Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Chinh Đồ thực thiếu quần áo, đơn vị sẽ phát đồng phục thống nhất.”

 

em thấy mặc áo sơ mi trắng."

 

Tô Đào Đào nghiêm túc.

 

Phó Chinh Đồ bỗng nhiên dừng bước, rũ mắt, lặng lẽ cô một lúc, thu cảm xúc trong đáy mắt, yết hầu chuyển động:

 

“Được."

 

Cả gia đình lên tầng hai khu điện máy mua một chiếc quạt điện.

 

Trần Trần thong thả tỉnh dậy, đòi tự xuống đất .

 

Tô Đào Đào dắt tay bé, hai em xách túi lớn túi nhỏ, giống như hai vệ sĩ theo họ.

 

Lúc ngang qua tiệm chụp ảnh Tô Đào Đào mới nhớ cô và Phó Chinh Đồ vẫn chụp ảnh cưới.

 

tiệm chụp ảnh đầy tiếc nuối:

 

“Tiếc là hôm nay đủ thời gian, nếu thể chụp vài tấm ảnh ."

 

Phó Chinh Đồ :

 

“Chu Chính một chiếc máy ảnh, cũng tự rửa ảnh, đợi về sẽ chụp cho ."

 

Tô Đào Đào ngạc nhiên :

 

“Thật ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Thật mà."

 

Gia đình Chu Chính điều kiện , cái gì cũng thiếu, ngoài giờ việc thích đủ loại vui chơi, nhiều thứ.

 

Tô Đào Đào cong cả mắt:

 

“Vậy thì quá , phong cảnh đảo như , chụp nhất định sẽ xinh."

 

Phó Chinh Đồ thể tưởng tượng cảnh cô mặc váy dài trắng, nụ như hoa bầu trời xanh mây trắng, lưng là biển cả xanh biếc bao la bát ngát sẽ đến nhường nào.

 

Anh gật đầu:

 

“Rất ."

 

Ra khỏi trung tâm thương mại quốc doanh là bốn giờ, kịp bắt chuyến xe áp ch.ót về đảo, kết thúc một ngày mệt mỏi nhưng đầy ắp thu hoạch .

 

Duyên phận đúng là một thứ kỳ diệu thể diễn tả bằng lời.

 

Tô Đào Đào và xe gặp gia đình Trương Xuân Thành.

 

Trên xe đông , tiện trò chuyện nhiều, Tô Đào Đào gật đầu chào họ một cái tìm chỗ xuống, trái là Trần Trần, trong lòng bố ngoái đầu Đông Đông.

 

Tô Đào Đào hỏi Trần Trần:

 

“Trần Trần chơi với Đông Đông ?"

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Dạ ạ ~~ Ở với ~~"

 

Nói là ở với , nhưng bạn nhỏ buổi trưa ngủ đủ giấc chẳng mấy chốc ngủ .

 

Phó Viễn Hàng ngủ trưa cũng bắt đầu ngủ.

 

Bản Tô Đào Đào cũng nghiêng ngả, một lát tựa vai Phó Chinh Đồ.

 

Bờ vai đột ngột tăng thêm trọng lượng, Phó Chinh Đồ ngẩn một chút, liếc gương mặt khi ngủ của Tô Đào Đào, con trai trong lòng, trái tim mềm nhũn .

 

Xe khởi hành, Phó Chinh Đồ một tay che chở con trai, tay che chở vợ, suốt bốn mươi phút xe, tay Phó Chinh Đồ mỏi nhừ.

 

Điểm dừng xe đầu tiên chính là lầu nhà Tô Đào Đào, ngờ gia đình Trương Xuân Thành cũng xuống ở trạm .

 

Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu .

 

Tô Đào Đào :

 

“Duyên phận giữa hai gia đình chúng thực sự nông cạn ."

 

Trương Xuân Thành :

 

cũng mới nhận chìa khóa ngày hôm qua, đồ đạc vẫn chuyển qua hết," Trương Xuân Thành chỉ chỉ căn nhà bên , “Chúng ở dãy thứ hai căn thứ nhất, còn ?"

 

Trước đây ở chung sân với những thanh niên độc khác, khi xác định nhà chuyển qua mới dọn riêng.

 

Tô Đào Đào :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-102.html.]

 

“Chúng ở dãy thứ nhất căn thứ nhất."

 

Dì Chung ở dãy thứ hai căn thứ hai.

