Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô càng nghĩ càng thấy khả thi.”
Dù Phó Chinh Đồ cũng sẽ phản bác ý tưởng của cô, chuyện lớn chuyện nhỏ đều là cô .
Không còn cách nào khác, đành dùng phương pháp hấp .
Đằng nào cũng cho lên nồi hấp, Tô Đào Đào bổ thêm hai quả dừa xiêm, cho dừa và bánh kem nồi hấp chín .
Đến lúc bánh lò, mới đ-ập hai quả trứng nước dừa khuấy đều, tiếp tục hấp thêm bốn năm phút, một món tráng miệng dừa xiêm đơn giản lò.
Trần Trần vây quanh cái bánh kem, đôi mắt to từng rời khỏi cái bánh:
“Mẹ~~ bánh bánh quá~~"
Tô Đào Đào đang thái xoài, đảo một vườn xoài lớn, loại trái cây trồng nhiều nhất trong khu nhà tập thể cũng là xoài, Tô Đào Đào còn đang nghĩ xem nên trồng hai cây cửa .
“ , cái gọi là bánh sinh nhật, là quà sinh nhật tặng Trần Trần tròn hai tuổi."
Trần Trần ngờ khối bột xí thể biến thành chiếc bánh vàng ươm, vui sướng khôn xiết.
Thời buổi kem tươi, Tô Đào Đào đành xếp xoài thái lên bánh, tạo thành hình một bông hoa, trông cũng khá mắt.
“Oa~~~" Trần Trần vỗ tay, “Mẹ~~ quá~~"
Tô Đào Đào đem phần xoài còn và mấy miếng vụn thành hình cho nước dừa hấp trứng, hề lãng phí chút nào.
“Trần Trần thích là , đợi ba ba và chú nhỏ về cùng ăn, lát nữa tặng cho Đông Đông và Mộc Mộc nếm thử một ít ?"
Trần Trần cong đôi mắt to gật đầu:
“Dạ~~"
Tô Đào Đào đồng hồ, căn giờ để mì hải sản.
Tôm hôm nay đặc biệt lớn, nửa cân thực mấy con, Tô Đào Đào bóc đầu tôm và vỏ tôm , đầu tôm cho chảo dầu chiên dầu đầu tôm, thêm gừng lát và đầu hành, đó cho cả vỏ tôm xào chung, đợi vỏ tôm đỏ hết thì thêm nước sôi nấu thành nước dùng hải sản.
Nấu một lúc thì lọc bỏ bã, đó cho rong biển, thịt sò điệp và đậu phụ , món canh hải sản bổ dưỡng thơm ngon thành, để sang một bên chờ dùng.
Chẳng bao lâu , Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng đều về nhà đúng giờ.
Lúc Tô Đào Đào mới cho mì và rau xanh nồi chần chín.
Phó Chinh Đồ rửa tay xong phụ giúp.
Tô Đào Đào bảo chia mì bát của :
“Múc cho em một bát nhỏ giống Trần Trần là , lát nữa em ăn nhiều dừa tiềm trứng một chút.
Hôm nay tôm to, chia cho Trần Trần hai con thôi, sò cũng cho con hai miếng, em mỗi thứ một miếng là , múc cho em nhiều rau xanh một chút."
Nửa cân sò thực cũng chỉ năm con, tách đôi thành mười miếng, trong nồi tính mười miếng.
Phó Chinh Đồ nhíu mày cô:
“Sao em ăn còn ít hơn cả Trần Trần ?
Có trong khỏe ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Không , vẫn còn dừa tiềm trứng và bánh kem nữa, em để dành bụng để ăn."
Phó Chinh Đồ:
“Có trời nắng to mua thức ăn nắng ?
Ngày mai đừng nữa, trưa mua cơm về."
Tô Đào Đào cạn lời , cô đúng là sợ nóng, cũng thích điều hòa, nhưng đỏng đảnh đến thế.
“Làm gì mà đỏng đảnh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-107.html.]
Buổi sáng tắm nắng một chút để thải độc mới cho c-ơ th-ể, buổi trưa chiều mới là quá nắng, Tiểu Hàng quãng đường xa để học em còn lo thằng bé say nắng nữa là, đúng , em nấu canh đậu xanh thôi, chiều hai em mang mà uống."
