Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đến , đến , đầu tiên cần giải thích xuất hiện .”

 

Phó Viễn Hàng chỉ thể :

 

“Phân biệt chứ, thằng bé thích màu trắng thôi."

 

Mạc Gia Lâm:

 

“..."

 

Cả nhà ai nấy trắng trẻo thì thôi , đến nuôi con ch.ó đen cũng gọi là Bạch Bạch, thật là quá đáng lắm luôn.

 

Mạc Gia Lâm hỏi Phó Viễn Hàng:

 

“Tháng sinh nhật ?

 

Ngày mấy thế?"

 

Phó Viễn Hàng cho , ngược :

 

“Đừng nghĩ đến việc tặng quà cho tớ, đến lúc đó tớ nghĩ xem sinh nhật thì đáp lễ cái gì, phiền phức lắm, bọn tớ thích cái gì thì sẽ tự mua cho ."

 

Mạc Gia Lâm:

 

“..."

 

Cậu nhóc độc lai độc vãng thế, sẽ bạn bè hả?

 

Mạc Gia Lâm thực thích tính cách của Phó Viễn Hàng, đơn giản trực tiếp, giả tạo, nấy, ở cùng thực đặc biệt thoải mái.

 

Cậu choàng tay qua cổ Phó Viễn Hàng:

 

“Tớ tặng cũng , nhưng đợi đến sinh nhật tớ, thể tặng tớ một bức tranh ?"

 

Mạc Gia Lâm xem tranh Phó Viễn Hàng vẽ, vẽ lắm, một bức, đang rầu cớ.

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Được thôi."

 

Mạc Gia Lâm vui vẻ hẳn lên:

 

“Vậy từ bây giờ bắt đầu quan sát tớ , ghi nhớ dáng vẻ nhất của tớ, tớ một bức nhất đấy."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

Có bệnh thế?

 

Ai rảnh mà suốt ngày chằm chằm ?

 

Mạc Gia Lâm:

 

“Cậu đồng ý ?"

 

Phó Viễn Hàng đành :

 

“Lúc nào cũng cả."

 

Mạc Gia Lâm sướng rơn:

 

“Thật ?

 

hơn ?"

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Ừ."

 

Mạc Gia Lâm siết c.h.ặ.t khuỷu tay:

 

“Cậu đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o..."

 

Hai thiếu niên đùa nghịch ánh ban mai, hướng về phía mặt trời rạng rỡ nhất bước tới những năm tháng thanh xuân tươi nhất của .

 

Chương 83 Ném đ-á dò đường

 

Phó Chinh Đồ sáng nay mang theo bản kế hoạch của Tô Đào Đào khỏi nhà.

 

Tô Đào Đào :

 

“Phó Chinh Đồ, bản kế hoạch cứ để muộn một chút hãy nộp, em dự định một mẻ kẹo dừa, mang theo sản phẩm ném đ-á dò đường sẽ sức thuyết phục hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-113.html.]

 

Phó Chinh Đồ hạ mắt cô.

 

Tô Đào Đào chỉ chỉ đầu :

 

“Đến lúc đó nhớ với lãnh đạo, tất cả trái cây đảo, em đều phương án quảng bá, những gì trong bản kế hoạch chỉ là một phần nhỏ thôi."

 

“Anh ," Phó Chinh Đồ đôi mắt đang rạng rỡ tự tin của cô, mỉm hỏi, “Dừa xiêm trong nhà đủ ?

 

Không đủ đợi tan sẽ mua thêm."

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Cách kẹo dừa cũng nhiều loại lắm, em dùng dừa xiêm , cần dùng dừa già cơ."

 

Phó Chinh Đồ nghĩ một lát :

 

“Dừa già đảo nước bên trong còn ngọt nữa, cùi dừa ăn cũng chẳng vị gì, mấy ai ăn ."

 

Đa đều bổ để nuôi lợn.

 

Tô Đào Đào :

 

“Vậy là đúng , em chính là dùng cách đơn giản nhất để biến phế thành bảo, như mới thể hiện giá trị của em chứ."

 

Tô Đào Đào quả thực mấy cách kẹo dừa, loại cần tốn nhiều nhân lực vật lực, loại cần máy móc hiện đại hỗ trợ, mà loại đơn giản nhất và hàm lượng kỹ thuật thấp nhất chính là loại bằng cùi dừa già.

