Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đây Tô Đào Đào rõ dáng vẻ của cô , giờ kỹ , là một cô gái đáng yêu.”

 

Làn da màu lúa mạch nhạt khỏe mạnh, đôi mắt to tròn linh động, khuôn mặt cũng tròn trịa, qua là một cô gái vô cùng đơn thuần.

 

Với Chu Chính thì chẳng điểm nào giống cả.

 

Ở thời đại , dám thản nhiên chạy đến mặt chính thất thừa nhận và lớn tiếng việc từng “thầm mến" chồng , đơn thuần thì chính là thiếu tâm nhãn.

 

Có thể thấy cô ác ý với , tất nhiên, Tô Đào Đào càng ác ý với cô .

 

Thiên thời địa lợi nhân hòa, nhưng chỉ cần Phó Chinh Đồ thuận mắt cô một chút thì chẳng chuyện của “Tô Đào Đào" .

 

“Chào cô, là Tô Đào Đào."

 

“Em chị, ở đây ai mà chị là vợ kỹ sư Phó, Tô Đào Đào chứ," Chu Vi Ninh phía cô, hỏi, “Tiểu tiên đồng nhà chị ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."...

 

Chương 92 Dì cũng~ ngốc ngốc~~

 

Tô Đào Đào còn kịp gì.

 

Phó Chinh Đồ một tay bế Trần Trần xuất hiện phía Chu Vi Ninh.

 

Cậu bé thấy hưng phấn, vung vẩy đôi chân ngắn:

 

“Mẹ ơi~~"

 

Phó Chinh Đồ khẽ vỗ vỗ đôi chân ngắn của bé:

 

“Đừng động đậy lung tung, nguy hiểm."

 

Cậu bé nheo đôi mắt to, ngoan ngoãn động đậy.

 

Chu Vi Ninh như ai đó điểm huyệt, tay chân cứng đờ vài giây, bỗng nhiên phản ứng , thèm đầu mà vắt chân lên cổ chạy biến.

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Không xem tiểu tiên đồng ?

 

Sao đến cô chạy mất ?

 

Phó Chinh Đồ thản nhiên quét mắt theo cái bóng lưng chạy trối ch-ết một cái thu hồi .

 

“Thuận lợi ?"

 

Tô Đào Đào giơ giơ túi giấy da bò trong tay:

 

“Phê duyệt và kinh phí đều ở đây ."

 

Phó Chinh Đồ nhếch môi:

 

“Chúc mừng em, đồng chí Tô Đào Đào."

 

Tô Đào Đào xua tay:

 

“Xưởng nhỏ xưởng nhỏ thôi, đợi em thành giám đốc Tô chúc mừng cũng muộn."

 

Độ cong khóe môi Phó Chinh Đồ tăng thêm:

 

“Anh chờ xem."

 

Tô Đào Đào nheo mắt với , thứ đều cần .

 

Tô Đào Đào nhận lấy bé từ tay Phó Chinh Đồ hôn một cái:

 

“Em đưa Trần Trần phòng họp một lát, đợi tan chúng cùng về."

 

Tô Đào Đào về , lãnh đạo cũng sẽ cử xe đưa cô về khu nhà ở, nhưng cô lãng phí tài nguyên của căn cứ, dù cũng chỉ còn hơn một tiếng nữa là Phó Chinh Đồ tan , lúc đó cùng xe đưa đón về cũng .

 

Phó Chinh Đồ lấy văn kiện của Tô Đào Đào bỏ túi xách tay, đưa cho cô:

 

“Bánh cốm của Trần Trần vẫn ăn, bận xong việc sẽ qua tìm hai con."

 

Tô Đào Đào đeo túi lên vai:

 

“Anh ."

 

Trần Trần vùng vẫy xuống đất:

 

“Mẹ ơi~~ tự ạ~~"

 

Tô Đào Đào đặt Trần Trần xuống đất, dắt tay phòng họp.

 

“Hôm nay Trần Trần gì ở văn phòng ba thế?"

