Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 101 Kỹ sư Phó, đổi

 

Mấy đàn ông từ nước lên, tiến về phía Phó Chinh Đồ, từ xa bắt đầu chào hỏi:

 

“Chào buổi sáng, kỹ sư Phó."

 

Phó Chinh Đồ khẽ gật đầu:

 

“Chào buổi sáng."

 

Phó Chinh Đồ trí nhớ cực , nhưng trong ký ức hình như giao thiệp gì với mấy .

 

Họ sang Trần Trần và Phó Viễn Hàng:

 

“Đây là con trai và em trai , trông kháu khỉnh thật đấy."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Cảm ơn."

 

Nói xong liền định xuống nước.

 

Đều là những giỏi giao tiếp khéo léo, một đàn ông thấy Phó Chinh Đồ sắp xuống nước liền vội vàng :

 

“Kỹ sư Phó, vợ xin xây xưởng, cần tuyển công nhân ?"

 

Trên đảo lớn, tin tức lan truyền nhanh, chỉ trong một buổi chiều là thể truyền khắp nơi.

 

Huống hồ chuyện vốn dĩ cũng công khai.

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Có chuyện đó."

 

Mấy đàn ông đều vợ nhà xách tai bắt ngóng tin tức.

 

Họ cũng tính cách của Phó Chinh Đồ, rõ là ngóng tin tức gì nhưng cũng đành cứng đầu tới, nếu sẽ khó mà ăn .

 

“Vậy cần điều kiện gì?

 

Người nhà nhân viên ?"

 

Ánh mắt Phó Chinh Đồ bao giờ rời khỏi hai đứa trẻ, lúc mới thu hồi tầm mắt liếc họ một cái.

 

“Đến lúc đó bảng thông báo sẽ thông báo, ai đủ điều kiện sẽ tuyển chọn ưu tú, xin , xin phép."

 

Mấy đàn ông còn hỏi thêm gì đó, Phó Chinh Đồ sải bước tiến về phía hai đứa trẻ.

 

Tô Đào Đào ôm việc , những chuyện như thế chắc chắn sẽ thiếu, theo tính cách đây của , ngay cả trả lời cũng sẽ trả lời, nhưng hiện tại, và Tô Đào Đào vinh nhục , nên sẽ chút lo ngại.

 

Phó Viễn Hàng và Trần Trần đều nhặt ít vỏ sò, Trần Trần nhặt một con ốc biển loại lớn, vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.

 

“Ba ơi~~ Ốc to lắm ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ đón lấy, đặt bên tai bé.

 

Trần Trần há hốc miệng, kinh ngạc ba:

 

“Ba ơi~~ Nghe quá ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Đó là tiếng của sóng biển và gió."

 

Trần Trần híp mắt:

 

“Con thích ạ~~"

 

Trần Trần gọi chú nhỏ cùng chi-a s-ẻ.

 

Hai chú cháu mỗi một cái, chơi đến là vui vẻ.

 

Hôm nay bơi là thành , Phó Chinh Đồ ở bên cạnh bọn trẻ chơi nước một lúc, nhặt mấy cái vỏ sò nhỏ trầm ngâm suy nghĩ.

 

“Chúng qua , ba bẻ một mảnh lá chuối."

 

Phó Chinh Đồ dám để hai đứa trẻ rời khỏi tầm mắt dù chỉ một giây.

 

Trần Trần và Phó Viễn Hàng tung tăng chạy theo Phó Chinh Đồ lên sườn đồi nhỏ.

 

Trần Trần thấy ba thủ nhanh nhẹn nhảy một cái là soạt một tiếng, tay thêm một mảnh lá chuối.

 

“Oa~~" Trần Trần đặt vỏ sò sang một bên, hai bàn tay mũm mĩm vỗ tay tán thưởng cho ba.

 

“Ba ơi~~ Giỏi quá ạ~~ Làm cái gì thế ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ cuốn lá chuối thành một cái phễu lớn, cầm lấy một cái vỏ sò nhỏ với bé:

 

“Chúng nhặt thêm nhiều vỏ sò nhỏ như thế , đến lúc đó cho một cái lò nướng thật , thêm mấy chuỗi chuông gió treo trong nhà."

