Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Viện sĩ Trịnh ngờ cô sẽ như , nhưng lời cô quả thực lý.”
Trưởng phòng nhân sự và Viện sĩ Trịnh trao đổi ánh mắt, :
“Cái thành vấn đề, chúng sẽ can thiệp cơ cấu nhân sự của xưởng công tác, nhưng nhân viên của xưởng chỉ thể dùng nhà cán bộ công nhân viên trong căn cứ, điểm cô rõ ?"
Tô Đào Đào gật đầu:
“Rõ, là nhà là ?
Vậy những hiện tại ở đảo thì ?"
Phản ứng đầu tiên của trưởng phòng nhân sự là:
“Cô trong nhà cần sắp xếp vị trí công tác ?"
Hôm đó ý tứ trong lời của Phó Chinh Đồ là như , sơ tâm Tô Đào Đào việc là “để tạo vị trí công tác cho bản và những nhu cầu", ông tự nhiên cho rằng Tô Đào Đào ý .
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Không , quy định của căn cứ rõ, của trong phạm vi nhà cán bộ công nhân viên , chỉ là lấy ví dụ, ví dụ như con cái trưởng thành hoặc vợ chồng của cán bộ công nhân viên, hiện tại vị trí công tác ở ngoại tỉnh, cần điều chuyển qua đây thì ?"
Trên thực tế, căn cứ chỉ tiếp nhận vợ chồng và trực hệ, một cách nghiêm khắc, Phó Viễn Hàng thật trong phạm vi trực hệ, nhưng bé tình huống đặc biệt, thứ nhất là thành niên, thứ hai là cha hy sinh vì tổ quốc, chỉ thể nương nhờ trai.
Cho nên, trực hệ của chính Tô Đào Đào trong phạm vi tiếp nhận của căn cứ.
Trừ khi cô là con một trong nhà, và cha già yếu, cần đón đến bên cạnh để chăm sóc.
Điểm cô vẫn nắm rõ.
Nghe lời Tô Đào Đào, đều thở phào nhẹ nhõm, vạn nhất cô đề xuất đón của qua đây, họ thật sự cần cân nhắc một chút xem nên mở tiền lệ .
Trưởng phòng nhân sự:
“Chỉ cần là trực hệ của cán bộ công nhân viên căn cứ, hồ sơ xét duyệt chính trị vấn đề, chúng đều sẽ tiếp nhận."
Tô Đào Đào suy nghĩ một lát, hỏi:
“Nếu xưởng ăn lớn mạnh, trong nhà cán bộ công nhân viên nhân tuyển phù hợp, hoặc là cần một nhân tài chuyên môn, vấn đề giải quyết thế nào?"
Trưởng phòng nhân sự về phía Viện sĩ Trịnh.
Viện sĩ Trịnh :
“Vấn đề cụ thể phân tích cụ thể, quy mô hiện tại của xưởng công tác, nhà trong căn cứ đủ để ứng phó, thật sự nhu cầu , sẽ xử lý theo diện nhân tài đặc biệt ."
Trong lòng Tô Đào Đào tính toán, hiện tại đảo quả thực vẫn còn ít sức lao động dư thừa, nam giới trưởng thành tuy nhiều, nhưng tìm vài vẫn thể .
Đến lúc đó xem tình hình tuyển dụng tính tiếp.
Chỉ cho xưởng công tác lên, tạo thành tích, thì mới thêm nhiều quyền lên tiếng.
Tô Đào Đào gõ nhẹ xuống mặt bàn:
“Về phần địa điểm đặt xưởng, nhớ bếp ăn tập thể một bãi đất trống, to bằng mấy sân bóng rổ, một bên còn dựng lán sắt, nếu bãi đất đó công dụng khác, thể xin xây dựng nhà xưởng ở đó ?"
Chủ nhiệm văn phòng ngẩn , mảnh đất đó vốn dĩ là để dành xây nhà xưởng, nếu những dự án đó ch-ết yểu.
Nói cũng , mảnh đất đó cát lợi cho lắm, mấy xây nhà xưởng đều xây nổi.
Hy vọng thuận lợi .
Mấy vị lãnh đạo , ngầm hiểu ý mà gì.
