“Trần Trần bê cái ghế nhỏ đến cửa sổ tầng hai nơi thể thấy ngọn hải đăng, trèo lên ghế nhỏ xa xăm về phía ngọn hải đăng, thử xem thể thấy ông nội đang canh giữ hải đăng .”
mà xa quá, Trần Trần thử mấy đều thấy .
Trần Trần bò bậu cửa sổ, cái cằm nhỏ gối lên bàn tay mập mạp của , vẻ mặt thất vọng.
Tô Đào Đào từ trong phòng thì thấy nhóc con vẻ mặt đầy buồn bã đang biển.
Cô khỏi đưa tay lên day day chân mày, cảm thấy áy náy, tròn trách nhiệm như cô mà quên bẵng con trai mất.
Tô Đào Đào lo lắng đột nhiên lên tiếng hoặc tới bế bé sẽ nhóc con giật , bèn đưa tay gõ nhẹ cửa phòng .
Trần Trần nghiêng đầu nhỏ qua, khoảnh khắc thấy , đôi mắt to buồn bã lập tức tràn đầy ánh , cong thành một độ cong mắt:
“Mẹ~~ chữ xong ạ~~"
Lúc Tô Đào Đào mới tới bế nhóc con lòng, hôn lên trán bé:
“Xin con nhé bảo bối, say sưa quá, con thể nhắc một tiếng."
Trần Trần ôm cổ Tô Đào Đào dụi dụi:
“Mẹ bận~~ Trần Trần tự chơi ạ~~"
Trái tim Tô Đào Đào mềm nhũn hơn cả nước xuân tràn qua, dùng trán tựa trán nhóc con cọ cọ:
“Đi thôi, múc canh rong biển đậu xanh cho con, cho con thật nhiều đường trắng, bữa tối món trứng xào cà chua mà Trần Trần thích nhất nhé?"
Trần Trần híp mắt, gật đầu lia lịa:
“Dạ~~"
Sau khi uống canh đậu xanh với Trần Trần, Tô Đào Đào chuẩn bữa tối.
Bữa tối Tô Đào Đào chuẩn đơn giản, cơm ngũ cốc, trứng xào cà chua và một bát canh bí đao sò khô.
Hôm nay Phó Viễn Hàng về sớm hơn Phó Chinh Đồ, lúc về, tay mà bế một vật nhỏ lông xù.
Đôi mắt to của Trần Trần sáng rực lên, lập tức buông chiếc máy bay giấy trong tay , chạy nhanh tới:
“Mẹ~~ là Gâu Gâu~~"...
Chương 81 Bạch Bạch
Vừa nãy lúc Tô Đào Đào bận thời gian chơi với Trần Trần, cô còn đang nghĩ xem nên nuôi một con thú cưng để bầu bạn với bé , ít nhất là khi cô bận thì nó thể chơi cùng .
Căn cứ thể nuôi gà, vượt quá lượng quy định là , giống như nhà dì Chung nuôi ba con gà, hằng ngày dì cửa hàng cung tiêu nhặt ít rau thừa lá rách về cho ăn.
Tô Đào Đào cảm thấy cái sân quá nhỏ nên định nuôi.
Như thì Trần Trần sẽ mất nhiều niềm vui, dù lúc ở trong thôn, Phó Viễn Hàng mỗi ngày đều dẫn đào giun cho gà ăn, cũng thú vui trẻ thơ.
Ban đầu Tô Đào Đào nuôi hai con thỏ.
Cũng giống như dì Chung, cửa hàng cung tiêu nhặt ít lá rau dùng đến về cho ăn là , lãng phí lương thực.
Vả thỏ sinh sản nhanh, nuôi lớn là thể ăn thịt, một năm thể nuôi mấy lứa.
Chỉ sợ hai đứa trẻ nuôi lâu phát sinh tình cảm nỡ g-iết.
Bây giờ thì , Phó Viễn Hàng kiếm một con ch.ó con thế , nhỏ xíu xiu, cai sữa .
Con ch.ó con màu đen, đôi mắt tròn đen, lúc nó chằm chằm khác bằng đôi mắt ướt át, trái tim như tan chảy:
“Tiểu Hàng, con ch.ó ở thế?"
