Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỹ sư Mạc lấy bình tĩnh, hít sâu một :

 

“Chuyện Tô Đào Đào mở nhà máy bà ?"

 

Lần đến lượt dì Chung kinh hãi, há hốc mồm lắc đầu:

 

“Chưa , chuyện từ khi nào thế?"

 

Lão Mạc:

 

“Phương án mới nộp lên hôm qua, hôm nay thông qua , đoán chắc là cô tìm bà chuyện ."

 

Tim dì Chung đ-ập thình thịch:

 

“Cho nên cô tìm họp là..."

 

Ánh mắt kỹ sư Mạc vợ vẫn đầy vẻ thể tin nổi, gật đầu :

 

“Chắc chắn là cô tìm bà và Tiểu Hạ để lập ban bệ, còn đang định chiều nay gọi điện cho Cát Cát, bảo nó về tham gia tuyển dụng công nhân sản xuất, nếu cô tìm bà để lập ban bệ, thì Cát Cát bên thật tiện tham gia tuyển dụng nữa."

 

Tăng nhiều cháo ít, vị trí đảo chỉ bấy nhiêu, một gia đình thể một đủ khiến đỏ mắt , huống hồ vợ ông thể là nội định vị trí lãnh đạo, con trai lớn bên thực sự nên tham gia tuyển dụng nữa.

 

Đầu óc dì Chung vẫn còn là một mớ hỗn độn, cho dù mười cái đầu dì cũng ngờ Tô Đào Đào tự mở nhà máy, còn tìm dì ban bệ cơ chứ.

 

“Vậy bây giờ?

 

Có thể với Tiểu Tô cho Cát Cát về thế vị trí của ?"

 

Kỹ sư Mạc lắc đầu:

 

“Không, bà ngàn vạn như , Tiểu Tô là tính toán, cô tìm bà và Tiểu Hạ thì chắc chắn dự tính riêng của cô , bà thì , thì thôi, tuyệt đối lời kiểu như để ai thế ai."

 

Mặc dù kỹ sư Mạc chỉ mới vài kinh nghiệm tiếp xúc ngắn ngủi với Tô Đào Đào, nhưng thể thấy Tô Đào Đào là một tài giỏi và ý chí đặc biệt kiên định, sẽ vì ý của khác mà đổi quyết định.

 

Nói một cách nghiêm túc, cô và Phó Chinh Đồ là cùng một kiểu .

 

Dì Chung cũng bình tĩnh , gật đầu :

 

, Tiểu Tô giỏi giang như thế chắc chắn là trong lòng rõ, cô tìm đến thì chắc chắn là thấy thể giúp , nhất định thể thất vọng."

 

Dì Chung khao khát đến phát điên , đợi mười mấy năm mới đợi một cơ hội như , dì chắc chắn sẽ dốc hết sức để nắm lấy.

 

Vợ ông là , bà tâm địa , đối xử với cũng , khéo léo, mặc dù kỹ sư Mạc cũng năng lực trong công việc của bà , nhưng bà cơ hội phát huy nhiệt huyết còn sót , ông dĩ nhiên giơ cả hai tay hai chân tán thành.

 

Dì Chung khi bình tĩnh vẫn thấy sợ hãi:

 

“May mà ông nhắc , nếu lát nữa phạm sai lầm mặt Tiểu Tô thì rắc rối to, chuyện của Cát Cát để hỏi ý cô xem , nếu cô đồng ý thì chúng bảo Cát Cát về tham gia tuyển dụng, nếu cô đồng ý thì thôi."

 

Kỹ sư Mạc gật đầu:

 

“Cũng , nếu Cát Cát dựa năng lực của chính mà thi thì chúng cũng sợ , gì quan trọng hơn việc cả nhà đoàn tụ, hỏi một câu cũng ."

 

Như , trong lòng dì Chung cũng nắm chắc.

 

Lúc dì tìm Hạ Tri Thu, phản ứng của Hạ Tri Thu cũng giống dì lúc nãy, Tô Đào Đào tìm việc gì.

 

chuyện cũng chắc chắn một trăm phần trăm, nên cứ để Tô Đào Đào tự với cô .

 

Với suy nghĩ đó, dì Chung dứt khoát hề nhắc với Hạ Tri Thu một câu nào.

 

Lúc Hạ Tri Thu bế Đông Đông đến nhà Tô Đào Đào, vẫn là chuyện gì.

