Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 132
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó là đương nhiên, Tô xưởng trưởng của chúng là thế nào chứ?
Cô gì cũng là giỏi nhất!
Lão Mạc cho ông nhé, Tiểu Tô còn tặng sổ và b.út, chiều nay bắt đầu luyện chữ ..."
Trong lúc “fan cuồng một của Tô Đào Đào" nhà kỹ sư Mạc hoạt động, thì tình hình bên nhà Hạ Tri Thu cũng tương tự.
Mức độ kinh ngạc của Trương Xuân Thành kém gì Mộc Mộc:
“Em cái gì?
Thư ký?
Tô Đào Đào mời em thư ký cho cô ?"
Hạ Tri Thu liếc :
“Có vấn đề gì ?"
Hạ Tri Thu kể sơ qua chuyện mở xưởng, cuối cùng :
“Theo ý của Đào Đào, vị trí văn phòng tạm thời chỉ em và dì Chung, dì Chung quản lý hậu cần và nhân sự, em kiêm luôn cả công việc thư ký và kế toán, cũng coi như đúng chuyên môn."
Trương Xuân Thành chợt nhớ hôm đó hỏi Phó Chinh Đồ về chuyện việc của nhà, câu đó của Phó Chinh Đồ:
【 Cô thiết với Tiểu Tô, năng lực tự nhiên sẽ mai một, yên tâm . 】
Trương Xuân Thành , hóa là ý .
Anh ngờ Tô Đào Đào dám ôm đồm một kế hoạch lớn như .
Anh gật đầu:
“Tốt, đồng chí Tô Đào Đào bản lĩnh, theo cô việc chắc chắn sai, cố gắng cho ."
Nói đúng hơn là cả hai vợ chồng họ đều bản lĩnh.
Hạ Tri Thu:
“Em bao giờ việc chểnh mảng ?
Đào Đào đối với nhà đúng là ân nhân, em chẳng cảm ơn cô thế nào cho ."
Trương Xuân Thành:
“Vợ chồng họ đều là việc thực tế, cần mấy thứ phù phiếm đó, công việc chuyên môn còn hơn bất cứ món quà cảm ơn nào."
Hạ Tri Thu gật đầu:
“Anh đúng, em sẽ việc thật , chú ý việc nhà một chút, lúc em bận rộn chắc lo toan việc chu đáo , nhất là chuyện của Đông Đông."
Trương Xuân Thành vẫn đang chiêm ngưỡng tờ “thư mời việc", gật đầu:
“Anh , ăn cơm xong sẽ dạy Đông Đông học thuộc Tam Tự Kinh."
Nói đến đây, Trương Xuân Thành thở dài:
“Trần Trần nhà kỹ sư Phó chỉ trong thời gian một chuyến xe thuộc lòng cả quyển Tam Tự Kinh, Đông Đông nhà chơi với Trần Trần, để tụt quá xa ."
Hạ Tri Thu kinh ngạc:
“Trần Trần thuộc lòng Tam Tự Kinh ?"
Thằng bé chuyện còn sõi mà.
“Sáng nay lúc xe thằng bé thuộc lòng hết ," Trương Xuân Thành tờ thư mời tay, phản ứng giống hệt kỹ sư Mạc, “Chỉ riêng nét chữ của đồng chí Tô Đào Đào thôi khối bằng , chữ của kỹ sư Phó cũng cực , cái gia đình thật đúng là thấy đả kích mà."
Hạ Tri Thu gật đầu:
“ , chữ của em ở đơn vị cũ cũng coi là , so với Đào Đào vẫn còn kém xa, Trần Trần cũng thực sự thông minh hơn trẻ con bình thường, Đông Đông so với thằng bé , chúng mau ăn cơm thôi, ăn no còn dạy Đông Đông học Tam Tự Kinh."
……
Trần Trần chẳng hề vô tình gây áp lực cho bạn nhỏ.
Bé ăn xong món cơm lạp xưởng thơm nức, nghỉ ngơi một lát thì ba dắt bé tắm, tối nay ba tắm cho bé kiểm tra Tam Tự Kinh.
