Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
vạn nhất thì ?
Vạn nhất thành công thì ?
Cụ cân nhắc đề nghị của cháu ?"
Lần đến lượt Đường Bá Dung im lặng, ông vốn dĩ luôn độc hành, theo ý , vốn dĩ trường đại học mời ông đến giáo sư thỉnh giảng, nhưng ông đều từ chối, ông hứng thú dạy học, một lòng chỉ nhận một t.ử chân truyền.
dạy vỡ lòng cho trẻ con ——
Ông Trần Trần đang mấp máy đôi môi nhỏ hồng hào ăn đồ, đôi má phúng phính như chú sóc nhỏ đáng yêu, nếu dạy một đứa trẻ như bé, ông phát hiện bản một chút cũng kháng cự, thậm chí còn chút mong đợi.
Tuy nhiên, kiểu tư chất như đứa trẻ và Phó Viễn Hàng, là thứ thể gặp nhưng thể cầu, khắp vạn dặm núi sông cũng chắc gặp thứ hai.
Nghĩ một chút cho vui thôi.
Cuối cùng, hai bên đều mang theo suy nghĩ kết thúc buổi gặp mặt .
Ra khỏi sân nhà Đường Bá Dung, Tô Đào Đào mới với Phó Chinh Đồ:
“Xin nha, bàn bạc với ."
Phó Chinh Đồ suy nghĩ một chút, cũng phủ nhận lời của Tô Đào Đào, chỉ :
“Căn cứ sẽ phá lệ cho ngoài , cho dù mời giáo viên, cũng sẽ chỉ dùng nhà nhân viên."
Tô Đào Đào hỏi:
“Vậy nếu trong nhà nhân viên phù hợp thì ?
Cũng sẽ tuyển dụng từ bên ngoài ?
Các khi trở thành nghiên cứu viên cũng đều là ngoài mà, nhân tài như Đường lão xứng đáng để phá lệ ?"
Câu Phó Chinh Đồ gì để phản bác.
Chưa từng phá lệ, nghĩa là thể phá lệ.
Tô Đào Đào :
“Em quá viển vông, em chỉ cảm thấy phần lớn các nhân viên nghiên cứu khoa học thể thiếu nền tảng hội họa, đặc biệt là loại máy móc, v.ũ k.h.í, máy bay, xe tăng, tàu chiến... chẳng đều bắt đầu từ việc học thiết kế, học cấu tạo ?
Bao gồm bất kỳ sản phẩm nào khác, chẳng đều thiết kế , thành lập lý luận, mới thực hành?
Căn cứ chú trọng giáo d.ụ.c, nếu chúng thể bắt đầu từ khi còn nhỏ, bắt đầu vỡ lòng từ những đứa trẻ nhỏ như Trần Trần, dù dùng đến , nền tảng ít nhất cũng xây dựng , học cái gì cũng dễ hơn."
Tô Đào Đào cũng thể dạy, nhưng chí hướng của cô ở đó.
Đường lão thuộc trạng thái nghỉ hưu, nếu ông bằng lòng, căn cứ thuê ông qua đây, chẳng vẹn cả đôi đường .
Phó Chinh Đồ rũ mắt, thản nhiên cô:
“Những gì em là lý, phía Đường lão đồng ý thì thể thử nộp đơn xin, việc xét duyệt chính trị của Đường lão thì vấn đề gì."
sót ngẫu nhiên, khi điều tra Đường Bá Dung tiện thể kiểm tra luôn .
Tô Đào Đào :
“Nếu thể mời bậc thầy như Đường lão đến giáo viên vỡ lòng cho trẻ em trong căn cứ, đó thực sự là phúc đức lớn, em sẽ là đầu tiên gửi Trần Trần học."
Phó Chinh Đồ nhắc nhở cô:
“Con trai chúng mới hai tuổi thôi."
Tô Đào Đào véo nhẹ đôi má phính của Phó Hạo Trần:
“Hai tuổi thì ?
Con trai em hai tuổi thể gấp máy bay xe tăng, thể chơi cờ quân sự, thể một là quên... thể học ?
Có hả Trần Trần?"
Nhóc tì Phó Hạo Trần gì về tương lai “thảm khốc" của , giọng sữa trả lời:
“Mẹ ~~ là ạ ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-101.html.]
Tô Đào Đào nắm lấy bàn tay nhỏ mũm mĩm hôn một cái:
“Ngoan quá ~~"...