Phó Viễn Hàng hỏi qua chị dâu tự tiện mang nó về, chút ngại ngùng gãi đầu:
“Chó nhà Khang T.ử đẻ năm con ch.ó con, Khang T.ử bảo nuôi nhiều thế, liền hỏi em và Mộc Mộc , em và Mộc Mộc xem thấy đáng yêu nên mỗi đứa bế một con về."
Tô Đào Đào xoa đầu chú ch.ó:
“Mang về lắm, từ hôm nay nhà chúng thêm một thành viên mới ."
Phó Viễn Hàng thấy chị dâu và Trần Trần đều thích, liền yên tâm.
Còn về phần cả, chuyện trong nhà đều là chị dâu quyết định, ý kiến của dường như quan trọng?
Trần Trần xổm đất chớp mắt nó, đưa tay sờ nhưng dám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-110.html.]
Tô Đào Đào dắt tay Trần Trần xoa xoa đầu chú ch.ó nhỏ, Trần Trần vui sướng vang lên.
Đợi Tô Đào Đào buông tay , dám tự đưa tay sờ , còn giơ tay bế.
“Trần Trần đừng bế cao quá, chú ý đừng để nó ngã."
Chó l-iếm láp những chú ch.ó con mới sinh sạch sẽ, là ch.ó nhà nuôi nên lông tóc đen bóng mượt mà, qua là sữa của ch.ó dồi dào, nuôi nó .
Trần Trần lời, bế một cái đặt xuống ngay.
Chú ch.ó con ngoan, cũng sợ lạ, chỉ cụp tai xuống, dùng đôi mắt to ướt át mang theo một chút xíu đề phòng bạn, khiến bạn rụng tim.
Tô Đào Đào :
“Hai chú cháu đặt tên cho nó , chị nấu canh ."
Phó Viễn Hàng xổm xuống, cùng Trần Trần xoa đầu ch.ó nhỏ:
“Trần Trần giúp nó đặt cái tên ."
Trần Trần ngẩng khuôn mặt nhỏ trắng trẻo lên:
“Gâu Gâu~~ nó là Gâu Gâu~~"
Trần Trần hồi ở trong thôn, thấy con ch.ó nào cũng gọi là Gâu Gâu.
Phó Viễn Hàng xoa đầu Trần Trần:
“Con thấy con ch.ó nào cũng gọi là Gâu Gâu, chúng đặt một cái tên để phân biệt nó với những con ch.ó khác chứ, ví dụ như gọi là Tiểu Hắc chẳng hạn."
Trần Trần lắc đầu:
“Không ~~ gọi Trần Trần~~ hơn~~"
Phó Viễn Hàng:
“..."
“Vậy lúc chú gọi Trần Trần thì là con thưa là nó thưa hả?"
Trần Trần nghiêng đầu nghĩ ngợi, hình như cũng lắm, lập tức nghĩ một cái khác:
“Gọi là Bạch Bạch~~"
Phó Viễn Hàng:
“..."
“ nó là một con ch.ó đen mà, bây giờ thì đen lắm, lớn lên sẽ đen như nhọ nồi cho xem."
Phó Viễn Hàng nhớ đến con ch.ó đen thui, lẽ còn đen hơn cả nhọ nồi.
Trần Trần thái độ kiên quyết:
“Gọi Bạch Bạch~~"
Phó Viễn Hàng hỏi:
“Tại hả?"
Trần Trần chỉ chỉ bầu trời, chỉ chỉ Tô Đào Đào:
“Mây mây~~ ~~ đều trắng trắng (bạch)~~ xinh ~~"
Phó Viễn Hàng:
“..."
Không còn gì để phản bác.
Trắng bằng xinh , đây là thế giới của một bạn nhỏ hai tuổi.
Cuối cùng, tên của con ch.ó đen nhỏ là Bạch Bạch.
Lúc Phó Viễn Hàng cho Tô Đào Đào , cô nhịn mà bật thành tiếng.
Cũng hỏi cùng một câu hỏi với Phó Viễn Hàng:
“ nó là con ch.ó đen mà, tại gọi là Bạch Bạch?"