Trần Trần nhỏ bé cực kỳ bất lực, đôi tay mũm mĩm đ-ập nước:
“Ba ơi~~ Mẹ kiểm tra ạ~~ Trần Trần đều thuộc hết ~~"
Kỹ sư Phó:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-132.html.]
“……"
“Vậy ba bắt đầu dạy con bảng cửu chương nhé."
Tô Đào Đào đang hóng mát ngoài sân:
“……"
……
Chương 98 Mẹ ơi~~ Con lớn mà~~
Tô Đào Đào vẻ mặt thể tin nổi, chẳng đó là thứ lên tiểu học mới bắt đầu học ?
Không thì cũng đợi đến lớp mầm non nhỡ hoặc lớn chứ?
Cô còn dạy Trần Trần tập đếm nữa, cộng trừ còn , mà kỹ sư Phó “táng tận lương tâm" bắt đầu dạy đứa trẻ học thuộc bảng cửu chương ?
Chẳng mấy chốc, từ trong nhà tắm vọng tiếng sữa non nớt:
“Một nhân một bằng một, một nhân hai bằng hai, hai nhân hai bằng xố (bốn)……"
Tô Đào Đào:
“……"
Người tư chất bình thường như cô theo kịp nhịp điệu của cặp cha con thiên tài .
“Tiểu Hàng, em mấy tuổi thì học bảng cửu chương?"
Phó Viễn Hàng đang phơi quần áo suy nghĩ một lát :
“Lên lớp hai tiểu học thầy giáo dạy, dạy ạ."
Tô Đào Đào lười biếng ghế trúc, thở dài:
“Em xem trai em ám ảnh ?."
Phó Viễn Hàng lắc đầu :
“Không , Trần Trần thông minh hơn em nhiều, những thứ dạy thằng bé đều nhớ , em hỏi qua, thằng bé bảo vui lắm, nếu thích nó từ chối ."
Trần Trần kiểu trẻ con bảo gì nấy, ngược , bé chủ kiến, suy nghĩ riêng, nếu thích bé lên tiếng từ lâu.
Tô Đào Đào nghĩ cũng đúng, Trần Trần cũng chỉ là theo thôi, căn bản hiểu ý nghĩa là gì, lẽ bé còn thấy đang chơi trò chơi với ba, thích thú lắm.
“Tiểu Hàng còn em, thích nghi với cuộc sống ở trường mới ?"
Phó Viễn Hàng:
“Các bạn đều , thầy cô cũng nhiều thứ."
Cậu thích môi trường học tập hiện tại, kể từ Tô Đào Đào mặt đòi công bằng cho , căn bản còn bạn học nào đến gây sự nữa.
Thỉnh thoảng bạn mỉa một hai câu, cũng để tâm.
Cậu và Mộc Mộc nhóm riêng, cùng lên lớp, tan học, học tập, chơi bóng, chơi trò chơi, sống vui vẻ.
Tô Đào Đào:
“Bài vở thì , theo kịp ?"
Cô và Phó Chinh Đồ đều ngầm coi thời gian kỳ nghỉ hè là giai đoạn thích nghi của Phó Viễn Hàng, sẽ tạo áp lực cho , nếu thích nghi thì tháng chín học lớp bốn là .
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Theo kịp ạ, Mộc Mộc học giỏi, mấy bạn chơi với học cũng , các bạn đều cho em mượn vở ghi chép."
Phó Viễn Hàng vốn thông minh, hồi ở trong thôn nào cũng thi nhất.
Tuy rằng kiến thức học nông hơn một chút, nhưng phương pháp học tập đều giống , nội dung cũng thông suốt, nhiều nhiều luyện nhiều nhớ nhiều, với thì học tập chuyện khó.
Tô Đào Đào :
“Vậy thì , chỗ nào hiểu thể hỏi chị hoặc hỏi em, chúng coi trọng việc học của em, mà là em tự giác hiếu học, thực sự gì khiến chị lo lắng cả."
Phó Viễn Hàng mỉm :
“Em mà chị dâu."
Chị dâu đang lo ghen tị vì trai chỉ dạy Trần Trần mà dạy ?
Nếu họ cứ ngày nào cũng chằm chằm việc học của , mới thấy chịu nổi chứ.