Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào :

 

“Một vị là vợ của kỹ sư Mạc, đồng chí Chung Tú Mai, vị còn là vợ của Trương Xuân Thành, đồng chí Hạ Tri Thu."

 

Các lãnh đạo đưa mắt .

 

Vợ của Trương Xuân Thành xin đến căn cứ, đầy một tuần ?

 

Tình hình cụ thể thế nào còn nắm rõ lắm.

 

Còn về vợ của kỹ sư Mạc...

 

Dì Chung vốn dĩ tiếng tăm vang xa, kỹ sư Mạc là một “sợ vợ" nổi tiếng, cái gì cũng lời vợ, danh tiếng của dì Chung dường như ngoại trừ việc “thạo tin" thì chính là “nấu ăn dở", lọt mắt xanh của Tô Đào Đào?

 

Trưởng phòng nhân sự :

 

ý can thiệp, chỉ là tò mò, vợ của kỹ sư Trương là một học sinh cấp ba, cô định để cô dạy lớp mẫu giáo ?

 

Còn về vợ của kỹ sư Mạc, theo , bà vẫn luôn chăm sóc cơm nước sinh hoạt cho kỹ sư Mạc, từng tham gia công tác, cô định sắp xếp bà vị trí nào?"

 

Tô Đào Đào khẽ một tiếng, chằm chằm trưởng phòng nhân sự:

 

“Phó Chinh Đồ với các vị lãnh đạo về sơ tâm của khi nhận việc ?"

 

Trưởng phòng nhân sự nụ của cô cho lóa mắt, trong chốc lát quên cả tiếp lời.

 

Tô Đào Đào hỏi câu để lấy câu trả lời, cô tiếp:

 

“Nếu nhận việc , vài năm , đại khái cũng sẽ trở thành 'vợ của kỹ sư Phó từng tham gia công tác' trong miệng các lãnh đạo.

 

Dì Chung tham gia công tác, mà là tham gia công tác nhưng vị trí công tác nào cung cấp cho dì , hai vợ chồng họ tình thâm ý trọng, mỗi một nơi, dì Chung chỉ đành theo kỹ sư Mạc bôn ba khắp nơi.

 

Các lãnh đạo lẽ hiểu dì Chung, tuy dì học hành nhiều, nhưng tinh thông nhân tình thế thái, năng lực giao tiếp với khác mạnh, gặp rạng rỡ, đều sẵn lòng chung sống với dì , và chắc cũng bao giờ đỏ mặt với ai.

 

Nhân tài như cũng là một tay thiện xạ trong việc điều giải mâu thuẫn và thu thập tin tức, lúc mới quen dì thấy dì Hội phụ nữ thì thật đáng tiếc, nếu dì bằng lòng đến xưởng nhỏ của , còn thấy uổng phí tài năng của dì nữa đấy."

 

Các lãnh đạo đều lời của Tô Đào Đào cho bật .

 

Đồng thời cũng cảm thấy hổ thẹn, họ tự cho rằng sắp xếp cho nhà cán bộ công nhân viên, nhưng tính chất căn cứ đặc thù, thực sự thể cung cấp thêm nhiều vị trí công tác cho họ, dẫn đến việc vùi dập nhiều nhân tài.

 

Xem nhân sự và hậu cần của xưởng đều do đồng chí Chung Tú Mai quản lý .

 

Trưởng phòng nhân sự :

 

“Đồng chí Tô, bàn về con mắt tinh đời , là đồng chí già bằng cô ."

 

Viện sĩ Trịnh ha ha lớn:

 

“Lão Trần, ông đồng chí Tô dạy cho một bài nhé?

 

Trước đây còn lo lắng đồng chí Tô tuổi trẻ, quản , bây giờ hết lo chứ?"

 

Trưởng phòng nhân sự liên tục gật đầu tán thành:

 

“Vậy còn vợ của kỹ sư Trương?

 

sắp xếp gì?"

 

Trước khi Tô Đào Đào trả lời câu hỏi về dì Chung, họ lẽ nghĩ Tô Đào Đào sẽ sắp xếp cô lớp mẫu giáo, nhưng giờ thì nghĩ nữa.

 

Tô Đào Đào :

 

“Thư ký của đấy, định chuyện gì cũng tự vận động, chỉ nắm định hướng lớn, đồng chí Hạ Tri Thu nghiệp cấp ba, thành tích ưu tú, đoan trang hào phóng, tiến thoái chừng mực, còn chữ , nhân tài như đến thư ký cho , cũng là uổng phí tài năng ."

