàn tay mũm mĩm giữ vành mũ, đôi chân ngắn đung đưa, lòng mềm nhũn , cô mỉm gì.
Dì Chung :
“Mọi đừng nữa, cái tên của kỹ sư Phó nhà cô đúng là thể chống trộm đấy, hồi ở căn cứ nhỏ đây từng xảy vụ trộm nội bộ, tên trộm đó tinh vi lắm, công an đến cũng tìm manh mối.
Sau đó là Chinh Đồ nghĩ cách, giăng bẫy mới tóm , chuyện ai cũng cả, nghĩ xem, ai dám trộm đồ nhà kỹ sư Phó chứ?"
Tô Đào Đào thì còn chuyện như .
Trần Trần một lúc mấy việc mà mà cũng lọt tai, thực sự hiểu mà bỗng nhiên thốt một câu:
“Ba~~ giỏi quá~~"
Khiến mấy bà nghiêng ngả.
Đi đến công xưởng cần ngang qua nhà ăn lớn.
Bình thường những nhà nên tụ tập ở cửa hàng cung ứng, hôm nay vì đều tập trung ở cửa nhà ăn lớn.
Tô Đào Đào xuất hiện, mà ùa tới bao vây lấy.
Dì Chung phản ứng nhanh, bế Trần Trần lên , để chen lấn bảo bối thì .
Tô Đào Đào cũng phản ứng , đưa xe cho Hạ Tri Thu, đón lấy Trần Trần từ tay dì Chung.
Đôi mắt nhàn nhạt quét qua:
“Mọi định gì đây?"
……
Chương 104 Nếu mà gả cho Phó Chinh Đồ, thì chức xưởng trưởng đến lượt cô ?
Giọng Tô Đào Đào lớn, biểu cảm cũng thể gọi là dữ dằn, nhưng khí thế cô đủ để áp đảo khác.
Bị ánh mắt của cô quét qua như , đều khựng .
Có một nhà tiến lên, lắp bắp :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-137.html.]
“Đồng chí Tô, chúng, chúng chỉ hỏi về việc tuyển công nhân cho xưởng thôi."
“ , đúng , đồng chí Tô, cô mở xưởng, chúng hỏi xem thế nào mới thể xưởng việc."
Tô Đào Đào cũng đoán là chuyện , mỉm :
“Mọi đừng vội, hai ngày nữa sẽ thông báo, dán ngay bảng thông báo , đến lúc đó đến xem là ngay."
Phía nhà ăn lớn một bảng thông báo, cùng tính chất với cái loa lớn treo đầu cây đa trong thôn, bình thường thông báo gì đều công bố ở đó, mỗi ngày đều dành thời gian qua xem thông báo gì mới .
Đây cũng là một trong những lý do khiến nhà ăn lớn trở thành “trạm trung chuyển thông tin".
Trong những nhà mặt ở đó vợ của Trình Kiến Quốc, Từ Vệ Đông và Lý Đông Thanh, chính là của ba đứa trẻ hư xảy xung đột với Phó Viễn Hàng ở trường .
Người nhà của Từ Vệ Đông, từng đối đầu trực tiếp với Tô Đào Đào hôm đó, lúc hối hận đến xanh ruột.
Cô Tô Đào Đào lợi hại đến thế?
Mới lên đảo mấy ngày mà xoay xở một cái công xưởng, giờ cô lấy lòng Tô Đào Đào cũng thể hạ thấp cái mặt xuống .
Thấy ánh mắt Tô Đào Đào sang, cô vô cùng chột .
thấy Tô Đào Đào dường như quen mà lướt qua, cô thấy chút khó chịu.
Cô vẫn cứ mắt cao hơn đầu như .
oái oăm cái như xưởng trưởng, nghĩ đến đó cô càng thấy khó chịu hơn.
Lại nhà hỏi:
“Đồng chí Tô, tuyển những vị trí gì thế ạ?"
“ thế, những như chúng thể tham gia ứng tuyển ?"
……
Tô Đào Đào :
“Đến lúc đó sẽ dán yêu cầu cụ thể lên, những nhà đáp ứng yêu cầu đều thể tham gia ứng tuyển."
Dì Chung :
“ thế, đừng vây ở đây nữa, ai về việc nấy ."
Dì Chung như , đều chuyển sự chú ý sang dì, dì và Tô Đào Đào quan hệ nhất, chắc chắn ít tin tức nội bộ.
Dì Chung vốn dĩ nhân duyên , thấy ùa đến quanh , dì vẫn hì hì :
“Hôm nay còn chút việc, hôm khác sẽ với , giải tán thôi."
Mọi còn hỏi thêm gì đó, thấy ánh mắt Tô Đào Đào quét sang, bèn đành nhịn .
Cũng hối hận, dì Chung và vợ mới lên đảo đúng là gặp vận may, phân ở cùng một cầu thang với Tô Đào Đào, đúng là gần quan ban lộc, quan hệ giữa họ như , vị trí đó chắc chắn là phần , họ đường mà với Tô Đào Đào sớm hơn cơ chứ.
giờ gì cũng muộn , Tô Đào Đào cũng là dễ tiếp cận, ngoài hai bên cạnh cô , bình thường cô chẳng mấy khi tiếp xúc với những khác, chỉ thể đợi thông báo tuyển dụng đưa xem cách thức tuyển chọn như thế nào thôi.
Cái gọi là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, khi ba Tô Đào Đào khỏi, nhà của ba đứa trẻ hư bèn tụ một chỗ.
Vợ của Trình Kiến Quốc là Ngô Lệ Hoa theo bóng lưng của bọn họ :
“Bà xem cô cố tình gây khó dễ cho chúng tham gia tuyển dụng ?"
Vợ của Lý Đông Thanh là Dương Liễu Nguyệt lạnh một tiếng, :
“Cái loại hẹp hòi như cô thì bà bảo ?
Hồi đó chẳng qua chỉ là mấy đứa trẻ đùa nghịch quá trớn với mà cô thể chuyện bé xé to rùm beng lên tận chỗ lãnh đạo.
Khiến đàn ông nhà mất mặt lãnh đạo , còn muối mặt đến từng nhà xin , chồng cho đến tận bây giờ vẫn cho sắc mặt đây , còn trông mong cô tuyển dụng chúng ?
Không đời nào , thôi."