Chủ nhiệm văn phòng gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-123.html.]
“Được."
Tô Đào Đào :
“Lớp mẫu giáo thật cần xây thêm nhà, trong trường tiểu học mấy lớp cùng khối chỉ mười học sinh, thể gộp học sinh của hai lớp một lớp, trống một phòng học để sửa thành lớp mẫu giáo, như ?"
Tại Tô Đào Đào ư?
Bởi vì dì Chung là “ thạo tin nhất căn cứ" mà, chuyện đảo, chuyện lớn chuyện nhỏ đều giấu nổi dì Chung.
Tất nhiên, Tô Đào Đào sẽ tin từ một phía, cô bảo Phó Viễn Hàng tìm hiểu thực tế tình hình, trong đó lớp một và lớp hai đều chỉ hai mươi đứa trẻ, mà chia thành hai lớp.
Viện sĩ Trịnh cau mày:
“Lại chuyện như ?
Hai mươi đứa trẻ tại chia thành hai lớp?"
Chủ nhiệm văn phòng :
“Chuyện là thế , lúc mới đầu trường tiểu học bố trí mỗi khối một lớp, để vài phòng học dự phòng.
Trường tiểu học của chúng quy định đủ sáu tuổi mới học, cho nên nhiều phụ đưa con cái bốn năm tuổi đến trường, một giáo viên lên lớp căn bản quản xuể chừng đó đứa trẻ bốn năm tuổi, đành chia trẻ lớn và trẻ nhỏ hai lớp.
Hiện tại khối một, khối hai mỗi lớp đều chỉ mười học sinh, khối hai thể gộp một lớp, trống một phòng học lớp mẫu giáo."
Điều chủ nhiệm văn phòng là, bởi vì là giáo d.ụ.c mi-ễn ph-í, phụ thậm chí ngay cả đứa trẻ ba bốn tuổi cũng đưa học, nếu đặt một kỳ thi đầu để chặn một đứa trẻ, thì lớp một của trường tiểu học chính là lớp mẫu giáo đúng nghĩa.
Một đứa trẻ bốn năm tuổi theo kịp tiến độ, học hai năm lớp một cũng .
Cho nên, kế hoạch thu phí lớp mẫu giáo của Tô Đào Đào thể là cực kỳ tầm xa, gia đình hai vợ chồng cùng chi trả chút chi phí lớp mẫu giáo là gì cả, gia đình hai tiết kiệm tiền thì tự trông con, nhưng cũng sẽ ghen tị với những học lớp mẫu giáo, vì đó là tự túc kinh phí.
Nếu lớp mẫu giáo cũng giáo d.ụ.c mi-ễn ph-í, lúc đó mới loạn cào cào.
Có thể thấy Tô Đào Đào nghĩ đến phương diện.
Viện sĩ Trịnh chốt hạ:
“Vậy cứ quyết định như thế , còn bổ sung gì nữa ?"
Không ai lên tiếng.
Viện sĩ Trịnh:
“Nếu gì thì lão Triệu in thỏa thuận ."
Viện sĩ Trịnh dậy, đưa tay về phía Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào cũng dậy theo, khom lưng đưa tay , tay trái đặt lên cổ tay , khẽ bắt một cái buông .
Viện sĩ Trịnh :
“Đồng chí Tô, những lời thừa thãi nữa, cô cần phía căn cứ phối hợp thế nào cứ việc đề xuất, chúng sẽ dốc sức phối hợp, hy vọng cô thể triển khai thực tế, tạo thành tích, tăng thu nhập cho căn cứ."
Tô Đào Đào :
“ sẽ cố gắng hết sức, một việc, khi tuyển dụng công khai, nội định hai nhân tuyển, các lãnh đạo sẽ phản đối chứ?"
Viện sĩ Trịnh nhớ cô đến căn cứ đầy một tháng, nhanh như nhân tuyển ?
Viện sĩ Trịnh:
“Cô quyết định là , chúng nhúng tay là sẽ nhúng tay, nhưng theo , cô lên đảo đầy một tháng, chỉ tò mò là hai vị nào..."...
Chương 91 Bàn về con mắt tinh đời , là đồng chí già bằng cô