Phó Chinh Đồ ngăn cô :
“Không đỏng đảnh , đừng bận rộn nữa, ăn cơm ."
Nước dùng hải sản vàng óng ánh, ăn kèm với tôm đỏ rực và thịt sò trắng ngần, thêm chút rau xanh mướt và rong biển, ngay cả quá coi trọng ăn uống như Phó Chinh Đồ cũng bát mì hải sản đủ sắc hương vị cho thèm thuồng.
Càng khỏi đến hai bạn nhỏ.
Phó Viễn Hàng khi phụ bưng mì cũng nhịn mà nuốt nước miếng.
Giữa bàn còn đặt bánh kem xoài và dừa tiềm trứng, kết hợp với bát mì hải sản , chính là bữa đại tiệc sinh nhật hai tuổi của bạn nhỏ Phó Hạo Trần.
“Đây là bữa đại tiệc sinh nhật chuẩn cho Trần Trần, hy vọng bạn nhỏ Phó Hạo Trần mỗi ngày đều vui vẻ, mau ăn ch.óng lớn."
Tô Đào Đào xong hôn chụt một cái lên khuôn mặt nhỏ của Trần Trần.
Trần Trần vui đến nỗi cong cả mắt, ngừng lắc lư hai cái chân ngắn:
“Cảm ơn ạ~~"
Phó Viễn Hàng tặng Trần Trần một bức tranh, vẽ cảnh buổi sáng sớm Trần Trần “chiến mã" của đẩy , đến híp cả mắt, còn kèm theo câu “Xông lên xông lên..." khi Trần Trần giơ cao bàn tay nhỏ mập mạp.
Trần Trần thích buông tay:
“Oa~~ chú nhỏ giỏi quá~~"
Tô Đào Đào cũng :
“Tiểu Hàng vẽ lắm, hôm nào mang thị trấn ép plastic l.ồ.ng khung ."
Sau đó Tô Đào Đào sang Phó Chinh Đồ, ý tứ rõ ràng——
Quà của ?
Phó Chinh Đồ lấy một chiếc xe tăng nhỏ lớn hơn lòng bàn tay là bao đặt mặt Trần Trần:
“Ông nội tặng cho ba, giờ ba tặng cho con."
Chính xác mà là mô hình xe tăng, ghép từ những vỏ đ-ạn, bề mặt mài nhẵn nhụi, lẽ chủ nhân của nó thường xuyên cầm trong tay xoa nắn.
Trần Trần chớp mắt, há cái miệng nhỏ hồng xinh, xe tăng nặng, Trần Trần nhấc lên nổi, khẽ chạm tay nó:
“Ba ba~~ xếp giấy ạ~~"
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không , là ông nội dùng từng vỏ đầu đ-ạn ghép thành đấy."
Trần Trần chiếc xe tăng trong tay, nghiêng đầu nhỏ hỏi Phó Chinh Đồ:
“Ba ba~~ ông nội ạ~~"...
Chương 79 Kỹ sư Phó lúc sáng khỏi nhà tráo đổi ?
Đây là đầu tiên Trần Trần hỏi về ông nội, câu hỏi cũng khiến Phó Viễn Hàng - từng thấy mặt cha - trở nên im lặng.
Phó Chinh Đồ cũng im lặng, giải thích thế nào với nhóc con mới tròn hai tuổi về đề tài nặng nề như sự sống và c-ái ch-ết.
Tô Đào Đào :
“Trần Trần nhớ ngọn hải đăng phát sáng rực rỡ biển ban đêm ?"
Trần Trần gật đầu:
“Nhớ ạ~~"
Tô Đào Đào :
“Ngoài đại dương nhiều, nhiều ngọn hải đăng như thế, ông nội biến thành một trong đó, vì ở đó mãi mãi để bảo vệ biển cả, chỉ đường cho những con tàu qua , nên rảnh để về nhà, ông thể là ngọn hải đăng gần chúng nhất, cũng thể đang bảo vệ Trần Trần từ xa, như , Trần Trần hiểu ?"