 

“Cười~~" Trần Trần dùng đôi tay ngắn động tác mỉm , “Đọc sách ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Ba bắt con sách ?"

 

Đồng chí kỹ sư Phó phần tang tận lương tâm đấy nhỉ?

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không ba ạ~~ là chú và bác ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Tô Đào Đào xoa xoa đầu bé:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-125.html.]

 

“Trần Trần thì , ."

 

Trần Trần ngước cái đầu nhỏ lên:

 

“Muốn ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Tại ?"

 

Trần Trần:

 

“Chú và bác~~ ngốc ngốc~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Gen của kỹ sư Phó tác quái, liên quan đến cô!

 

Tô Đào Đào đại khái chuyện gì xảy , chắc là chuyện Trần Trần thuộc Tam Tự Kinh xe truyền , trêu Trần Trần chơi thôi.

 

“Xì... xì... xì..."

 

Tô Đào Đào thấy tiếng động lạ, quanh bốn phía tìm thấy nguồn âm thanh.

 

“Mẹ ơi~~" Trần Trần chỉ dì ngoan đang lấp ló cửa nhà vệ sinh trộm hai con.

 

Tô Đào Đào theo hướng Trần Trần chỉ:

 

“..."

 

Không gì khác, mạch não của cô nàng Chu Vi Ninh chắc chắn chút khác .

 

Nhà vệ sinh hôi như thế, cửa bẩn như thế, mà cô chỉ thò mỗi cái đầu , quần áo đều dán cửa.

 

Chu Vi Ninh dùng cái giọng mà cho là nhỏ :

 

“Tiểu tiên đồng, cháu phát hiện ?

 

Mẹ cháu đều phát hiện , cháu thông minh quá!"

 

Trần Trần nghiêng đầu nhỏ, ngơ ngác chớp chớp mắt Chu Vi Ninh.

 

Chu Vi Ninh cho mê mẩn thôi, đẩy cửa nhà vệ sinh , chạy nhỏ đến, xổm mặt Trần Trần, móc từ trong túi mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ:

 

“Tiểu tiên đồng, cho cháu ăn ."

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Cháu tiểu tiên đồng~~ cháu là Trần Trần~~ cháu lấy kẹo ạ~~"

 

Mẹ ăn đồ lạ cho, hiện tại thể lấy.

 

Chu Vi Ninh híp mắt nhét kẹo túi Trần Trần, dám bẹo má bé, chỉ khẽ chạm bàn tay nhỏ bé của một cái híp mắt chạy .

 

Chạy vài mét mới đầu vẫy tay với Trần Trần đang mặc áo sơ mi trắng, trong mắt Chu Vi Ninh là tiên khí đầy :

 

“Trần Trần tạm biệt nhé."

 

Cô chạm tay tiểu tiên đồng !

 

Mũm mĩm, mướt mịn, vẫn còn chạm nữa!

 

Tô Đào Đào :

 

“Trần Trần cảm ơn dì ."

 

Trần Trần cuối cùng cũng nhe răng sữa với cô nàng:

 

“Cảm ơn dì ạ~~"

 

“Rầm!"

 

Chu Vi Ninh đ-âm sầm cửa.

 

Tô Đào Đào và Trần Trần:

 

“..."

 

Chu Vi Ninh hít một ngụm khí lạnh, xoa đầu ngây ngô:

 

“Không gì, ..."

 

Đợi cô xa , Trần Trần mới :

 

“Mẹ ơi~~ dì cũng~ ngốc ngốc~~"

 

Tô Đào Đào xoa đầu bé:

 

“Không ngốc , cô chỉ là thích Trần Trần thôi, Trần Trần cũng tùy tiện khác ngốc nhé, như lịch sự."

 

Thật cô nàng cũng khá đáng yêu.

 

Trần Trần ghi nhớ , chậm rãi gật đầu:

 

“Dạ ạ~~"

 

Cậu bé sờ sờ viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ trong túi, hỏi :

 

“Mẹ ơi~~ con thể ăn kẹo ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Có thể ăn một viên."

 

 

Loading...