Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó tranh việc rửa bát, là để tiêu cơm.”

 

Trần Trần chơi với Bạch Bạch.

 

Tô Đào Đào tắm rửa xong , với Phó Chinh Đồ chuyện khai sáng cho Trần Trần, xong vẻ mặt chút lo lắng:

 

“Phó Chinh Đồ, Trần Trần thông minh hơn những đứa trẻ bình thường quá nhiều, em chẳng nên dạy con thế nào cho , cũng lo con học thì ."

 

Mầm non thế , vạn nhất dạy dỗ thì uổng quá.

 

“Không cần lo lắng, nên dạy thế nào thì vẫn cứ dạy thế nấy, đến lúc cần nhảy lớp thì cứ nhảy lớp," Phó Chinh Đồ , “Hồi nhỏ cũng sớm thông minh hơn các bạn cùng lứa, từng nhảy lớp ba ."

 

Hèn chi.

 

Tô Đào Đào nghiêng đầu .

 

“Tô Đào Đào" tính là thông minh, chỉ thông minh của Trần Trần là di truyền từ Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ là nhân viên nghiên cứu trẻ nhất ở cấp bậc của .

 

Khi khác mới nghiệp đại học thì nghiệp thạc sĩ .

 

Hơn hai mươi tuổi, khác tôn xưng một tiếng kỹ sư Phó.

 

Trương Xuân Thành cấp bậc thấp hơn một bậc mà hơn ba mươi tuổi .

 

Con đường của thiên tài luôn cô đơn, định sẵn là khác một bước.

 

Tô Đào Đào hy vọng Trần Trần thể một tuổi thơ hạnh phúc.

 

Tô Đào Đào nụ rạng rỡ của nhóc con, kìm mà mỉm theo:

 

“Trần Trần, chậm một chút con."

 

Trần Trần ôm Bạch Bạch cọ cọ, nở nụ thiên thần với Tô Đào Đào:

 

“Con ạ~~ ơi~~"

 

Cô vất vả lắm mới nuôi nhóc con vui vẻ như thế .

 

“Trần Trần nhất định nhảy lớp ?"

 

Tô Đào Đào Trần Trần, Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào.

 

“Vẫn còn quá sớm để , đến lúc đó xem ý nguyện của con thế nào, cái gì cũng mà vẫn trong lớp học cấp thấp thì sẽ thấy vui ."

 

Tô Đào Đào nghiêng đầu :

 

“Hồi nhỏ cũng như ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Gần như ."

 

Gió đêm thổi bay mái tóc của Tô Đào Đào, ngón tay thon dài của Phó Chinh Đồ giúp cô vén tóc tai:

 

“Bản kế hoạch khi ban lãnh đạo xem xong phản hồi khá , phó viện trưởng gặp mặt chuyện trực tiếp với em."

 

Tô Đào Đào dự liệu , cũng hỏi chi tiết, gật gật đầu:

 

“Vậy mai em cùng ."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Không gấp, nếu ngủ thêm chút nữa thì chiều hãy qua."

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Thôi cứ buổi sáng , nếu kịp nấu cơm trưa thì chúng ăn ở nhà ăn lớn, lâu nhà ăn lớn, nhớ bảo với Tiểu Hàng, bảo em trưa tan học thì nhà ăn lớn đợi chúng ."

 

Phó Chinh Đồ cái gì cũng chiều theo cô:

 

“Được."

 

Tô Đào Đào:

 

, ngũ cốc trong nhà còn nhiều, sáng mai em dậy sớm bữa sáng, cần nhà ăn , hợp tác xã mua hai túi ngũ cốc về nhé, mua nhiều khoai môn một chút, lâu cơm lạp xưởng, Tiểu Hàng thích ăn món đó."

 

Lương thực tinh và ngũ cốc sổ lương thực định lượng, lương thực tinh bổ sung nếu chợ đen thì thường mua , nhưng đảo khu trồng ngũ cốc riêng, khoai lang, khoai môn, khoai tây những thứ thường là đủ dùng.

 

Hộ khẩu và quan hệ lương thực của Phó Viễn Hàng còn kịp chuyển qua, cũng may Tô Đào Đào ăn nhiều lương thực chính, nếu lương thực tinh sẽ đủ.