 

Hạ Tri Thu ngẩn , hầu như đồng thanh với Tô Đào Đào:

 

“Nhà hai chúng ở gần thật đấy."

 

Lại .

 

Trương Xuân Thành thực tế lớn hơn Phó Chinh Đồ mấy tuổi, hai vợ chồng xa cách nhiều gần gũi ít, kết hôn vài năm mới Đông Đông.

 

Hạ Tri Thu là nhân viên chính thức ở thành phố, cũng là khi căn cứ định, thể phân sân riêng, cô mới hạ quyết tâm theo Trương Xuân Thành qua đây, nếu cũng nỡ bán công việc như để đến một nơi tiền đồ rõ thế .

 

Hai quý ông mỗi tự chuyển đồ về nhà.

 

Ký túc xá cái gì cũng , chỉ điều cầu thang lên xuống thiện với các đồng chí nữ cho lắm.

 

Hạ Tri Thu vì chuyện hôm nay mà cảm ơn Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào :

 

“Chị cảm ơn nhiều , đừng cảm ơn cảm ơn nữa, đúng , Đông Đông bao nhiêu tuổi ?"

 

Hạ Tri Thu :

 

“Hai tuổi rưỡi , Trần Trần thì ?"

 

Tô Đào Đào :

 

“Ngày mai tròn đúng hai tuổi."

 

Tô Đào Đào vốn dĩ còn ngày mai giúp Trần Trần ăn mừng sinh nhật, bảo Hạ Tri Thu đưa Đông Đông qua chơi, nhưng dù cũng lắm, nên nỡ mời.

 

Không ngờ Hạ Tri Thu chủ động :

 

“Ngày mai thể dẫn Đông Đông qua tặng một món quà nhỏ cho Trần Trần ?"

 

Tô Đào Đào một chút:

 

“Quà thì cần , buổi sáng định một cái bánh kem cho Trần Trần, lúc đó chị thể dẫn Đông Đông qua chơi."

 

Hạ Tri Thu kinh ngạc hỏi:

 

“Cô còn cái thứ đồ Tây ?

 

chỉ mới thấy ở khu dành cho khách nước ngoài của cửa hàng Hữu Nghị thôi."

 

Tô Đào Đào :

 

“Vẫn bao giờ ạ, thử một chút xem, chắc thành công ."

 

Hạ Tri Thu:

 

“Vậy quá, lúc đó sẽ dẫn Đông Đông qua mở mang tầm mắt."...

 

Chương 75 Ba ơi ~~ Con ~~ ~~ hơn ~~

 

Đông Đông là một bạn nhỏ hướng ngoại, thích Trần Trần, đến mặt Trần Trần từ lúc nào.

 

Cậu bé cũng chỉ lớn hơn Trần Trần nửa tuổi, chuyện vẫn thạo lắm:

 

“Bạn... tên gì thế?

 

Mấy tuổi ?"

 

Trần Trần mặt lạ bẽn lẽn, lúc ở trong thôn vốn chẳng bao giờ chơi với các bạn nhỏ khác, khi ngoài mở mang tầm mắt nhiều hơn thì trở nên cởi mở hơn một chút, thiện cảm với Đông Đông.

 

Giữa các bạn nhỏ một hệ thống ngôn ngữ riêng, hai bạn nhỏ chuyện đều thạo thể giao tiếp chút rào cản.

 

Trần Trần giơ hai ngón tay mũm mĩm lên, giọng sữa :

 

“Trần Trần ~~ hai tuổi ạ ~~"

 

Đông Đông ghé sát Trần Trần, nghiêm túc đôi mắt to của bé:

 

“Trần Trần, quá, là bé gái ?"

 

Trần Trần lắc đầu, bỗng nhiên chút tức giận, phồng đôi má phính :

 

“Không ~~ Tớ và ba ~~ chú út ~~ tóc ngắn ~~ chim nhỏ ~~"

 

Đây chắc hẳn là câu dài nhất mà nhóc tì Phó Hạo Trần từng kể từ khi sinh đến nay.

 

Thông thường những bạn nhỏ tầm phân biệt giới tính, nhưng Tô Đào Đào phổ biến kiến thức về vấn đề giới tính cho Trần Trần, cô là phụ nữ, Trần Trần là con trai, vì bảo bé tắm cùng chú út hoặc bố.

 

 

Loading...