Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào :

 

“Em chuẩn sẵn dụng cụ vẽ tranh , cuối tuần chị đưa em đến chỗ Đường lão một chuyến, Đường lão tuy thu học phí nhưng lễ nghĩa cần thì thể thiếu, những lời dặn dò chị nhiều nữa, hãy học cho , đừng phụ lòng cơ duyên , để khi nhắc cơ duyên , bản thấy ơn và tự hào."

 

Phó Viễn Hàng ưỡn ng-ực:

 

“Chị dâu, em nhất định sẽ ."

 

Tô Đào Đào xoa xoa đầu cảm thán một tiếng:

 

“Em và Trần Trần đều ngoan quá, cái tính nóng nảy của chị chẳng đất dụng võ chút nào."

 

Con cái nhà thường tức đến mức nhảy dựng lên cao huyết áp, nhất là con trai, mà hai đứa nhà họ đứa còn ngoan hơn đứa , đứa nào cũng yên tâm.

 

Một đứa trẻ khác yên tâm tắm xong , thơm phức, sáp gần để ngửi.

 

“Mẹ ơi~~ Bạch Bạch chỉ tắm~~ một thôi ạ~~ hôi ạ~~"

 

Tô Đào Đào :

 

“Nó còn nhỏ quá, tắm thường xuyên, đợi lớn lên mới tắm nhiều."

 

Trần Trần ôm Bạch Bạch, đôi chân ngắn bước đến góc tường, bắt nó tựa lưng tường:

 

mà~~ xem nè~~ Bạch Bạch lớn lên đó ạ~~"

 

Đó là nơi Tô Đào Đào dùng để ghi chiều cao cho hai đứa trẻ, ngay từ mấy ngày đầu chuyển đến vạch một dấu cho mỗi đứa để xem một năm cao thêm bao nhiêu.

 

Hôm sinh nhật Trần Trần, Tô Đào Đào đo cho bé một , thực mới mấy ngày nên cao thêm, Tô Đào Đào vì dỗ dành bé vui nên cứ vạch đại một đường, bảo bé cao lên .

 

Trần Trần từ lúc nào cũng vạch một đường cho Bạch Bạch, mới mấy ngày cũng chẳng cao lên , chẳng qua giờ nó đang khòm lưng nên thể vượt qua vạch đó, đứa trẻ thông minh liền bảo nó cao lên .

 

Tô Đào Đào nhặt viên than bên cạnh lên, so một đại khái, vạch một cái :

 

“Đợi khi nào Bạch Bạch lớn đến đây mới tắm nhiều nhé."

 

Trần Trần Bạch Bạch, cái vạch đó, “À~~" một tiếng, tỏ vẻ thất vọng.

 

nản lòng, xoa đầu ch.ó Bạch Bạch, dặn dò nó ăn nhiều cơm , thể cùng tắm với bé .

 

Tô Đào Đào:

 

“……"

 

thể chấp nhận chuyện con trai và Bạch Bạch tắm chung .

 

Thôi bỏ , tính cách lừa……

 

, giải thích .

 

“Vậy ơi~~ con lớn ạ~~"

 

Tô Đào Đào cái vạch mới vẽ lên cách đây vài ngày, bỗng chốc dùng cách nào để miêu tả thời gian cho đứa trẻ.

 

Chỉ thể :

 

“Đợi đến Tết Trung thu là lớn ."

 

“À~~" bé chớp chớp mắt, “Vậy đến Tết Trung thu (chu)~~ con sẽ ~~ một nhân một bằng một ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“……"

 

Hoạt động khi ngủ của Trần Trần từ kể chuyện đây chuyển thành sách/

 

bảng cửu chương.

 

Cậu bé ánh mắt đầy vi diệu của chú nhỏ, thuộc lòng một lượt Tam Tự Kinh, thêm mấy dòng bảng cửu chương mới chìm giấc ngủ sâu.

 

Phó Chinh Đồ đến mức “táng tận lương tâm" như , chỉ thử xem khả năng của Trần Trần đến , bảo bé mấy dòng, phát hiện trí nhớ của Trần Trần còn hơn cả tưởng, bảo bé nhớ gì cũng nhớ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-133.html.]