 

Nước dừa xiêm thanh ngọt dễ uống, cùi dừa xiêm cũng ngọt và mềm mịn, ưa chuộng, ngay cả Trần Trần cũng thích ăn.

 

Nước dừa già còn vị gì, đôi khi còn chua và khó uống, uống nó thà uống nước đun sôi để nguội còn hơn, nhưng cùi dừa già là thứ , điều kiện thể thành nước cốt dừa đóng hộp bán nơi khác.

 

hiện tại, Tô Đào Đào cứ dùng nó loại kẹo dừa còn gọi là kẹo cùi dừa đơn giản nhất .

 

Tô Đào Đào dắt Trần Trần, Phó Chinh Đồ khênh “chiến mã" của Trần Trần, cả nhà ba cùng lúc khỏi nhà.

 

Trần Trần dắt theo Bạch Bạch, Tô Đào Đào khuyên can mãi mới từ bỏ ý định .

 

Bạn nhỏ hôm nay đội một chiếc mũ cói nhỏ, Tô Đào Đào lo cháy nắng nên đặc biệt cho mặc áo dài tay và quần dài, chỉ đôi bàn chân nhỏ trắng trẻo lộ ngoài tắm nắng.

 

Nhóc con đầu tiên lên “chiến mã" ba cho , đẩy ngoài “diễu hành", oai phong chịu , thấy ai cũng hì hì.

 

Đây là Tô Đào Đào nhận nhiều sự chú ý nhất kể từ ngày đầu tiên lên đảo.

 

lâu tiêu điểm của đám đông nữa .

 

Nếu vì sự “kiêu kỳ" và “ dễ chọc" của cô vang danh khắp nơi thì lẽ những trong nhà con nhỏ tầm tuổi Trần Trần đều xúm hỏi cô về chiếc xe đẩy trẻ em .

 

Ngược là bạn nhỏ Phó Hạo Trần, thích nghi là do quá vui mừng mà hề sợ lạ chút nào, ai , đều híp mắt , khiến tan chảy cả lòng.

 

Tô Đào Đào dạo quanh nửa ngày mới tìm mấy quả dừa già, chủ quầy bán dừa chịu nhận tiền của cô, loại dừa thường bán, dùng để nuôi gia súc.

 

Thời đại khác , Tô Đào Đào cũng gì hơn, cảm ơn chủ quầy đặt dừa già cái giỏ bên xe.

 

Nhà chủ quầy một cô bé chừng bốn năm tuổi, Tô Đào Đào đưa cho cô bé một nắm kẹo.

 

Cô bé cảm ơn vui vẻ nhận lấy, trợn tròn đôi mắt đen láy lén Trần Trần, thẹn thùng.

 

Trần Trần với cô bé, cô bé thẹn thùng trốn lưng ba, nhịn lén thò cái đầu nhỏ .

 

Trần Trần cố ý trợn to mắt nghiêng đầu cô bé.

 

Cô bé rụt .

 

Trần Trần còn tưởng đang chơi trốn tìm với , vui sướng ngớt.

 

Hai bạn nhỏ từng với câu nào mà chơi với vui vẻ.

 

Đặc biệt thú vị.

 

Lần đầu tiên Tô Đào Đào thấy Trần Trần tương tác với lạ vui vẻ như .

 

Nhóc con ngày càng cởi mở, cô cũng ngày càng yên tâm.

 

đẩy Trần Trần mua hai cân đường trắng.

 

Bữa trưa mua một cân tôm tít và nửa cân rong biển, bữa tối mua một cái móng giò, mua thêm ít rau xanh, thế là đủ bộ.

 

Phó Viễn Hàng đang ở thời kỳ cao điểm của tuổi dậy thì, dạo bữa tối Tô Đào Đào thanh đạm, buổi tối đói mà ngại dám .

 

Tô Đào Đào thấy uống nước ừng ực, hỏi mấy mới thật.

 

Cậu hồi ở quê đói còn tự nướng củ khoai ăn, ở đây đói chỉ uống nước.

 

Trần Trần khi ngủ còn uống một sữa cơ mà, cái thằng bé ngốc , cũng pha một cốc bột lúa mạch sữa, còn chịu với cô.

 

Loading...