Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

Chương 85 Bản kế hoạch của cô , cho rằng gì để chê

 

“Tất nhiên ."

 

Tô Đào Đào trả lời một cách hùng hồn.

 

Cũng may “Tô Đào Đào" là một thanh niên trí thức xuống nông thôn đến từ thành phố lớn, nếu thì một bản lĩnh của cô chẳng “lừa phỉnh" Phó Chinh Đồ thông minh như thế nào nữa.

 

Đến từ thành phố lớn hạng nhất, kỹ năng nhiều hơn một chút, kiến thức rộng rãi hơn một chút, chẳng vấn đề gì ?

 

Phó Chinh Đồ cũng từng học những gì, thành tích học tập .

 

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Phó Chinh Đồ bỗng nhiên xoa xoa đầu cô, giống hệt như xoa đầu Trần Trần .

 

“Gả cho em chịu thiệt thòi ."

 

Trước đây từng cam lòng bao nhiêu, thì bây giờ áy náy bấy nhiêu.

 

Tô Đào Đào vòng hai tay lên cổ , kiễng chân dùng ch.óp mũi cọ cọ ch.óp mũi :

 

“Không thiệt thòi, là vinh hạnh của em."

 

Đây là lời thật lòng của Tô Đào Đào.

 

Sự hòa hợp giữa họ là sự hòa hợp diện từ thể xác đến tâm hồn.

 

Nếu ngay từ đầu, cô chỉ nhắm đến mục đích một “bạn giường hợp pháp" và để sống sót ở thời đại để vợ chồng với , thì hiện tại, cô chắc chắn rằng Phó Chinh Đồ thích cô.

 

Cô cũng .

 

Thể xác và tâm hồn, sự tôn trọng và ngưỡng mộ, còn Trần Trần, Tiểu Hàng, Chu Linh Lan, những đều đủ để hỗ trợ họ cùng qua những năm tháng dài đằng đẵng .

 

Còn về tình yêu, ngay cả Tô Đào Đào cũng chẳng định nghĩa chữ như thế nào.

 

Cứ giao cho thời gian , lẽ cô sẽ may mắn .

 

Phó Chinh Đồ ôm eo Tô Đào Đào, nhắm mắt đặt một nụ hôn lên trán cô, tư thế gần như thành kính.

 

Còn khiến Tô Đào Đào xao xuyến hơn cả khi hôn lên môi.

 

“Anh đây, đợi tin của ."

 

Tô Đào Đào ôm eo , cọ cọ ng-ực :

 

“Nhớ uống canh đậu xanh nhé, dạo nhiệt đấy."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Được."...

 

Phó Chinh Đồ bước chân khỏi cửa, Trần Trần ở phía tỉnh giấc.

 

Tầng hai lúc giữa trưa nóng hơn tầng một, Tô Đào Đào trải một chiếc chiếu trúc nhỏ sàn tầng một, bật quạt điện cho Trần Trần ngủ.

 

Nhóc con ngủ ngon, bật dậy một cái dụi dụi mắt, bắt đầu tìm và Bạch Bạch.

 

Kết quả là bé còn kịp thì Tô Đào Đào bế lên.

 

“Trần Trần dậy ?

 

Có nóng ?"

 

Tô Đào Đào sờ lưng bé, cũng , chỉ phần cổ đổ chút mồ hôi, lưng và quần áo đều ướt.

 

Trần Trần ôm cổ cọ cọ:

 

“Mẹ ơi~~ tắm cho Bạch Bạch trắng tinh ~~"

 

Nhóc con vẫn còn nhớ chuyện , sáng thấy bận rộn suốt nên nhắc đến.

 

Tô Đào Đào hôn hôn :

 

“Được, lát nữa sẽ tắm cho nó, Trần Trần một lúc sáu chữ liền, giỏi quá ."

 

Tô Đào Đào nhóc con từ lúc bắt đầu chuyện, đến khi từng chữ một, giờ thể năm sáu chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-116.html.]

 

Từ lúc đầu còn lầm lì, đến lúc dần dần bằng lòng chuyện với , bằng lòng tiếp xúc với lạ, đến bây giờ hoạt bát cởi mở, bé tiến bộ từng ngày, Tô Đào Đào cảm thấy đặc biệt cảm giác thành tựu.

 

Nuôi bé con thực sự quá thú vị.