 

Cái cốc tráng men bảo bối của dì Chung chỉ rửa sạch để đó dự phòng thôi, chứ dì thật sự mang sang.

 

Hai đứa nhỏ sáng nay gặp vội vàng, giờ gặp đều vui mừng khôn xiết.

 

Trần Trần xoa xoa cái đầu trắng trắng nhỏ xíu giới thiệu nó với bạn nhỏ:

 

“Nó tên là Bạch Bạch~~ là bạn của tớ~~"

 

Trần Trần giới thiệu Đông Đông với Bạch Bạch:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-129.html.]

“Bạch Bạch~~ Đông Đông~~"

 

Đông Đông trợn tròn mắt:

 

“Bạch Bạch, em đáng yêu quá!"

 

Cậu bé Đông Đông cảm thấy việc một con ch.ó đen tên là Bạch Bạch (Trắng Trắng) vấn đề gì cả.

 

Lại hỏi Trần Trần:

 

“Tớ thể sờ nó một cái ?"

 

Trần Trần nghiêm túc hỏi Bạch Bạch:

 

“Bạch Bạch~~ sờ bạn một cái~~ ~~"

 

Bạch Bạch cọ cọ mu bàn tay Trần Trần, Trần Trần gật đầu:

 

“Bạch Bạch bảo ạ~~"

 

Đông Đông:

 

“Vậy tớ sờ đây nhé, tớ sờ thật đấy nhé..."

 

Hai đứa nhỏ quá đáng yêu, hai bà và dì Chung đều nhịn bật thành tiếng.

 

Tô Đào Đào múc cho mỗi một bát canh đậu xanh, bảo hai đứa nhỏ lên ghế đẩu nhỏ mà uống.

 

Dì Chung và Hạ Tri Thu đều chút ngại ngùng, ăn bánh kem của Tô Đào Đào mà quà đáp lễ, giờ ăn canh đậu xanh của .

 

Tô Đào Đào:

 

“Mau uống cho giải nhiệt, uống xong chúng bàn chính sự."

 

Dì Chung thấy , vội vàng bưng bát canh đậu xanh uống ực một cái.

 

Hạ Tri Thu cũng khách khí với cô, đợi uống xong canh đậu xanh, rửa sạch bát để bếp, Tô Đào Đào mới thẳng vấn đề :

 

“Chuyện xin mở nhà máy đều chứ?"

 

Dì Chung thản nhiên gật đầu:

 

“Sau khi con , lão Mạc nhắc với dì một câu."

 

Hạ Tri Thu ngơ ngác lắc đầu.

 

Trương Xuân Thành cho rằng liên quan gì đến Hạ Tri Thu, nên thực sự hề nhắc với cô lấy một câu.

 

Tô Đào Đào phát cho mỗi một cuốn sổ và một cây b.út, lấy văn bản phê duyệt từ trong túi giấy da bò đặt lên bàn.

 

“Bây giờ là nhà máy thì quá, tạm thời chỉ là một xưởng nhỏ kẹo dừa, nhưng , nó sẽ là một nhà máy."

 

Thậm chí là một tập đoàn, một công ty niêm yết, Tô Đào Đào thầm nghĩ.

 

Tất nhiên, tất cả vẫn còn quá sớm.

 

Tô Đào Đào chỉ văn bản phê duyệt:

 

“Tri Thu đến thư ký cho , lúc đầu lẽ còn cùng kiêm quản cả thu mua và tài chính;

 

Dì Chung đến giúp quản lý hậu cần và nhân sự, thế nào, hai hứng thú theo ?"

 

Dì Chung sớm sự chuẩn trong lòng, nhưng khi chính miệng Tô Đào Đào , tim dì vẫn nhịn đ-ập loạn xạ, kích động nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, chút thể tin nổi.

 

Trong khu nhà ở, những nhà trẻ tuổi tài giỏi như Hạ Tri Thu thật còn nhiều, dì đến tận bây giờ vẫn dám tin, một đồng chí già như dì mà vẫn thể bước vị trí công tác, vẫn còn một ngày phát huy nhiệt huyết.

 

Đừng là quản lý hậu cần, cho dù Tô Đào Đào sắp xếp cho dì vệ sinh, quét dọn nhà vệ sinh, dì cũng !

 

Mười mấy năm nhiệt huyết tràn trề tích tụ trong lòng dì Chung, lúc đều sục sôi cả lên:

 

“Làm!

 

Tiểu Tô, , giám đốc Tô, cô bảo đông tây, cô bảo gì, nấy!"

 

Loading...