 

Viện sĩ Trịnh giơ ngón tay cái với Tô Đào Đào:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-124.html.]

 

“Đồng chí Tô, giỏi lắm, cô còn hợp lãnh đạo hơn tưởng, niềm tin cô nhất định thể cho xưởng lớn mạnh, biến thành nhà máy lớn, để nhà cán bộ công nhân viên của chúng ai nấy đều bước vị trí công tác phù hợp."

 

Tô Đào Đào xua tay:

 

“Đừng, xin lãnh đạo đừng đội mũ cao cho , chỉ thể là cố gắng hết sức, chứ ngài dụ dỗ mà lập quân lệnh trạng gì ."

 

Viện sĩ Trịnh chỉ chỉ cô từ xa:

 

“Cô đấy, cũng thông minh tài giỏi y như kỹ sư Phó nhà cô ."

 

Vận may của Phó Chinh Đồ tệ nha, một hiểu phong tình như tìm một vợ dung mạo tương xứng, còn khéo léo đảm đang.

 

Lần gặp mặt trò chuyện vui vẻ.

 

Những đây đều là những việc thực tế, trưởng phòng tài chính lập tức dựa theo bảng dự toán của Tô Đào Đào, phê duyệt cho cô khoản kinh phí đầu tiên.

 

Tô Đào Đào mang theo văn bản phê duyệt và kinh phí rời khỏi phòng họp.

 

Lúc thật Tô Đào Đào còn đang nghĩ xem nên nhắc đến chuyện của con trai lớn dì Chung .

 

Cô hiện tại đang thiếu sức lao động chịu thương chịu khó.

 

Con trai dì Chung cũng là học sinh nghiệp cấp ba, nếu công việc hiện tại của vất vả hơn nhiều so với công việc ở xưởng, Tô Đào Đào vẫn chắc chắn lắm việc bằng lòng điều chuyển qua đây.

 

Cân nhắc cân nhắc , vẫn quyết định để tham gia tuyển dụng công khai.

 

Thứ nhất là cô vẫn gặp bản đó, đúng như dì Chung là chịu thương chịu khó ;

 

Thứ hai là nhà kỹ sư Mạc nội định dì Chung , trong một gia đình mà nội định hai , khó tránh khỏi sẽ phục.

 

Mặc dù khác phục , cái gì cũng sẽ ảnh hưởng đến quyết định của Tô Đào Đào, nhưng nếu con trai dì Chung quả thực như lời dì , thì đường tuyển dụng công khai chắc chắn cũng sẽ trúng tuyển.

 

Tô Đào Đào nơi việc của Phó Chinh Đồ, chỉ thể ở chỗ bảo vệ đợi thông báo.

 

Tô Đào Đào đang mải suy nghĩ, lúc dạo chú ý, suýt chút nữa đ-âm sầm đối diện.

 

“Xin ."

 

Tuy đ-âm trúng, Tô Đào Đào vẫn lên tiếng xin .

 

Chu Vi Ninh bĩu môi, lầm bầm:

 

“Hóa còn lịch sự như , thua ..."

 

Tô Đào Đào thấy cô nàng lầm bầm, mắt chớp chằm chằm , bèn một cái.

 

Hình như gặp ở , trông quen mắt.

 

“Ở đây cho nhà đến , chị đây ?"

 

Giọng điệu thuộc ...

 

Tô Đào Đào sang hai bên, ai khác, chỉ chỉ :

 

“Cô đang chuyện với ?"

 

Chu Vi Ninh nhảy lùi một bước, giơ tay động tác “ngăn ", tranh thủ tự giới thiệu :

 

“Đừng, chị ngàn vạn đừng hỏi em là ai, em tên Chu Vi Ninh, việc ở bộ phận hậu cần ở đây, đây thầm mến Phó Chinh Đồ, khi vợ con thì một chút cũng thích nữa, đây em cũng cố ý ."

 

Chu Vi Ninh hai vợ chồng họ chỉnh cho để di chứng với câu “cô là ai" , giờ hễ thấy hỏi “cô là ai" là run cầm cập.

 

Tô Đào Đào nhịn bật thành tiếng, hóa là đóa “hoa đào nát" của Phó Chinh Đồ, đó bỗng dưng t.h.ả.m thiết cửa nhà cô, cô nàng “cảnh sát Thái Bình Dương" quản chuyện rộng .

 

 

Loading...