Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 131
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hạ Tri Thu là một bất ngờ ngoài dự tính của Tô Đào Đào.”
Tô Đào Đào chỉ cô tính tình , hình ảnh phóng khoáng, là học sinh nghiệp cấp ba, thư ký là quá đủ, ngờ đây cô là kế toán xưởng thực phẩm.
Tô Đào Đào suy nghĩ một chút hỏi tiếp:
“Là thiết gia công thực phẩm gì?
Quy mô bao nhiêu?"
Hạ Tri Thu:
“Tiền của xưởng chúng là xưởng gia công kẹo hỷ bánh hỷ, lúc mới lập xưởng cũng chỉ quy mô vài chục , đó mở rộng sản xuất, đổi dây chuyền mới trở thành xưởng đồ hộp vài trăm như hiện nay."
Kẹo hỷ cũng chính là kẹo cứng, kẹo dừa cũng cách kẹo cứng, thậm chí còn thể thêm kẹo xoài hoặc các loại kẹo trái cây khác.
Kẹo thủ công thị trường của kẹo thủ công, giống kẹo bằng máy móc, nhưng kẹo sản xuất bằng máy móc cũng thị trường của nó, sớm muộn gì cũng dùng đến.
Cứ xem kinh phí đủ để lắp thiết mới , là tạm dùng thiết cũ.
Thực gia công kẹo cứng đòi hỏi hàm lượng kỹ thuật quá cao, yêu cầu đối với thiết sản xuất cũng lớn.
Tô Đào Đào mỉm :
“Tri Thu, cô mới đúng là ngôi may mắn của .
Thiết tạm thời thể dùng tới, nhưng chắc chắn sẽ lúc cần, đợi chúng định nhất định mở rộng quy mô sản xuất, cơ hội sẽ cử học hỏi kinh nghiệm sản xuất."
Hạ Tri Thu trong lòng cũng rõ, chắc chắn thể giúp Tô Đào Đào, đúng hơn là giúp xưởng mới.
Dì Chung thực sự cảm thấy đúng là gặp may lớn, so với Hạ Tri Thu học vấn từ xưởng lớn ở thành phố lớn , bản dì thứ gì đáng để tự hào, mà thấy chột .
Mạng lưới quan hệ nhân mạch trong đầu dì nhanh ch.óng hoạt động, dì tính toán xem nên tuyển những ai chịu thương chịu khó, sức khỏe , thể giúp ích cho xưởng , nhất định tập trung tinh thần cao độ, Tô Đào Đào lọc bỏ những kẻ khôn lỏi lười biếng.
Hơn một tiếng , cuộc họp đầu tiên của ban lãnh đạo kết thúc thuận lợi và thành công viên mãn trong sự xúc động của hai trợ thủ đắc lực khi cầm bản thư mời việc của về.
Chương 97 Vậy ba bắt đầu dạy con bảng cửu chương nhé
Sau khi dì Chung và Hạ Tri Thu khỏi, Tô Đào Đào bắt đầu tối ưu hóa bản sơ đồ, vì sẽ tăng thêm dây chuyền sản xuất nên nhất là chừa sẵn vị trí ngay từ khi cơ sở hạ tầng.
Lớp mầm non là một ví dụ điển hình, vì lúc đầu dự trù vị trí nên giờ chỉ thể dồn chỗ trong trường tiểu học.
“Mẹ ơi~~ Bạch Bạch hư lắm~~ tè bậy bạ nè~~"
Tô Đào Đào luôn ý thức huấn luyện Bạch Bạch vệ sinh trong nhà tắm, nhưng dù ch.ó thông minh đến cũng cần quá trình thích nghi, thỉnh thoảng cũng “mất linh".
Không còn cách nào khác, chỉ thể kiên trì huấn luyện cho đến khi nó còn phóng uế bừa bãi nữa mới thôi.
Tô Đào Đào bế Bạch Bạch lên, bắt nó ngửi bãi nước tiểu của :
“Thối lắm đúng ?
Lần con còn tè bậy nữa là nhốt con nhà vệ sinh, cho ngoài nữa ."
Trần Trần tin là thật, tưởng thực sự nhốt Bạch Bạch, lo lắng xoa xoa đầu nó:
“Bạch Bạch con lời nha~~ đừng ~~ tè bậy nữa nhé~~"
Bạch Bạch ủy khuất “âu âu", nó cũng , nhưng mà nó nhịn .