 

Trần Trần mặt ngơ ngác, bé còn chẳng sáu chữ.

 

Tô Đào Đào bảo Trần Trần ghế đẩu nhỏ uống canh đậu xanh, cô chuẩn dụng cụ tắm cho chú ch.ó nhỏ.

 

Bạch Bạch còn nhỏ thế , dù là giữa mùa hè, Tô Đào Đào cũng dám dùng nước lạnh tắm cho nó.

 

Pha một chậu nước ấm, đặt ánh nắng mặt trời, tìm một chiếc khăn rách để một bên, cắt một chút xà phòng để sẵn, lúc mới bế Bạch Bạch tới.

 

Trần Trần uống xong canh đậu xanh, giống như một cái đuôi nhỏ bám theo , bê chiếc ghế đẩu nhỏ dành riêng cho tới, cùng tắm cho Bạch Bạch.

 

“Trần Trần đội mũ nan , tiện thể mang mũ nan của qua đây luôn."

 

Trần Trần bước đôi chân ngắn chạy lạch bạch thành nhiệm vụ.

 

Bạch Bạch ngoan, đầu tiên tắm rửa mà cũng hề quấy phá, cùng lắm là khi Trần Trần vô ý nó đau thì mới sủa hai tiếng kháng nghị.

 

Trần Trần xoa đầu nó, nó lập tức yên tĩnh trở .

 

là ngoan y hệt như Trần Trần .

 

Hai con nắng tắm mất gần mười phút mới rửa sạch Bạch Bạch.

 

Tô Đào Đào dùng khăn rách bọc lấy Bạch Bạch lau khô, giao nó cho Trần Trần.

 

Trần Trần ôm Bạch Bạch ngửi ngửi, híp mắt:

 

“Mẹ ơi~~ Bạch Bạch thơm tho quá~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Ừm, thơm lắm."

 

Tô Đào Đào mang “ổ ch.ó" của Bạch Bạch từ lầu xuống, quần áo rách sạch sẽ , đặt bóng râm.

 

“Trần Trần, bế Bạch Bạch qua đây phơi một lát, đợi lông khô hẳn mới cho nó nhà nhé."

 

“Vâng ạ ơi~~" Trần Trần bế Bạch Bạch qua đó, bê chiếc ghế đẩu nhỏ của qua phơi cùng Bạch Bạch.

 

Chỗ bóng râm là một cái cây cổ thụ chọc trời che khuất ánh nắng bên ngoài sân.

 

Lúc xây nhà nhiều cây cối đều c.h.ặ.t bỏ, hiểu cây cổ thụ giữ , chắc là loại gỗ quý gì đó, hoặc là lớn thế c.h.ặ.t thì uổng, dù Tô Đào Đào cũng .

 

giữ thật , nếu trong sân chẳng lấy một chỗ để hóng mát.

 

Trung tâm nghiên cứu.

 

Văn phòng lãnh đạo.

 

Phó Chinh Đồ, phó viện trưởng, chủ nhiệm văn phòng và chủ nhiệm bộ phận kế toán đều mặt.

 

Họ xem xong phương án Phó Chinh Đồ nộp lên thì im lặng lâu.

 

Phó viện trưởng tháo cặp kính dày cộp xuống day day sống mũi:

 

“Bản kế hoạch thực sự là do Đào Đào ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Chuẩn xác 100%."

 

Phó viện trưởng tán thưởng gật đầu:

 

“Đào Đào là một nhân tài hiếm , văn tài, đầu óc kinh tế, đáng tiếc...

 

Anh xem qua ?"

 

Có căn cứ, nội dung, triển vọng, cả những dự tính nhất, là những lời sáo rỗng hào hùng, nhiệt huyết, từng chữ đều khiến thể phản bác, lấy một câu thừa thãi, nhưng mỗi chữ đều đang với rằng, nếu thử một thì nhất định là tổn thất của .

 

Lúc Phó Chinh Đồ mới lấy “vật dò đường" của Tô Đào Đào , đưa qua:

 

“Mẫu sản phẩm do vợ tự tay sáng nay, cách ở trang phụ lục cuối cùng, nguyên liệu chỉ dùng đến những quả dừa già bỏ và một ít đường trắng, giá vốn thấp hơn so với các loại kẹo thông thường."

 

 

Loading...