Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào nhanh ch.óng bại trận, đôi mắt ướt át phủ lên một tầng sương mù, dịu dàng mê ly, kìm mà gọi:
“Phó Chinh Đồ..."
Phó Chinh Đồ buông , chuyển sang hôn môi cô, giữ đúng lời hứa thực hiện chuyện đồng ý với cô hồi trưa:
“Ừ, đền cho em..."...
Chương 82 Không ai với Trần Trần rằng con ch.ó con đó màu đen ?
Sân nhà buổi sáng sớm vẫn ngập tràn tiếng vui vẻ của Trần Trần, cuộc vui sáng sớm hôm nay thêm một thành viên trong gia đình gia nhập, hôm nay vui hơn hôm qua nhiều.
“Bạch Bạch~~ mày ngốc quá~~ đuổi kịp ~~"
Chú ch.ó con tội nghiệp đầy một tháng tuổi ép kinh doanh, vẫy vẫy cái đuôi nhỏ đuổi theo vật nhỏ đáng yêu hai tuổi chạy khắp sân.
Đại khái là định luật vạn vật hấp dẫn, những thứ đáng yêu đều thích chơi với .
Trần Trần và Bạch Bạch thu hút lẫn , trong mắt chỉ đối phương.
Nhìn đến mức Phó Viễn Hàng cũng chút đố kỵ, cảm thấy cháu trai nhỏ yêu nữa .
Cậu cúi bế bạn nhỏ lòng, xoa xoa lưng :
“Lát nữa chạy một mồ hôi quần áo đấy, hôm nay con học cùng chú nhỏ ?"
Hồi ở trong thôn, gần như ngày nào cũng cõng Trần Trần học, đến căn cứ lâu như mà Trần Trần mà học cùng ngày nào.
Trần Trần lắc đầu, vung vẩy cái chân ngắn:
“Không ạ~~ và Bạch Bạch~~ chú nhỏ~~ thả con xuống~~"
Phó Viễn Hàng bất đắc dĩ buông , gõ nhẹ đầu :
“Đồ nhóc lương tâm."
Trần Trần khanh khách, đuổi theo Bạch Bạch chạy.
Phó Chinh Đồ mua bữa sáng xong về ngoài một chuyến, khuân về một ít gạch.
Mồ hôi ướt đẫm áo , trông giống như mới từ biển vớt lên .
“Anh cả, khuân gạch gì thế?
Có cần em giúp ?"
Phó Chinh Đồ em trai:
“Ở đầu cầu thang , chú ý an , mỗi bốc ít một thôi."
Phó Viễn Hàng đáp một tiếng “Vâng", liền xuống cầu thang giúp trai khuân gạch.
Trần Trần cảm thấy cũng là nam t.ử hán trong nhà, cũng xuống khuân gạch.
Phó Chinh Đồ đưa tay xách cái chân ngắn :
“Con giúp ba lên lầu xem tỉnh ."
Đường còn vững, khuân gạch cái gì.
Trần Trần nhận nhiệm vụ mới, cũng đòi khuân gạch nữa, ôm lấy Bạch Bạch, bước đôi chân ngắn lên lầu tìm .
Cái bóng dáng nhỏ bé lảo đảo, bước lạch bạch đó khiến trái tim Phó Chinh Đồ cũng thắt theo từng nhịp, mấy định chạy bế lên lầu.
nghĩ đến việc một ngày lên xuống như thế bao nhiêu bận, cố kìm lòng .
Nhóc con thông minh lắm nhé, cứ mấy bậc cầu thang là dừng , đặt Tiểu Bạch sang một bên nghỉ một lát, cầu thang xoa đầu ch.ó nhỏ, dùng giọng sữa dạy dỗ:
“Mẹ ~~ từ từ~~ ngã~~"
Phó Chinh Đồ nhếch môi, khuôn mặt tinh tế ẩn hiện trong ánh bình minh, ấm áp và dịu dàng.
Leo một tầng cầu thang mà nghỉ tới mấy bận, cuối cùng Trần Trần cũng đến phòng , đặt con ch.ó nhỏ xuống , động tác “suỵt" với nó.
Sau đó rón rén đến giường .