 

đứa trẻ học qua những thứ phức tạp như cộng trừ nhân chia, mà xòe hai ngón tay mũm mĩm hỏi :

 

“Một nhân một bằng một~~ ba ơi~~ một 1~~ thêm một 1 nữa~~ vẫn là 1 ạ~~ là 1, 2 chứ ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“……"

 

“Đây là khẩu quyết của bảng cửu chương, một 1 cộng một 1 bằng 2, nhưng một 1 nhân với một 1 thì vẫn bằng 1."

 

Cậu bé nhíu mày, hiểu cho lắm.

 

Phó Chinh Đồ chỉ thể :

 

“Đợi con lớn lên sẽ hiểu thôi".

 

Đó là lý do tại Trần Trần hỏi lớn , lúc đó Tô Đào Đào đang mải chuyện đời với Phó Viễn Hàng nên thấy mà thôi.

 

Phó Chinh Đồ thì đang suy ngẫm, liệu nên lập một phương án giáo d.ụ.c khai sáng hệ thống cho Trần Trần .

 

Xoay chuyển ý nghĩ, thấy Trần Trần còn nhỏ, nên gò bó trí tưởng tượng bay bổng của bé quá sớm, cứ để bé học chơi, để kiến thức thấm nhuần một cách tự nhiên, đồng thời vẫn một tuổi thơ hạnh phúc.

 

Trần Trần luôn thấy đang chơi trò chơi với ba, trong mắt bé, việc sách cũng giống như việc chơi cờ quân sự, gấp máy bay, chơi con với ba…… thực chất đều tính chất như .

 

Quan điểm giáo d.ụ.c của Phó Chinh Đồ và Tô Đào Đào giống , nhưng Tô Đào Đào đến từ thế kỷ hai mươi mốt, còn Phó Chinh Đồ thực sự là của thời đại .

 

Chỉ thể quan điểm giáo d.ụ.c của kỹ sư Phó tiên tiến.

 

Chương 99 Đưa bọn trẻ bơi

 

Bọn trẻ đều ngủ, Tô Đào Đào vẫn đang sửa bản sơ đồ, thêm nhà xưởng đặt máy móc.

 

Phó Chinh Đồ đợi bọn trẻ ngủ hết mới xuống tắm, lúc vẫn còn nước.

 

“Thuận lợi chứ?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi một câu đầu đuôi.

 

Giọng trầm ấm êm tai.

 

Hương xà phòng bồ kết hòa quyện với mùi hương đặc trưng , theo làn gió biển từ từ len lỏi khứu giác của Tô Đào Đào, khiến cô khó lòng tập trung nữa.

 

Tô Đào Đào đặt bản vẽ xuống, xoa xoa sống mũi, bất chợt dậy, ch.óp mũi vặn quẹt qua chiếc áo sơ mi trắng của đàn ông, theo bản năng đưa tay ngăn .

 

Cách một lớp áo sơ mi, nhịp tim đều đặn mạnh mẽ của đ-ập lòng bàn tay cô.

 

Tô Đào Đào bỗng nhiên ôm lấy vòng eo săn chắc của , tai áp l.ồ.ng ng-ực .

 

Trong đêm tĩnh lặng, nhịp tim như trống dồn của từng nhịp từng nhịp xuyên qua màng nhĩ, truyền đến trái tim cô.

 

“Rất thuận lợi."

 

Tô Đào Đào ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngấn nước ánh lên vẻ quyến rũ mê .

 

Phó Chinh Đồ nâng cằm Tô Đào Đào lên, từ lúc nào, sự tự kiềm chế và kỷ luật vốn của luôn đ-ánh bại cái của đôi mắt ngấn nước .

 

Phó Chinh Đồ cúi đầu, chậm rãi và tập trung hôn lên môi cô, như đang thưởng thức món ăn ngon nhất thế gian, lướt qua khóe môi, chạm đến đường quai hàm, dừng ở vành tai Tô Đào Đào, khẽ ngậm lấy, giọng khàn khàn :

 

“Lên giường ..."

 

……

 

Đêm mùa hè oi ả, cảnh xuân vô tận.

 

Chuyện vợ chồng đêm qua thật hài hòa.

 

Tô Đào Đào tỉnh dậy khá sớm, khi mở mắt , Phó Chinh Đồ vẫn còn trong vòng tay cô.

 

Bình thường Tô Đào Đào dậy muộn, hiếm khi thấy dáng vẻ lúc ngủ của .

 

 

Loading...