Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào gật đầu:
“May mà giao cho chị trồng, em đúng là nổi việc ."
Mộc Mộc tung tăng chạy tìm bạn Phó Viễn Hàng của .
Dì Chung gọi :
“Mộc Mộc, thư cho trai con xong ?
Viết xong đưa mang gửi."
“Viết xong ạ."
Mộc Mộc đưa thư cho .
Dì Chung đón lấy, cũng chẳng thèm xem, trực tiếp để lán rau:
“Con bảo nó tranh thủ về một chuyến đấy?"
Mộc Mộc gật đầu:
“Có ạ, con thấy là cơm ăn ngon luôn."
Dì Chung giơ tay đ-ánh :
“Cái thằng bé ."
Mộc Mộc chạy biến .
Dì Chung thở ngắn thở dài với Tô Đào Đào:
“Cái thằng con cả của chị đúng là chị lo nẫu ruột, đứa trẻ ngoan như thế, ngày nào cũng đối mặt với cái lò , đối tượng cũng chẳng tìm, chẳng nữa, em bảo cái căn cứ lớn thế mà đến cả việc quét dọn nhà vệ sinh cũng nhiều tranh giành thế ?"
Tô Đào Đào như suy nghĩ điều gì liếc dì Chung một cái:
“Hiện giờ đang công việc gì ạ?"
Dì Chung :
“Công nhân lò trong nhà máy thép, khổ cực lắm, thế hồi nghiệp cấp ba chị cứ để nó xuống nông thôn cho ."
Tô Đào Đào:
“Anh bảo với chị là vất vả ạ?"
Dì Chung lắc đầu:
“Thì , đứa trẻ chịu khó lắm, báo hỷ báo ưu, mấy năm chị theo lão Mạc mang Mộc Mộc bôn ba khắp nơi nên chẳng chăm sóc cho nó, lòng chị đau lắm em ạ."
Tô Đào Đào trong lòng hiểu rõ, thêm gì nữa.
Phó Chinh Đồ bế Trần Trần, Trương Xuân Thành bế Đông Đông, đến mặt đường.
Hai đứa nhỏ vùng vằng đòi xuống đất, Đông Đông híp mắt nắm tay Trần Trần:
“Hôm nay chúng , cùng mua thức ăn nhé."
Trần Trần lắc đầu:
“Không ạ~~ cùng ba ba cơ~~"
Đông Đông chớp mắt, sang Trương Xuân Thành:
“Ba ơi, con thể cùng ba ?"
Trương Xuân Thành sững sờ Phó Chinh Đồ, mang con nữa ?
Lần tham quan đủ ?
Anh còn kịp gì thì Tô Đào Đào điềm nhiên bước lên xe đưa đón, Phó Chinh Đồ cúi bế Trần Trần cũng lên xe luôn.
Trương Xuân Thành:
“..."
Ý gì đây?
Hóa hôm nay là mang cả vợ con cùng ?
Hôm nay phòng thí nghiệm của họ chẳng sẽ náo loạn hết cả lên ?
Hạ Tri Thu bước tới, dắt tay Đông Đông:
“Đông Đông hợp tác xã với , con chẳng ăn tôm lớn ?
Chúng sớm để mua, muộn là mua hết đấy."
Đông Đông chằm chằm chiếc xe đưa đón với vẻ khao khát:
“ mà ba của Trần Trần mang Trần Trần , con cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-121.html.]
Nhiệm vụ hôm nay của Trương Xuân Thành nặng nề, ái ngại Hạ Tri Thu.
Hạ Tri Thu hiểu ý, :
“Đều tại , đặt chỗ , con xem, xe hết chỗ , chúng nhé."
Đông Đông cứ thế bế .
Trương Xuân Thành lên xe, gia đình ba bắt mắt mà chút phiền muộn, định cái gì đây?
Kỹ sư Mạc ngẫm nghĩ về cuộc trò chuyện giữa Tô Đào Đào và vợ .
Nghe nhạc điệu chương trình.
Dì Chung ẩn ý, nhưng kỹ sư Mạc thì .
Chuyện của cô nếu thành công thì chắc chắn sẽ tuyển công nhân.
