Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc sắp ăn xong, Phó Viễn Hàng để nửa cái bánh nỡ ăn, hỏi Tô Đào Đào:

 

“Chị dâu, em thể mang nửa cái bánh cho Mộc Mộc ăn ạ?"

 

Cậu bạn Mạc Gia Lâm chỉ thèm cơm canh nhà họ ngày một ngày hai, những thứ khác thì khó giữ, nhưng món bánh thì thể.

 

Tô Đào Đào hỏi :

 

“Em ăn no ?"

 

Phó Viễn Hàng dối, liền cúi đầu xuống im lặng.

 

Tô Đào Đào :

 

“Em mau ăn , ngày mai chị sẽ thêm một cái nữa để em mang cho Mộc Mộc, mang gì cho Mộc Mộc thì cứ với chị."

 

Phó Viễn Hàng là một đứa trẻ chừng mực, hầu như đưa yêu cầu gì, khó khăn lắm mới kết bạn với Mộc Mộc như , chỉ cần đề nghị, Tô Đào Đào đều sẽ đáp ứng.

 

Phó Viễn Hàng vui mừng khôn xiết:

 

“Cảm ơn chị dâu ạ."

 

Tô Đào Đào với Phó Chinh Đồ:

 

“Trưa nay em dắt Trần Trần và Tiểu Hàng nhà ăn lớn ăn cơm, cứ tự ăn ở nhà ăn nhỏ , đừng vất vả chạy về nữa."

 

Tuy nhưng dự án trong tay Phó Chinh Đồ cũng đẩy nhanh tiến độ, nên đành gật đầu:

 

“Được, chuyện gì thì gọi điện cho ."

 

Anh nhớ chuyện bên bờ biển lúc nãy, bèn dặn thêm một câu:

 

“Nếu ai vì chuyện công xưởng mà khó em, nhớ gọi điện cho , nếu giải quyết thì tìm Tiểu Lục ."

 

Người đàn ông đến giờ vẫn tưởng cô là miếng đậu phụ , cô ngoại trừ làn da thì chỗ nào giống miếng đậu phụ dễ bóp chẹt chứ?

 

Chương 102 Oa~~ chào em gái nha~~

 

Tiến độ của công xưởng đẩy nhanh, càng xây xong sớm càng , tránh đêm dài lắm mộng.

 

Tô Đào Đào vốn định để Phó Viễn Hàng dắt Trần Trần học cùng, nhưng hôm qua Trần Trần ở trong lớp của Phó Viễn Hàng vẻ vui cho lắm.

 

Lúc Tô Đào Đào hỏi ý kiến, bé rõ ràng nhưng vẫn ủy khuất gật đầu đồng ý.

 

Cái dáng vẻ mím môi tiu nghỉu đó trái tim như Tô Đào Đào tan nát, nghĩ bụng thôi bỏ , dù đứa trẻ cũng ngoan, dắt theo cũng chẳng vướng víu gì, nên cô dắt Trần Trần cùng ngoài.

 

Trước khi , Tô Đào Đào bỏ chiếc cặp nhỏ của bé hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng và một miếng bánh gạo rang.

 

Cậu bé bấy giờ mới vui vẻ chào tạm biệt Bạch Bạch, khoác chiếc cặp nhỏ, đội chiếc mũ cói nhỏ, nắm tay vui vẻ cửa.

 

“Trần Trần, hôm nay thể bận một chút, ngộ nhỡ để ý đến con , nếu con đói thì tự ăn kẹo ăn bánh nhé, khát nước thì bảo lấy nước cho uống, nào?"

 

Trần Trần gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

 

“Vâng ạ~~ ơi~~"

 

Tô Đào Đào dắt Trần Trần lên lầu tìm dì Chung và Hạ Tri Thu.

 

Trần Trần từ khi lên đảo là đầu tiên theo chơi nhà hàng xóm, nên bé vui lắm.

 

Cửa nhà dì Chung mở, Đại Hắc hoạt bát tiên phong chạy đón khách.

 

Trần Trần mở to mắt Đại Hắc:

 

“Mẹ ơi~~ ~~ giống y hệt Bạch Bạch thế ạ~~"

 

Tô Đào Đào mỉm :

 

“Bởi vì nó và Bạch Bạch cùng một sinh mà," Tô Đào Đào hỏi dì Chung, “Con nhà chị là đực cái thế?"