 

Tô Đào Đào thích những món đồ nhỏ nhắn tinh xảo như thế để tạo chút lãng mạn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-135.html.]

Ví dụ như, những bông hoa cúc dại mà thỉnh thoảng hái về cô đều thích.

 

Hay như, lúc cô hấp bánh ngọt sẽ dùng táo đỏ hoặc trái cây xếp thành những hình thù mắt.

 

Phó Chinh Đồ đều ghi nhớ trong lòng, thực trong mắt , đều là ăn bụng cả, chỉ cần đồ ăn ngon là .

 

Tô Đào Đào thích, cũng sẽ chiều theo sở thích nhỏ của cô.

 

Vừa nhắc đến việc cho Tô Đào Đào, hai đứa trẻ đương nhiên hưởng ứng nhiệt liệt.

 

Chẳng mấy chốc, ba vị quý ông nhặt đầy một phễu vỏ sò nhỏ, thu hoạch đầy ắp bước con đường về nhà.

 

Mấy đàn ông đến bơi ngờ Phó Chinh Đồ khi ở riêng là một dễ gần như , họ cứ tưởng đến để bơi, ngờ là đến để cùng con nhặt vỏ sò.

 

“Bên phía kỹ sư Phó là hỏi tin tức gì , nhưng tuyển dụng công khai vẫn hơn là nội bộ, dù cũng cơ hội mà."

 

Một đàn ông khác gật đầu:

 

thế, tin tức đây cũng là tuyển dụng công khai, về thôi, về nhanh là kịp chuyến xe buýt ."

 

……

 

Tô Đào Đào hấp ba bát trứng nước dừa, tráng mấy cái bánh khoai tây, lúc bánh sắp nguội thì ba vị quý ông mới về đến nhà.

 

Trần Trần về đến nhà dâng bảo vật cho :

 

“Mẹ ơi~~ tặng nè~~"

 

Tô Đào Đào cả đống vỏ sò mà dở dở :

 

“Các con nhặt nhiều vỏ sò thế gì?"

 

Trần Trần trí nhớ , ba một là bé nhớ ngay:

 

“Lò nướng~~ chuông gió~~"

 

Tô Đào Đào sang Phó Chinh Đồ:

 

“Chuông gió thì em hiểu, lò nướng thì dùng cái ?"

 

Phó Chinh Đồ :

 

“Dán một lớp bên ngoài cho ."

 

Tô Đào Đào chớp chớp mắt:

 

“……??

 

Đẹp?

 

Kỹ sư Phó, đổi ."

 

“Anh chắc chắn là nó sẽ nướng khét chứ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Không , cách nhiệt ."

 

Được , dù cô cũng hiểu, kỹ sư Phó .

 

Trần Trần cứ lấy một bàn tay mũm mĩm kéo ống quần , tay cầm con ốc biển lớn:

 

“Mẹ ơi~~ tiếng của biển nè~~"

 

Tô Đào Đào xổm xuống, để mặc cho bé đặt con ốc biển tai , mỉm :

 

“Ừ, thấy , là tiếng của biển."

 

Trần Trần híp mắt chạy cho Bạch Bạch tiếng của biển.

 

Con ốc biển lớn lập tức trở thành món đồ chơi mới Trần Trần yêu thích nhất, thể xếp ngang hàng với chiếc xe tăng nhỏ của bé.

 

Quần áo của Phó Chinh Đồ vẫn còn khô ráo, xem dắt hai đứa trẻ chơi vui vẻ, còn bản thì xuống bơi.

 

Phó Chinh Đồ về muộn hơn khi một chút, nếu muộn hơn nữa sẽ kịp chuyến xe buýt, Tô Đào Đào hỏi :

 

“Có cần mang bữa sáng lên xe ăn ?"

 

Phó Chinh Đồ lắc đầu:

 

“Ăn ở nhà, lát nữa đạp xe ."

 

Tô Đào Đào:

 

“……"

 

Kỹ sư Phó luôn cách để bù đắp lượng vận động hiếu khí cho một ngày.

 

Hèn chi vóc dáng như .

 

Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng mỗi một bát trứng hấp, Tô Đào Đào và Trần Trần chia một bát, cả gia đình cùng ăn bữa sáng ngon lành với bánh khoai tây.

 

 

Loading...