Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“À~~" Trần Trần kéo dài giọng, gật gật đầu, giơ ngón tay cái lên, “Hiểu ạ~~ ông nội giỏi quá~~"
Tô Đào Đào xoa đầu bé:
“Ừ, ông nội giỏi, ba ba cũng giỏi, cho nên Trần Trần cũng một giỏi nhé."
Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào đắm đuối.
Trần Trần gật đầu thật mạnh:
“Dạ~~ Trần Trần cũng giỏi~~"
Tô Đào Đào xoa cái đầu nhỏ của :
“Mau ăn mì thôi, nóng nữa ."
Bữa “mì trường thọ" chắc chắn là bát mì ngon nhất mà cả nhà từng ăn.
Tay nghề nấu nướng của Tô Đào Đào một nữa mới nhận thức của Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng, em “quét sạch bát" cuối cùng đến một giọt nước dùng cũng bỏ sót, ăn vô cùng thỏa mãn.
Món dừa tiềm trứng mềm mịn kèm theo những miếng xoài ngọt lịm, khi để nguội thích hợp ăn mùa hè, lập tức trở thành một trong những món tráng miệng yêu thích nhất của cả nhà.
Đến cả vốn mấy khi ăn đồ ngọt như Phó Chinh Đồ cũng hỏi:
“Dừa trong nhà còn đủ ?
Không đủ mai mua tiếp."
Tô Đào Đào lườm một cái:
“Anh đừng mua thêm nữa, mỗi tuần chỉ ăn một thôi, chính vì mua quá nhiều dừa nên em mới nghĩ cách để tiêu thụ bớt đấy."
Phó Chinh Đồ lấy tiếc vô cùng.
Phó Chinh Đồ từng thấy cũng từng ăn bánh bông lan, nhưng chiếc bánh tinh tế thế , còn phủ đầy trái cây mắt bên , cũng là đầu thấy.
Hai bạn nhỏ vây quanh nó, mắt nỡ rời.
Tô Đào Đào lấy con d.a.o , đưa cho Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ nhận lấy, đang định hạ d.a.o từ giữa cái bánh——
Hai bạn nhỏ chằm chằm Phó Chinh Đồ:
“Ba ba/
Anh cả..."
Phó Chinh Đồ nỡ xuống tay nữa.
Tô Đào Đào :
“Thức ăn là để ăn mà, trời nóng thế ăn nhanh là hỏng đấy, trong nhà ai sinh nhật em đều sẽ một cái, tháng sinh nhật Tiểu Hàng ?
Trần Trần bảo ba cho một cái lò nướng bằng đất , đến lúc đó thể chiếc bánh thơm ngon hơn nữa."
Trần Trần “Oa" một tiếng, thơm ngon hơn cái thì ngon đến mức nào cơ chứ.
Nhóc con chớp mắt Phó Chinh Đồ:
“Ba ba~~"
“Ừ, ba sẽ một cái lò nướng."
Phó Chinh Đồ “lò nướng" là cái gì, đại khái chắc giống kiểu lò nướng bánh Na ở Tây Bắc, xây một cái chắc khó.
Có khó cũng xây.
Cuối cùng chiếc bánh chia bốn phần.
Tô Đào Đào chia riêng hai phần , dự định một phần gửi cho Đông Đông, một phần gửi sang nhà Mạc Gia Lâm.
Phó Viễn Hàng và Trần Trần chia một phần, cô và Phó Chinh Đồ một phần.
Trần Trần mới ăn mì hải sản và dừa tiềm trứng nên ăn bao nhiêu, chủ yếu là ăn cho vui.
Tô Đào Đào cũng , nhưng dày của hai em Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng cứ như hố đáy, bất kể cô cái gì, bao nhiêu, đều khen ngon và đều thể ăn sạch bách.
Điều thật sự khiến một đầu bếp như Tô Đào Đào cảm thấy vô cùng thành tựu.
Đợi họ ăn no , Tô Đào Đào :
“Tiểu Hàng mang cho Đông Đông và Mộc Mộc mỗi một phần ?"