Thời cát mèo cát ch.ó gì cả, Tô Đào Đào đành lấy nước dội sạch bãi nước tiểu của Bạch Bạch.
Tô Đào Đào tiếp tục bận rộn, thỉnh thoảng kiểm tra miệng bài Tam Tự Kinh của Trần Trần, kết quả phát hiện bất kể cô kiểm tra đoạn nào, bé đều trả lời , hầu như sai sót gì.
Tô Đào Đào sầu não quá, cô nên giáo d.ụ.c khai sáng cho một đứa trẻ thông minh như thế bằng cách nào nữa .
Sự chú ý của Trần Trần dồn hết lên Bạch Bạch, phát hiện nó dấu hiệu vệ sinh là bé bế nó nhà tắm , mãi cho đến khi Phó Chinh Đồ tan về nhà, Bạch Bạch còn vệ sinh ở nơi nào ngoài nhà tắm nữa.
Bữa tối Tô Đào Đào món cơm lạp xưởng đơn giản, lót khoai môn đáy nồi, đợi gạo sôi thì cho lạp thịt và lạp xưởng , mặt đặt vài lát gừng để khử mùi tanh, chần thêm ít rau xanh để sẵn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-131.html.]
Đợi cơm chín hẳn, cuối cùng rưới một vòng nước tương.
Món cơm lạp xưởng thơm ngon đơn giản lò.
Phó Viễn Hàng và Mạc Gia Lâm, hai thiếu niên mồ hôi nhễ nhại, đúng lúc trở về.
Lớp cháy cơm “xèo xèo" điên cuồng hấp thụ dầu mỡ tiết từ nước tương và lạp xưởng khi va chạm, mùi hương đó bay ngoài khiến đứa trẻ nhà bên cũng thèm thuồng.
Mạc Gia Lâm ôm quả bóng rổ, ngừng hít hà:
“Chị dâu rốt cuộc món gì thế?
Sao mà thơm thế ?"
Phó Viễn Hàng ngửi nhận ngay, tươi:
“Cơm lạp xưởng khoai môn."
Món thích ăn nhất đây, đặc biệt thích lớp cháy bên trong, nào chị dâu cũng nhường cho ăn.
Mạc Gia Lâm nuốt nước miếng:
“Tớ cũng một chị dâu như thế, tiếc là cả tớ mãi chẳng tìm đối tượng, nhưng mà nấu ăn ngon lắm."
Không chị dâu thì cả về cũng .
Phó Viễn Hàng đứa trẻ thích hóng hớt chuyện đời tư, cũng hỏi tại trai tìm đối tượng.
Mạc Gia Lâm quen với tính cách thích lắng hơn của Phó Viễn Hàng, xong liền ôm bóng rổ về nhà.
Hôm nay dì Chung tâm trạng , mà nấu một nồi hầm lốn nhốn, bé Mộc Mộc ăn món đậu phụ hầm cá bình thường và canh trứng rong biển vặn!
Ngay cả khẩu phần của Đại Hắc cũng cải thiện, nó mà ăn cơm ngũ cốc trộn canh cá!
Mộc Mộc sững sờ!
Lần cuối cùng ăn cơm canh bình thường như thế là từ hồi thi cuối kỳ học kỳ đạt hạng nhất!
“Bà Chung, hôm nay trong nhà chuyện gì vui ?"
Kỹ sư Mạc cũng vẻ mặt mong đợi dì.
Dì Chung tâm trạng đến mức ngay cả khi Mộc Mộc gọi dì là “Bà Chung", dì cũng lôi cái chổi lông gà gia truyền để quất bé.
“Xong ?"
Kỹ sư Mạc buông một câu đầu đuôi.
Dì Chung híp mắt lấy bản thư mời việc chuẩn từ sớm :
“Thư mời việc, thấy ? 'Trân trọng mời bà Chung Tú Mai trưởng bộ phận hậu cần của xưởng chúng ', nhớ gọi là Trưởng bộ phận Chung!"
Mộc Mộc há hốc mồm, kinh ngạc đến mức miệng thể nhét cả quả trứng gà.
Có ý gì đây?
Trưởng bộ phận Chung?
Bà Chung sắp ?
Lại còn là trưởng bộ phận?
Sự chú ý của kỹ sư Mạc ở chỗ khác:
“Nét chữ của đồng chí Tô Đào Đào mang phong thái của bậc đại sư đấy."
Dì Chung cực kỳ quý trọng bản thư mời việc , cả buổi chiều xem xem bao nhiêu .