Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Đào Đào cực kỳ nghi ngờ dù dạy hết mấy trăm câu trong một ngày thì bé cũng khả năng nhớ .”
Là cô xứng.
Tư chất cô bình thường thế xứng dạy đứa nhỏ thông minh như .
Tô Đào Đào cũng chủ trương giáo d.ụ.c kiểu nhồi nhét, cô chủ trương giáo d.ụ.c vui vẻ hơn, định đợi khi ngủ và ngày mai sẽ kiểm tra bé nữa xem .
xác suất Trần Trần ngủ một giấc dậy là quên cao, bé thường nhớ là nhớ luôn, khi cách một thời gian dài cũng quên .
Bà Hoàng hôm nay đưa cho dì Chung một ít cây mạ, bà tranh thủ lúc mặt trời lặn, khẩn trương đến xới đất trồng rau.
Mùa hè ở đây thích hợp trồng các loại dưa quả, cà tím, bí ngô, cà chua, ớt, bà Hoàng mỗi thứ đều cho bà vài cây, mảnh đất trống bên ngoài sân nhà Tô Đào Đào lớn lắm, trồng những thứ cũng đủ.
Đợi đến mùa đông trồng thêm ít hẹ, hành, tỏi ở ven đất.
Dì Chung việc cực kỳ nhanh nhẹn, nhoáng một cái trồng xong, tưới đẫm nước gánh đòn gánh về nhà.
Hoàn phiền đến Tô Đào Đào.
Qua thời gian tiếp xúc , bà cũng xem như chút hiểu về Tô Đào Đào.
Bà nhận thấy Tô Đào Đào thích tụ tập, cũng thích sang nhà khác buôn chuyện, càng thích chuyện nhân tình thế thái, tóm là khác hẳn với họ.
cô là thành thật, bụng, hạng hẹp hòi.
Bản cô trồng trọt, trực tiếp giao đất cho bà trồng, cũng rõ là đợi đến khi lớn trong nhà tới, mảnh đất trả cho họ trồng;
Trong nhà món bánh kem quý giá như cũng sẵn lòng để Phó Viễn Hàng mang sang cho Mộc Mộc một miếng lớn.
Dì Chung quỷ quyệt lắm, những chuyện gây phiền hà cho khác bà , trong lòng cũng nhớ kỹ lòng của Tô Đào Đào.
Vì bà chẳng bao giờ chủ động phiền Tô Đào Đào.
Trừ khi Tô Đào Đào chủ động tìm bà , thì bà vẫn sẵn lòng.
Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng gặp ở lối rẽ lầu, cùng còn Mạc Gia Lâm lúc nào cũng như hình với bóng với Phó Viễn Hàng.
Hai em thấy mảnh đất trống cửa trồng đồ thì đều sững một lát.
Phó Viễn Hàng :
“Chị dâu trồng trọt, chắc chị trồng ."
Mạc Gia Lâm :
“Chắc là tớ trồng đấy, tớ bảo chị dâu bụng, cho tớ trồng mảnh đất , ở nhà tớ vui mấy ngày liền ."
Phó Viễn Hàng thầm nghĩ, thì đúng .
Phó Chinh Đồ lời Mạc Gia Lâm , đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t giãn .
Anh thể tưởng tượng nổi cảnh Tô Đào Đào với làn da trắng trẻo mịn màng phơi nắng trồng trọt.
Mùi thơm của món móng giò hầm lạc và chao bay tận ngoài cửa.
Mạc Gia Lâm hít hà, nước miếng suýt nữa trào , thở dài một tiếng :
“Thật ngưỡng mộ quá, chị dâu chắc chắn món gì ngon cho , thơm quá."
Dì Chung nấu ăn đúng là mười năm như một đều dở tệ, Mạc Gia Lâm bắt đầu cầu nguyện hôm nay nghìn vạn đừng xuống bếp, bữa tối là ba mua cơm ở nhà ăn về.
Chương 87 Cái đầu nhỏ thông minh chứa thêm chút kiến thức thì chẳng bao giờ là cả
Lời cầu nguyện của Mạc Gia Lâm thất bại, dì Chung vốn là đảm đang nên vẫn kiên trì tự nấu cơm.