Phó Viễn Hàng bây giờ cởi mở hơn nhiều, đặc biệt là học ở đây, kết giao vài bạn giống như Mạc Gia Lâm, cả tự tin lên ít, nhưng Tô Đào Đào vẫn trưng cầu ý kiến của .
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Được ạ chị dâu, để em đưa."
So với việc ngoài cùng chú nhỏ, Trần Trần thích bám hơn, quần áo mới, vạn nhất mồ hôi sẽ cho .
Bạn nhỏ thông minh thà giường thổi quạt kể chuyện.
Tất nhiên, kể mấy câu ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-108.html.]
Tô Đào Đào từ phòng Trần Trần , Phó Chinh Đồ mà đang đội nắng quanh quẩn trong sân.
Tô Đào Đào tới bên cạnh :
“Anh gì ở đây thế?"
Dưới ánh nắng, khuôn mặt Tô Đào Đào trắng đến mức lóa mắt.
Phó Chinh Đồ hất cằm về phía chỗ bóng râm:
“Chỗ nắng, em sang ."
Tô Đào Đào sang đó.
Phó Chinh Đồ :
“Lò nướng em thế nào, đặt ở vị trí nào?"
Tô Đào Đào chỉ góc sát tường rào, gần bếp nhất:
“Cứ ở đằng ."
Phó Chinh Đồ:
“Cần to chừng nào?"
Tô Đào Đào dấu kích thước:
“Làm thế nào em , nhưng ít nhất nướng một cái bánh kem to hơn một chút, thể bỏ nguyên con gà và nguyên con cá to chừng chứ?"
Phó Chinh Đồ nắm ý:
“Là dùng than đốt nóng bên trong cho thức ăn dùng nóng chín, là bên thể tiếp tục đốt lửa?"
Tô Đào Đào suy nghĩ một chút, hỏi:
“Giữ cả hai chức năng ?"
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được."
Tô Đào Đào híp mắt bước tới hôn lên má :
“Phó Chinh Đồ, thật giỏi!"
Phó Chinh Đồ:
“..."
Anh Trần Trần .
Phó Chinh Đồ đưa tay siết lấy eo cô, cúi đầu ngậm lấy làn môi cô, nụ hôn ánh nắng mặt trời, môi và lưỡi đều đặc biệt nóng bỏng.
Sau một nụ hôn, Tô Đào Đào mặt đỏ như hoa đào nhũn trong lòng .
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân của Phó Viễn Hàng, Phó Chinh Đồ bế ngang Tô Đào Đào, sải bước nhanh lên lầu.
Tô Đào Đào sợ tới mức suýt nữa kêu thành tiếng, Phó Chinh Đồ cúi đầu chặn lấy tiếng của cô.
Tô Đào Đào càng nhũn dữ dội hơn.
Vào đến phòng, cô còn thở dốc mạnh hơn cả Phó Chinh Đồ bế cô lên lầu, lấy tay đ-ấm :
“Anh em sợ ch-ết khiếp mất."
Ánh mắt nũng nịu tình tứ, giọng mềm mại như nước.
Phó Chinh Đồ giải thích.
Anh bất kỳ ai thấy phong tình của cô lúc nào đó, em trai ruột và con trai ruột cũng .
Ánh mắt Phó Chinh Đồ tối , cô chằm chằm, thong thả cởi từng chiếc cúc áo.
Cái ánh đầy mê hoặc đó khiến Tô Đào Đào cảm thấy giống như đang lột quần áo của cô .
Phó Viễn Hàng đưa đồ xong về, tưởng đều đang ngủ trưa, tiếng bước chân lên cầu thang vang lên.
Tô Đào Đào lườm Phó Chinh Đồ, hạ thấp giọng hỏi:
“Ban ngày ban mặt, định cái gì đấy?"
Phó Chinh Đồ lặng lẽ nhếch môi, tới tủ quần áo lấy chiếc áo sơ mi trắng mà Tô Đào Đào chọn hôm qua, thẳng Tô Đào Đào, chậm rãi mặc :
“Không em thích dáng vẻ mặc sơ mi trắng ?"
Tô Đào Đào:
“..."
là quyến rũ ch-ết .
Kỹ sư Phó lúc sáng khỏi nhà tráo đổi ?