 

Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào và Trần Trần đều thích ăn lương thực tinh, nhưng gần đây đều là cơm độn, loại ngũ cốc nhiều hơn lương thực tinh, phỏng chừng là lương thực tinh đủ :

 

“Ngày mai dùng ngũ cốc đổi với nhà khác lấy ít lương thực tinh."

 

Tô Đào Đào nửa nhắm mắt, lười biếng thổi gió biển:

 

“Có đổi ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Được mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-119.html.]

Thêm chút tiền nữa là xong.

 

Hôm nay Tô Đào Đào đặc biệt buồn ngủ, bắt đầu mơ màng, lẩm bẩm :

 

“Vậy thì quá, ngày mai em sẽ ăn cơm trắng ..."

 

Phó Chinh Đồ ôm cô đặt lên đùi, Tô Đào Đào ngáp một cái thanh tú, tìm một vị trí thoải mái cọ cọ, là thực sự ngủ .

 

Trần Trần ôm Bạch Bạch tới, đang định gọi “ ơi", Phó Chinh Đồ khẽ lắc đầu với bé, bế Tô Đào Đào xoay lên lầu.

 

Trần Trần trợn tròn mắt bóng lưng của ba , vẻ mặt chút lo lắng.

 

Phó Viễn Hàng từ nhà vệ sinh , xoa đầu cháu trai nhỏ:

 

“Đi thôi, lên lầu ngủ, tiểu chú chú kể chuyện cho con ."

 

Trần Trần:

 

“Mẹ ơi~~ ~~ ốm ạ~~"

 

Phó Viễn Hàng đón lấy Bạch Bạch trong lòng Trần Trần, dắt bàn tay nhỏ mũm mĩm của bé, mỉm lắc đầu:

 

“Không , là đến giờ ngủ , con tiểu chú chú bế ?"

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không ạ~~ tự thôi~~"

 

Phó Chinh Đồ rón rén đặt Tô Đào Đào xuống, khẽ hôn lên giữa mày cô.

 

Lại xuống lầu bê quạt điện lên bật hướng về phía cô thổi, mới bước khỏi phòng sang phòng của Trần Trần.

 

Buổi tối Phó Chinh Đồ ít khi sang tìm họ, thường là Tô Đào Đào thỉnh thoảng mới qua truyện cho Trần Trần.

 

Phó Viễn Hàng cùng Trần Trần xuống , bò dậy:

 

“Anh, chuyện gì ạ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Trưa mai ăn ở nhà ăn lớn, tan học em qua thẳng đó luôn nhé."

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Vâng, em ."

 

Phó Chinh Đồ xuống bên cạnh con trai, xoa cái đầu nhỏ của bé, hỏi:

 

“Hôm nay bảo con học thuộc Tam Tự Kinh ?"

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Vâng ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ hỏi:

 

“Dạy bao nhiêu câu ?"

 

Trần Trần bấm bấm những ngón tay mũm mĩm đếm đếm, mười ngón tay đếm hết vẫn đủ, cuối cùng xòe tay :

 

“Nhiều hơn bàn tay ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Vậy con còn nhớ ?"

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Nhân chi sơ~~ tính bản thiện..."

 

Đọc một mạch đến tận “Giáo ngũ t.ử, danh cụ dương".

 

“Mẹ dạy~~ nhiều thế ạ~~"

 

Mười sáu câu Tô Đào Đào dạy ban ngày, sai một chữ nào.

 

Phó Chinh Đồ xoa đầu bé, bắt chước giọng điệu của Tô Đào Đào:

 

“Giỏi quá, ba dạy thêm cho con tám câu nữa, sáng mai cho , con nhớ ?"

 

Trần Trần thực chẳng khái niệm gì về tám câu là bao nhiêu, nhưng cứ ba chữ một, bé thấy dễ nhớ, ưỡn cái ng-ực nhỏ lên:

 

“Được ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ chậm rãi :

 

“Dưỡng bất giáo, phụ chi quá..."

 

Đọc mãi đến tận “Ấu bất học, lão hà vi".

 

Trần Trần theo hai là nhớ luôn.

 

Cùng với mười sáu câu Tô Đào Đào dạy buổi sáng, thuộc lòng hết lượt.

 

 

Loading...