Dì Chung tiết kiệm, mua một con cá mới tắt thở, cho ít đậu phụ và các loại dưa quả rau xanh còn thừa trong nhà một nồi hầm chín là thịnh soạn .
Theo bà thấy, thời thể ăn no mặc ấm là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Tối nay là một nồi hỗn tạp rõ hình dáng nguyên liệu.
Ừm, còn mặn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-118.html.]
Mạc Gia Lâm dựa việc tưởng tượng hương vị cơm canh nhà Phó Viễn Hàng mới miễn cưỡng ăn no.
Có chút nhớ món bánh bông lan hôm Phó Viễn Hàng mang qua, đây?
Kỹ sư Mạc quen , bất kể dì Chung món gì, ông đều thể điềm nhiên ăn hết.
“Em với vợ của kỹ sư Phó quan hệ thế nào?"
Kỹ sư Mạc và nốt miếng cơm cuối cùng cùng với nước sốt rau đột nhiên hỏi dì Chung.
Dì Chung tại ông hỏi :
“Rất mà, đất chẳng đều cho em trồng ?
Còn gửi bánh kem cho Mộc Mộc nhà nữa, cô là ."
Kỹ sư Mạc gật đầu, một câu đầu cuối:
“Vậy thì ."
Vợ chồng mấy chục năm, bình thường kỹ sư Mạc nhấc đuôi lên là dì Chung ông gì , hôm nay ông cho ngơ ngác:
“Không , ý là gì?"
Kỹ sư Mạc lắc đầu:
“Không gì, chỉ thấy cô là , bảo em cứ chung sống với , đừng tự nhiên mà đắc tội với khác."
Dì Chung lập tức nổi giận, tay đ-ấm kỹ sư Mạc:
“Anh rõ ràng cho xem nào, đắc tội với ai lúc nào?
Ngày nào chẳng mang bộ mặt tươi ngoài, gặp ai chẳng chào hỏi?
dám cả căn cứ chẳng ai nhân duyên bằng ."
Kỹ sư Mạc tính tình hì hì né tránh đôi bàn tay của vợ xin :
“Phải , là sai , đúng , bao lâu nhận thư của Cát Cát nhỉ?"
Kỹ sư Mạc chuyển chủ đề.
Nhắc đến con trai cả là dì Chung lo lắng, bấm đốt ngón tay tính toán:
“Ba tháng ."
Con trai cả của dì Chung và kỹ sư Mạc là Mạc Gia Cát khi nghiệp cấp ba thì việc trong một nhà máy thép, suốt ngày đối mặt với lò lớn, bí nóng, cuộc sống còn khổ hơn cả lúc xuống nông thôn, mấy dì Chung định bảo là cứ để nó xuống nông thôn cho xong.
Mạc Gia Cát từ đến nay đều báo hỷ báo ưu, nào gửi thư cũng , việc cùng các đồng nghiệp vui, bảo họ cần lo lắng.
Năm ngoái đùi bỏng do lò , viện gần một tháng, dì Chung gọi điện đến đơn vị của con trai mới chuyện .
Trông chừng cũng sắp hai mươi hai , đây xem mắt một đối tượng, Mạc Gia Cát ưng , nhưng chê công việc của nó, nên chẳng thành.
Sau đó Mạc Gia Cát đến xem mắt cũng chẳng nữa, mà lo cho ?
Kỹ sư Mạc ngờ khơi dậy chuyện buồn của vợ, với con trai út:
“Mộc Mộc cho trai con một bức thư , cứ là con nhớ nó, bảo nó lúc nào nghỉ thì về một chuyến."
Mộc Mộc đồng ý nhanh:
“Vâng, con ngay."
Mộc Mộc cũng nhớ trai , trai nấu cơm ngon hơn nhiều.
Cơm canh nhà kỹ sư Phó thì khác hẳn.
Hai em Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng quả thực cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Móng giò hầm lạc và chao là một trong những món ăn yêu thích nhất của Phó Viễn Hàng, đây ở trong thôn, mỗi Tô Đào Đào món , đều ăn ba bát cơm lớn.
Tối nay cũng ngoại lệ, Phó Viễn Hàng chẳng ăn bao nhiêu bát cơm độn, vét sạch miếng cháy cuối cùng trong nồi, ăn cùng giọt nước sốt cuối cùng, ăn đến mức bụng tròn căng.