Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những điều thực trong bản kế hoạch của Tô Đào Đào đều chi tiết, Phó Chinh Đồ chỉ nhấn mạnh một chút thôi.”
Phó viện trưởng cầm lấy túi giấy xi măng, lúc đầu chú ý lắm, khi mở lấy đồ bên trong mới thấy sự tinh tế chiếc túi.
Ông đưa cho những khác:
“Mọi xem , nhân tài thế mà đến trung tâm chúng thiết kế cũng đấy."
Những khác xem xong đều vô cùng ngạc nhiên.
Chủ nhiệm văn phòng:
“Đây cũng là vợ tự thiết kế ?"
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Vâng, từ việc thu mua nguyên liệu sản phẩm, đến sản xuất, đến thiết kế bao bì, đến đầu ...
Việc chọn địa điểm xưởng, cơ cấu, chương trình, nhân sự, hậu cần... cô đều lập kế hoạch diện."
Phó Chinh Đồ dừng một chút:
“Xưởng thủ công và lớp mẫu giáo hỗ trợ lẫn , xưởng thủ công , cân nhắc đến việc nhà thời gian chăm sóc con cái, nên mới lớp mẫu giáo.
Cô dự toán đầy đủ, bảng dự toán cũng ở trong phần phụ lục, bản kế hoạch của cô , cho rằng gì để chê."
Phó Chinh Đồ động tác “mời":
“Mọi thể nếm thử sản phẩm do chính tay cô ."
Mọi mỗi chia một ít kẹo, c.ắ.n một miếng, cảm thấy kinh ngạc vô cùng.
Phó viện trưởng tay run run:
“Đây, đây thực sự là do Đào Đào dùng dừa già ?"
Chương 86 Tư chất cô bình thường thế xứng dạy đứa nhỏ thông minh như
Phó Chinh Đồ hiểu tại họ kích động như .
Bởi vì mỗi ăn món ăn Tô Đào Đào , cũng đều mang tâm trạng .
Dù chỉ là món cơm gia đình bình thường.
Chẳng khi xong lò nướng, cô sẽ món gì nhỉ?
Phó viện trưởng:
“Chinh Đồ?"
Lần đầu tiên Phó Chinh Đồ mất tập trung khi đang họp, hắng giọng một cách chiến thuật:
“Không cần nghi ngờ, ngày nào cũng ăn đồ cô ."
Phó viện trưởng thầm nghĩ, đúng , đây khi Phó Chinh Đồ công tác bên ngoài thì hận thể ở lỳ trong phòng thí nghiệm, đừng là về nhà ăn cơm, ngay cả về nhà ngủ cũng chê đường lãng phí thời gian.
Bây giờ ngày ba bữa đều về nhà ăn, thỉnh thoảng còn mang chút đồ ăn về.
Phó viện trưởng và chủ nhiệm kế toán trao đổi ánh mắt :
“Nếu xưởng nhỏ mà trực tiếp lấy danh nghĩa căn cứ mở một nhà máy thực phẩm thì ?
Đồng chí Tô lòng tin sẽ tạo nguồn thu lớn cho căn cứ ?"
Sau khi ăn miếng kẹo dừa , Tô Đào Đào từ “Đào Đào" trực tiếp trở thành “đồng chí Tô".
Ai mà chẳng thêm kinh phí, nhưng họ nghiên cứu khoa học thì , chứ kinh tế thực sự là thạo, từng thử qua ít dự án nhưng cuối cùng đều thất bại.
Khó khăn lắm mới một tài hiểu kinh tế, hiểu sản phẩm, thậm chí đến cả thiết kế cũng hiểu như Tô Đào Đào, chẳng giống như khát khô ba ngày ba đêm sa mạc bỗng nhiên thấy một miệng giếng ?
Phó Chinh Đồ dường như đoán họ sẽ như , bình tĩnh :
“Ý của đồng chí Tô là, thể một bước lên mây, con học mới bắt đầu chạy, bản kế hoạch chiến lược của cô rõ ràng, xưởng thủ công chỉ là khởi đầu, sẽ điều chỉnh theo sự phát triển.