Vợ tiện miệng tán gẫu, những đ-ánh giá khách quan về con trai lẽ vô tình lọt mắt xanh của Tô Đào Đào.
Gia đình ba của Tô Đào Đào đang chéo đối diện với ông , một đến cũng là tiêu điểm như cô thì mà thành công cho ?
Kỹ sư Mạc trấn tĩnh , lẽ căn cứ sắp sửa dấy lên một cơn sóng gió .
Tuy nhiên ông chẳng định gì cả, cứ tùy duyên .
Chương 89 Đại tiên nữ và tiểu tiên đồng
Trần Trần đầu tiên xe đưa đón của ba, nhưng là đầu tiên cùng , trí nhớ bé , qua chỗ nào cái gì đều nhớ rõ mồn một.
Lần đến lượt bé phổ biến kiến thức cho , cái miệng nhỏ tía lia cho .
Đi nửa quãng đường bé mới nhớ việc vẫn .
“Mẹ ơi~~ thơ nhé~~"
Trần Trần xong, tự giác từ “Nhân chi sơ" đến “Lão hà vi".
Tô Đào Đào xong thì ngẩn hồi lâu phản ứng , chẳng cô chỉ dạy đến “Giáo ngũ t.ử, danh cụ dương", tổng cộng mười sáu câu thôi ?
Sao lòi thêm tám câu nữa thế ?
Chẳng lẽ cô nhớ nhầm?
Phó Chinh Đồ cô thắc mắc, nhẹ giọng :
“Tối qua khi ngủ dạy thêm cho con tám câu nữa."
Phó Chinh Đồ xong, tiện miệng dạy tiếp tám câu nữa, Trần Trần nhoáng một cái nhớ luôn.
Cứ thế suốt quãng đường đến trung tâm nghiên cứu, Phó Chinh Đồ cứ tám câu tám câu một mà , khi lặp vài , Trần Trần thuộc lòng cả cuốn Tam Tự Kinh hơn một nghìn chữ.
Từ chỗ ban đầu còn vấp váp, đến lúc bỏ qua cả phát âm, trôi chảy vô cùng.
Không chỉ Tô Đào Đào sững sờ, mà cả xe đều sững sờ.
Nửa quãng đường xe mà thuộc lòng một cuốn Tam Tự Kinh, nếu tận mắt chứng kiến thì ai mà tin chứ?
Người là Tô Đào Đào im lặng .
là một dám dạy, một dám học mà.
So với Phó Chinh Đồ, cô dạy đúng là quá bảo thủ, chắc là đầu óc thiên tài đều thông cả .
Cô nhất là đừng dạy nữa, kẻo thiên tài biến thành kẻ tầm thường.
“Sau việc học của Trần Trần do phụ trách, em chỉ phụ trách chơi với con thôi."
Phó Chinh Đồ :
“Con chỉ là nhớ nhanh thôi, vẫn cần một thời gian ôn cũ mới mới thể củng cố , cách dạy của em cũng vấn đề gì cả, phương pháp khác nhưng kết quả đều như ."
Tô Đào Đào một dấu chấm cũng tin, kỹ sư Phó rõ ràng là đang lừa phỉnh cô.
Có nhịn hỏi:
“Kỹ sư Phó, con trai thực sự mới hai tuổi thôi ?"
Kỹ sư Phó xoa xoa đầu con trai, nhóc con chuyện còn rõ chữ, nhanh một chút vẫn còn loạng choạng, chuyện mới hai tuổi khó nhận lắm ?
“Mới qua sinh nhật hai tuổi hai ngày."
Phó Chinh Đồ .
Người hỏi im lặng luôn, việc gì tự chuốc lấy nhục nhã, con trai ông năm tuổi mà chẳng cái gì.
Không đúng, đó nghĩ kỹ , là do chính căn bản từng dạy!
Càng nghĩ ông càng thấy hổ thẹn, quả nhiên là “Dưỡng bất giáo, phụ chi quá", nên thuộc Tam Tự Kinh là cha như ông mới đúng.
Trong đó im lặng nhất là Trương Xuân Thành, Đông Đông lớn hơn Trần Trần hơn nửa tuổi, giờ ngoài việc chơi bời linh tinh thì họ vẫn dạy cái gì cả!