Chương 74 Em thấy mặc áo sơ mi trắng
Buổi sáng đồ mua , buổi trưa cả nhà ăn một bữa sủi cảo ở tiệm cơm quốc doanh, tiếp tục mua đồ.
Đường lão giữ cả gia đình ở dùng cơm, nhưng Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ đều ăn ý từ chối.
Thời buổi lương thực của mỗi nhà đều định mức, cố gắng ăn cơm ở nhà khác, cho dù đến nhà khác khách, thường cũng sẽ chủ động đưa phiếu lương thực.
Đồ gửi cho Chu Linh Lan nhiều lắm, một ít tôm khô, sò điệp khô, rong biển khô, Tô Đào Đào đính kèm một bức thư, kể tình hình gần đây, cách chế biến hải sản khô.
Cũng để Phó Chinh Đồ và Trần Trần gửi lời hỏi thăm /bà nội.
Thư của Phó Viễn Hàng thì chuẩn xong từ sớm, đảo bưu điện, hiện tại mỗi tháng một đồng tiền tiêu vặt, bất cứ lúc nào cũng thể mua tem thư cho Chu Linh Lan.
Lần , thư của vẫn gửi cùng với thư nhà của Tô Đào Đào.
Hai đứa nhỏ trong nhà đều thói quen ngủ trưa, Phó Viễn Hàng thể ráng chịu , Trần Trần buồn ngủ đến mức gục vai bố ngủ .
Tô Đào Đào hứa mua quần áo cho Phó Viễn Hàng, cả gia đình đến trung tâm thương mại quốc doanh.
Thời buổi đều thích chợ mua đồ buổi sáng, buổi chiều lưu lượng trái dày đặc như .
Phó Viễn Hàng và Chu Linh Lan quen tiết kiệm, giá quần áo đều cảm thấy xót tiền.
“Chị dâu, là đừng mua nữa ạ?
Quần áo cũ của cả sửa là em thể mặc ."
Tô Đào Đào cố ý thở dài:
“Tiểu Hàng, em đang chê chị dâu sửa quần áo ?"
Phó Viễn Hàng điên cuồng lắc đầu:
“Tất nhiên là , em chỉ là..."
Tô Đào Đào xoa đầu :
“Được , tuổi lớn mà lo lắng ít, cẩn thận tóc bạc sớm đấy, tiền trong nhà tiêu thế nào chị và em trong lòng đều rõ, vẫn đến lúc em lo lắng ."
Tô Đào Đào khựng dãy áo sơ mi trắng nam, lấy một chiếc size lớn nhất ướm thử lên Phó Chinh Đồ.
Người đàn ông vóc dáng mà mặc sơ mi trắng thì đúng là uổng phí quá mà.
“Cũng mua cho một chiếc."
Tô Đào Đào .
Phó Chinh Đồ định mặc màu trắng ở phòng thí nghiệm dễ bẩn, vẩy hơn nữa đơn vị đồng phục thống nhất, nhưng đôi mắt đang của cô, lời từ chối đến bên môi biến thành một câu “Được" nhẹ nhàng.
Lúc chuyện, bàn tay rõ từng mạch m-áu còn di chuyển từ gáy Trần Trần lên tai bé, xong mới nhẹ nhàng dời .
Người đàn ông , sự dịu dàng và kiên nhẫn đều giấu trong đủ loại chi tiết mà nếu kỹ thì căn bản thấy .
Cuối cùng, Tô Đào Đào mua cho ba “ đàn ông" trong nhà mỗi một chiếc sơ mi trắng, ngoài còn mua thêm cho Phó Viễn Hàng một bộ quân phục màu xanh ngắn tay, và một đôi dép san-dan, cũng mua cho Trần Trần một đôi dép san-dan nhỏ.
“Còn của em thì ?"
Tay Phó Chinh Đồ nhẹ nhàng che tai Trần Trần, khẽ hỏi Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Hết phiếu vải , em tạm thời thiếu quần áo, đợi tích lũy phiếu vải vài tháng nữa tính."
Tay Phó Viễn Hàng ôm quần áo siết c.h.ặ.t , chị dâu mua đồ cho nhiều nhất, thầm thề, đợi lớn lên, nhất định mua thật nhiều thật nhiều quần áo cho chị dâu.
Phó Chinh Đồ nhíu mày, phong độ quý ông khắc sâu xương tủy , gì chuyện vợ con nhường nhịn :
“Đổi chiếc của thành của em , của hãy mua."