Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người đàn ông thói quen ngủ trần, làn da săn chắc mịn màng, đường nét cơ bắp rõ rệt, lấy một chút m-ỡ th-ừa, cũng kiểu cơ bắp quá cường tráng, thứ cũng giống như con , đều vặn.”
Trời nóng như thế mà vẫn cam tâm tình nguyện chiếc gối ôm cho cô ôm trong lòng, một chân của cô thậm chí còn gác lên eo .
Cả nhà họ đều là những hàng mi cực , Phó Chinh Đồ cũng ngoại lệ, giống như phiên bản phóng đại và trưởng thành của Trần Trần, ngũ quan tinh tế làn da trắng trẻo, lông mi dày rậm, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t cũng màu hồng nhạt .
Lúc Tô Đào Đào ôm trong lòng, thêm vài phần mềm mại và vô hại so với lúc thức, giống như một món đồ chơi lớn tinh xảo đẽ.
Được đo ni đóng giày cho cô.
Tô Đào Đào trong lòng vui sướng, hôn lên môi một cái.
Phó Chinh Đồ cô hôn thức, nhắm mắt kéo lấy vòng eo thon thả mềm mại của cô, để cô đè lên , chuẩn xác hôn chụt lên môi cô một cái.
“Chào buổi sáng."
Tô Đào Đào hôn trả hai cái, giọng buổi sáng chút khàn nhẹ do sự kìm nén của tình nồng đêm qua để .
Phó Chinh Đồ nhếch môi, ôm cô c.h.ặ.t hơn.
“Hôm nay em ăn gì cho bữa sáng?"
Tô Đào Đào nhắm mắt:
“Vẫn còn sớm, em dậy món bánh khoai tây , thích ăn trứng hấp nước dừa , thêm trứng hấp cho nữa."
Độ cong nơi khóe môi Phó Chinh Đồ lớn dần:
“Làm món em thích , thế nào cũng ."
Tô Đào Đào cãi :
“Hôm nay em cứ món thích đấy, em thấy đấy."
Phó Chinh Đồ bỗng nhiên lật đè cô xuống:
“Không dậy nữa ?
Hửm?"
Tô Đào Đào đẩy :
“Đừng nghịch nữa, bọn trẻ sắp dậy , xem chúng nó ."
Phó Chinh Đồ:
“Hôm nay đưa bọn trẻ biển bơi."
Tô Đào Đào ngẩn :
“Bơi ?
Có an ?"
Hình như bọn trẻ quần bơi.
trẻ con hình như mặc quần đùi là bơi .
“An , nước ven bãi biển sâu, khoanh vùng bãi bơi , chỉ cần bơi ngoài phạm vi quy định là ."
Tô Đào Đào bỗng nhiên quàng cổ Phó Chinh Đồ, đầy ẩn ý:
“Hình như em vẫn thấy dáng vẻ mặc quần bơi thế nào, mặc cho em xem ."
Phó Chinh Đồ:
“……"
……
Chương 100 Ba ơi~~ Nguy hiểm đó~~
Tô Đào Đào thấy ngày càng mặt dày, cũng ngày càng thích trêu chọc Phó Chinh Đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-134.html.]
Người đàn ông ngoại trừ lúc sử dụng biện pháp tránh t.h.a.i thì nhiệt tình như lửa, những lúc khác đều nghiêm cẩn và kìm nén.
Tô Đào Đào nhớ dáng vẻ cô trêu đến đỏ cả vành tai hồi sáng mà thấy buồn .
Thực cô cũng bơi, nhưng vì vóc dáng quá , da quá trắng, nên mua một bộ đồ bơi giống như đồ lặn mới dám xuống nước.
Thời hầu như mấy phụ nữ xuống biển bơi.
Chuyện mở xưởng nhất định sẽ đẩy cô lên đầu sóng ngọn gió, nhất nên thấp giọng một chút.
Trẻ con lớn lên ở nông thôn hình như bẩm sinh bơi, mỗi mùa hè, khắp các con sông lớn nhỏ, khe suối, hồ chứa thậm chí là ao cá đều là nơi vui chơi yêu thích nhất của bọn trẻ.