Tô Đào Đào nghiêng mặt phía ngoài cảm nhận điều gì đó, mơ màng tỉnh giấc, đôi mắt hồ ly mê ly mở một khe hở, đưa tay ôm chầm lấy nhóc con một cách chuẩn xác, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng của :
“Chào buổi sáng nhé, bảo bối."
Trần Trần hì hì hôn một b.úng nước miếng lên khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của :
“Mẹ~~ chào buổi sáng ạ~~"
Tô Đào Đào bế nhóc con hôn thêm mấy cái:
“Sao con lên đây?
Ba ?"
Trần Trần híp mắt :
“Khuân gạch gạch~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-112.html.]
Tô Đào Đào:
“..."
Sáng sớm tinh mơ khuân gạch?
Có theo cái nghĩa mà cô hiểu nhỉ?
Lúc Tô Đào Đào bế Trần Trần, trong lòng Trần Trần ôm Bạch Bạch từ lầu xuống, hai em khuân thêm hai chuyến, cuối cùng cũng khuân hết gạch lên.
“Phó Chinh Đồ kiếm lắm gạch thế ?
Dùng để gì ?"
Tô Đào Đào hôm nay mặc một chiếc váy dài màu xanh lam, khi mỉm rạng rỡ, đuôi mắt chứa đầy xuân sắc, chân mày rạng rỡ ý tình, trong não bộ Phó Chinh Đồ cái mầm mống ác quỷ giấu cô rục rịch trỗi dậy.
Anh hắng giọng:
“Không một cái lò nướng ?"
Lúc Tô Đào Đào mới nhớ chuyện , khả năng hành động và thực hiện của đàn ông luôn mạnh mẽ, cô mà vẫn quen .
Tô Đào Đào lườm một cái:
“Cũng vội, còn bắt Tiểu Hàng cùng đến mức mồ hôi nhễ nhại thế ."
Phó Viễn Hàng :
“Chị dâu em , coi như tập thể d.ụ.c thôi ạ."
Phó Chinh Đồ :
“Cũng xong ngay , còn cần chuẩn thêm một vật liệu nữa."
Tô Đào Đào quản hai em họ nữa.
Mạc Gia Lâm đến đợi Phó Viễn Hàng cùng học, thấy Tô Đào Đào liền lập tức :
“Chị dâu Tô, bánh kem chị ngon quá, em cảm ơn chị nhé."
Tô Đào Đào thích những đứa trẻ lễ phép, :
“Không gì, tháng sinh nhật Tiểu Hàng chị sẽ một cái ngon hơn nữa, đến lúc đó em nếm thử nhé."
Mạc Gia Lâm mỉm hào phóng cảm ơn.
Quay đầu xổm xuống bên cạnh Trần Trần đang vuốt ve ch.ó nhỏ :
“Trần Trần, con ch.ó là chú Mộc Mộc dẫn chú nhỏ của con tìm về cho con đấy, con thích ?"
Mạc Gia Lâm gọi Tô Đào Đào là chị dâu theo Phó Viễn Hàng, tiện thể tự xưng là chú của Trần Trần.
Trần Trần cong mắt gật đầu:
“Thích ạ~~ cảm ơn~~ chú Mộc Mộc~~"
Bạn nhỏ quá đáng yêu, Mạc Gia Lâm nhịn trêu :
“Chó nhà em đặt tên ?
Chó nhà chú tên là Đại Hắc, ch.ó nhà em chắc là Tiểu Hắc đấy chứ?"
Trần Trần nghiêm túc, nghiêng đầu :
“Bạch Bạch~~"
Mạc Gia Lâm tưởng nhầm:
“Cái gì cơ?"
Trần Trần xoa đầu ch.ó nhỏ:
“Tên Gâu Gâu~~ Bạch Bạch~~"
Mạc Gia Lâm thể tin nổi con ch.ó đen nhỏ, Trần Trần.
Thấy đôi mắt to ướt át của Trần Trần đang đầy mong đợi.
Một câu “Trần Trần em phân biệt màu sắc " định thốt nuốt ngược trong, giơ ngón tay cái lên:
“Ừm, tên lắm!"
Trần Trần mày mở mắt :
“Hay ạ~~"...
Mạc Gia Lâm và Phó Viễn Hàng xuống đến mặt đường tầng một mới hỏi :
“Trần Trần phân biệt màu sắc ?
Nhà ai với Trần Trần rằng con ch.ó con đó màu đen ?"