 

Dì Chung :

 

“Cái, con cái thì rắc rối, nếu là bắt thì nhất định sẽ bắt một con đực."

 

Tô Đào Đào :

 

“Bọn họ thì hiểu gì mấy cái đó , thấy đáng yêu là bế về thôi, Bạch Bạch nhà chúng thì là đực."

 

Tô Đào Đào với Trần Trần:

 

“Nó là chị hoặc em của Bạch Bạch đấy."

 

Trần Trần chớp mắt chằm chằm Đại Hắc:

 

“Oa~~ chào em gái nha~~"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-136.html.]

 

Tô Đào Đào:

 

“……"

 

Đến nhà Hạ Tri Thu, Trần Trần lập tức tìm Đông Đông:

 

“Dì ơi~~ Đông Đông ạ~~"

 

“Đi với ba nó ."

 

Hạ Tri Thu cũng ngại , Đông Đông nhõng nhẽo học thuộc Tam Tự Kinh, Trương Xuân Thành để dụ dỗ con trai học nên đưa điều kiện nếu Đông Đông nhớ tám câu sẽ dắt bé cùng.

 

Đông Đông vì với ba nên thực sự nhớ , Trương Xuân Thành đành thực hiện lời hứa, sáng sớm vui vẻ dắt con trai .

 

Trần Trần thấy bạn nhỏ nên thấy thất vọng.

 

Tô Đào Đào xoa đầu bé:

 

“Trưa ăn cơm là gặp Đông Đông thôi."

 

“Đông Đông buổi trưa sẽ về chứ?"

 

Tô Đào Đào hỏi Hạ Tri Thu.

 

Hạ Tri Thu gật đầu:

 

, công việc của bọn họ bận rộn như thế, cả ngày ."

 

Tô Đào Đào:

 

“Đi thôi, chúng khảo sát thực địa một nữa, xác định xong sơ đồ để sớm xin đội thi công đến khởi công, nhanh ch.óng mở xưởng cho xong."

 

Trần Trần nắm tay , đôi chân ngắn bước từng bước xuống cầu thang.

 

Tô Đào Đào nhân cơ hội dạy đứa trẻ đếm bậc cầu thang:

 

“Trần Trần, giúp đếm xem từ đây xuống lầu tổng cộng bao nhiêu bậc cầu thang nào?"

 

Trần Trần cầu thang, đôi bàn tay mũm mĩm của :

 

ơi~~ tay đủ đếm ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Cho nên mới dạy con tập đếm mà, cần đếm ngón tay cũng là bao nhiêu ."

 

Trần Trần híp đôi mắt to gật đầu:

 

“Vâng ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Theo đếm nhé, bước một bước là đếm một bậc, 1, 2, 3……"

 

Xuống đến mặt đất, tổng cộng hai mươi tám bậc cầu thang, Trần Trần học cách đếm đến 28.

 

Chương 103 Mọi định gì đây?

 

Dì Chung thấy Trần Trần quá thông minh, học cái gì cũng nhanh.

 

Hạ Tri Thu thì thấy hổ thẹn, Đông Đông lớn hơn Trần Trần nửa tuổi mà ngoài việc chuyện sõi hơn Trần Trần một chút thì những thứ khác đều bằng Trần Trần.

 

Thực Trần Trần thông minh như cũng liên quan lớn đến phương pháp giáo d.ụ.c của vợ chồng Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào và kỹ sư Phó hễ cơ hội là sẽ dạy Trần Trần “kỹ năng mới", khiến Trần Trần học nhiều thứ mà hề .

 

Lại còn học một cách vui vẻ.

 

Cô và Trương Xuân Thành đều như , đúng là nên học tập họ.

 

Cậu bé xuống đến mặt đất là lập tức chạy lán để xe tìm “ngựa chiến" của , Trần Trần với khả năng quan sát cực lập tức phát hiện điều “bất thường", bèn mím môi :

 

“Mẹ ơi~~ xe bẩn ạ~~"

 

Tô Đào Đào tiến gần , ba chữ “Phó Chinh Đồ" cứng cáp lực đ-ập mắt.

 

Tô Đào Đào phì :

 

“Không , là ba tên lên đây đó, như khác xe của nhà , sẽ lấy nhầm ."

 

Trần Trần ghé sát , chỉ tay mấy chữ đó, miệng lẩm bẩm:

 

“1, 2, 3~~ ơi~~ Trần Trần ạ~~"

 

 

Loading...