Phó Viễn Hàng thiếu bản tính hoang dã của trẻ con nông thôn, đúng hơn là quy củ đến mức giống một đứa trẻ.
Tô Đào Đào luôn dùng từ “quý ông" để hình dung về những đàn ông trong nhà, từ là trêu chọc, mà là một sự mô tả chính xác.
Từ Phó Chinh Đồ đến Phó Viễn Hàng đến Trần Trần, trong xương tủy đều là một quý ông.
Chu Linh Lan từ nhỏ dặn dò Phó Viễn Hàng xuống nước, ngay cả việc đến gần nguồn nước cũng , nên Phó Viễn Hàng và Trần Trần từ nhỏ đến lớn bao giờ xuống nước, nhiều nhất chỉ là mùa hè nóng nực thì múc ít nước giếng lên, ngâm trong thùng gỗ mà thôi.
Trước khi lên đảo họ còn biển trông thế nào, hôm nay Phó Chinh Đồ đưa họ biển bơi, hai đứa trẻ khỏi là hào hứng đến mức nào.
Trần Trần dùng hai bàn tay mũm mĩm giữ lấy chiếc mũ cói nhỏ, tươi đến mức những bông hoa cúc dại ven đường cũng lu mờ.
khi Phó Chinh Đồ bế bé đến bãi bơi, định đặt xuống thì bé bám c.h.ặ.t lấy cổ ba chịu xuống nước.
“Ba ơi~~ Nguy hiểm đó~~ Mẹ cho Trần Trần~~ chạm nước ạ~~"
Trần Trần trí nhớ , tối hôm đó bé và chú nhỏ đến gần hàng rào ngăn , nguy hiểm, ngã xuống nước sẽ bao giờ gặp ba nữa.
Nên bé tự đường cũng bao giờ đến gần phía hàng rào, chỉ từ xa biển là .
Phó Chinh Đồ :
“Có ba cùng thì , một thì ."
Phó Viễn Hàng bao giờ cảm giác sảng khoái thế , làn nước biển mát lạnh tràn qua bắp chân , sóng biển ướt ống quần, cảm giác chân trần giẫm lên cát thật mềm mại và thoải mái:
“ Trần Trần, mau xuống , nước biển mát lắm, cát cũng vui nữa."
Phó Chinh Đồ đặt bé xuống một nữa, bé buông tay , dùng bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo mũm mĩm khẽ chạm nước biển.
Cảm thấy thú vị , bé “oa~~" một tiếng vùng vẫy đòi xuống.
Lần đầu tiên trẻ nhỏ tiếp xúc với biển, Phó Chinh Đồ định dạy chúng bơi, chỉ để chúng chơi đùa giẫm nước bên bờ cát.
“A Hàng trông chừng Trần Trần nhé, chỗ sâu, chỉ chơi ở ven bờ thôi."
Phó Viễn Hàng dắt tay bé gật đầu thật mạnh:
“Vâng ạ, oa, ơi, đây là cái gì thế ạ?"
Phó Viễn Hàng nhặt một cái vỏ sò nhỏ, hỏi Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ ôn tồn :
“Đây là vỏ sò, bãi cát nhiều, cái nhỏ thể chuông gió, cái lớn thể thấy tiếng sóng biển."
Trần Trần cầm lấy vỏ sò trong tay chú nhỏ, đưa lên ánh mặt trời quan sát kỹ lưỡng:
“Đẹp quá~~ tặng cho ạ~~"
Phó Viễn Hàng dắt tay bé:
“Ừ, chúng cùng nhặt vỏ sò tặng chị dâu nhé."
Hai đứa trẻ nhanh ch.óng bỏ mặc Phó Chinh Đồ, dọc theo đường bờ biển để tìm vỏ sò.
Bãi biển buổi sáng sớm mấy , thường là buổi chiều tối mới đây.
Chỉ những thói quen tập thể d.ụ.c buổi sáng như Phó Chinh Đồ mới đây từ sớm, còn tự giác đến mức ngày nào cũng tập thể d.ụ.c nửa tiếng như Phó Chinh Đồ càng ít hơn nữa.
hôm nay, mấy vốn bao giờ xuất hiện giờ dường như đợi sẵn ở đó từ sớm, thấy Phó Chinh Đồ xuất hiện liền vội vàng tới.