Lúc đầu bày quá lớn, nhân lực, vật lực, tài lực bất kỳ phương diện nào theo kịp đều sẽ đổ sông đổ biển."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-117.html.]
Phó Chinh Đồ đổi cách gọi từ “vợ " thành “đồng chí Tô", Tô Đào Đào là phụ tá của , cô là một cá thể độc lập “đồng chí Tô", thể là “giám đốc Tô" là “sếp Tô", chỉ đơn thuần là “vợ của Phó Chinh Đồ".
Phó viện trưởng bình tĩnh , cũng bản vì kinh phí nghiên cứu mà phát điên , đạo lý nóng vội hỏng việc ông hiểu chứ.
Ông gật đầu:
“ , đồng chí Tô cân nhắc chu đáo, thế , bảo đồng chí Tô tìm thời gian đích qua đây một chuyến, chúng sẽ bàn bạc kỹ hơn với cô ."
Phó viện trưởng vỗ vai Phó Chinh Đồ:
“Chinh Đồ, nếu đồng chí Tô thể giúp chúng giải quyết vấn đề kinh phí, căn cứ sẽ vô cùng ơn cô ."
Phó Chinh Đồ họ gán lên vai Tô Đào Đào cái danh quá lớn như , nhàn nhạt :
“Dự định ban đầu của cô là do căn cứ cách nào giải quyết vấn đề việc của cô , nên cô tự nghĩ cách giải quyết, thuận tiện giúp một bộ phận nhà giải quyết vấn đề việc .
Bất kể gì cô cũng sẽ hết lòng hết sức, nhưng mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, thiên thời địa lợi nhân hòa do một cô quyết định, hy vọng đừng quá khắt khe với cô ."
Phó Chinh Đồ ít khi nhiều như , bình thường họp hành cùng lắm cũng chỉ gạch đầu dòng những điểm quan trọng, những lời thừa thãi một chữ cũng , hôm nay là ngày nhiều nhất .
Phó viện trưởng gật đầu :
“ hiểu , yên tâm, chúng sẽ tạo áp lực cho cô , bảo cô sớm qua đây một chuyến nhé."...
Lúc Tô Đào Đào đang ở nhà khai sáng cho trẻ nhỏ.
Trẻ con thích từng chữ từng chữ một, dạy bé Tam Tự Kinh là hợp nhất.
Cũng cần nhiều, một ngày dạy vài câu, hơn một nghìn chữ của Tam Tự Kinh mất một hai tháng mới học xong.
thường thì trẻ con nhớ đồ nhanh mà quên cũng nhanh, khi dạy xong bên là bên quên luôn.
Vì hôm nay Tô Đào Đào dạy tám câu đầu tiên .
Trí nhớ của nhóc con bình thường, Tô Đào Đào dạy một hai là bé nhớ , cô dạy xong tám câu đầu liền để bé chơi với Bạch Bạch.
Sau đó đợi một tiếng , nhân lúc bé để ý sẽ kiểm tra thử.
Thực nhóc con căn bản chẳng hiểu ý nghĩa là gì, Tô Đào Đào giải nghĩa cho bé.
Kết quả là nhóc con mở miệng vanh vách.
Tô Đào Đào:
“..."
Tô Đào Đào bắt đầu từ “Tích Mạnh mẫu", dạy tiếp xuống tám câu nữa.
Sau khi nhóc con học thuộc chạy chơi với Bạch Bạch.
Tô Đào Đào chuẩn bữa tối.
Đợi chuẩn xong xuôi kiểm tra nhóc con nữa.
Kết quả là nhóc con nhớ hết.
“Mẹ dạy lúc , Trần Trần còn nhớ ?"
Nhóc con thong thả gật đầu, lắc lư cái đầu nhỏ giọng sữa:
“Nhân chi sơ~~ tính bản thiện~~...
Giáo ngũ t.ử~~ danh cụ dương~~"
Sau khi Trần Trần xong liền nghiêng đầu nhỏ, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, bộ dạng “ ơi mau khen con " Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào:
“..."
Xoa xoa đầu nhóc con:
“Trần Trần giỏi quá, sai một chữ nào, tối nay thưởng cho con ăn thêm một miếng móng giò."