Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:31:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi xa một chút Tô Đào Đào tranh thủ phổ biến kiến thức cho Trần Trần:

 

“Hôm nay Trần Trần giỏi, ăn kẹo lạ đưa, bố mặt cũng ăn đồ lạ đưa, tùy tiện chuyện với lạ, càng tùy tiện theo lạ, ?”

 

Những kẻ l.ừ.a đ.ả.o đó giống như bà thím xa nãy, cho con kẹo ăn, hỏi chuyện trong nhà, cố ý bắt chuyện với con, tìm cách trộm con , lẽ còn nhiều thủ đoạn khác nữa, vạn nhất họ lừa , con sẽ bao giờ gặp bố và chú út nữa ."

 

Trần Trần lắc đầu, ôm c.h.ặ.t cổ bố, phồng đôi má nhỏ :

 

“Không trộm ạ ~~ Con tự về ~~"

 

Tô Đào Đào bật :

 

“Con về thế nào?

 

Con đường ?

 

Biết tìm bố thế nào ?"

 

Ngón tay nhỏ mũm mĩm của Trần Trần chỉ về phía đồn công an lưng:

 

“Tìm chú ~~ công an ~~"

 

Tô Đào Đào lớn, kiễng chân xoa đầu bé:

 

“Trần Trần giỏi, vạn nhất lạc, nhất định đến đồn công an tìm chú công an giúp đỡ ."

 

Tô Đào Đào vỗ nhẹ gáy Phó Viễn Hàng:

 

“Tiểu Hàng cũng nhớ kỹ ?"

 

Phó Viễn Hàng cũng :

 

“Chị dâu, em lớn thế , họ dám trộm , trộm em cũng sẽ trốn thoát ."

 

Phó Chinh Đồ ôm c.h.ặ.t nhóc tì trong lòng, đến tận bây giờ vẫn còn thấy sợ hãi, nếu hôm nay mặt, chuyện dễ dàng giải quyết êm xuôi , vẫn thể để ba họ rời đảo một .

 

Cả gia đình vui vẻ, lưng bỗng nhiên vang lên một giọng già nua mang theo sự ngạc nhiên vui mừng:

 

“Tiểu Hàng, Trần Trần?

 

Thật sự là hai cháu ?"

 

Tô Đào Đào đầu , thầm nghĩ, thế giới đúng là nhỏ thật mà.

 

Chương 73 Cả gia đình các cháu đều hạng tầm thường

 

Khi gia đình Tô Đào Đào trong nhà Đường Bá Dung vẫn cảm thấy những sự trùng hợp hôm nay thực sự quá nhiều.

 

Nhà Đường Bá Dung ở trong một con hẻm xa quảng trường trung tâm, là một ngôi nhà vườn độc lập mang nét cổ kính.

 

Từ cách trang trí đến bày biện đều giản dị, nhưng nơi nơi đều toát lên gu thẩm mỹ độc đáo của nghệ sĩ.

 

Thời buổi trí thức và nghệ sĩ đều cố gắng khiêm tốn hết mức, trong nhà Đường Bá Dung cũng thấy một món đồ cổ tranh chữ cổ nào, từ câu đối ở cổng chính đến bức tranh sơn thủy ở phòng khách đều là tác phẩm của chính ông.

 

Trong nhà Đường Bá Dung còn một giúp việc câm, là họ hàng xa ở quê, năm đó gặp nạn đói chạy nạn tìm đến Đường Bá Dung, từ đó vẫn luôn theo ông.

 

Ông trông cũng còn trẻ, khuôn mặt hiền từ, gù lưng, mỉm bưng lên cho , đẩy hộp bát tiên đựng trái cây khô đến mặt Trần Trần và Phó Viễn Hàng, một động tác “mời", híp mắt Trần Trần thêm vài cái mới lui ngoài.

 

Tô Đào Đào cảm ơn.

 

Trần Trần sẽ ăn đồ lung tung, Tô Đào Đào lấy cho bé và Phó Viễn Hàng mỗi một chiếc bánh sơn tra, để hai bạn nhỏ sang một bên ăn.

 

Đường Bá Dung nhấp một ngụm , vuốt râu dê, càng Phó Viễn Hàng càng thấy hài lòng:

 

“Tuần ăn ngon ngủ yên, ngày nào cũng mong đến đây, cuối cùng cũng mong ."

 

Đường Bá Dung nhấp thêm ngụm :

 

“Mọi thể đến chắc hẳn tìm hiểu qua tình hình của , định bằng lòng để Tiểu Hàng đến học vẽ với đúng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-100.html.]

Tô Đào Đào cũng giấu giếm:

 

“Dạ tìm hiểu qua, chúng cháu chỉ thời gian Chủ nhật, nhưng thể đảm bảo Chủ nhật nào cũng đến ."

 

Đường Bá Dung nửa nheo mắt vuốt râu:

 

“Vậy nếu đến tận nơi dạy thì ?"

 

Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ , đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.

 

Họ đều ngờ Đường Bá Dung vì nhận t.ử mà thể đến mức .

 

Tô Đào Đào :

 

“Đường lão, chúng cháu sống ở thị trấn, tiện lắm ạ."

 

Đôi mắt già nua mờ đục của Đường Bá Dung thoáng qua một tia tinh :

 

“Cả gia đình các cháu đều hạng tầm thường, nếu đoán lầm, đến từ hòn đảo phía đối diện ?"

 

Chuyện cũng giấu giếm, Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Dạ , vì chúng cháu chỉ cuối tuần mới thể , hơn nữa bốn giờ rưỡi chiều là về ."

 

Đường Bá Dung:

 

nhớ đảo các cháu xe buýt?

 

Đỗ ngay ở quảng trường trung tâm ?"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Dạ , chỉ cuối tuần mới xe , hôm nay chúng cháu cũng là bắt xe buýt qua đây."

 

Đường Bá Dung :

 

“Vậy cần qua đây nữa, cứ đưa Tiểu Hàng lên xe là , sẽ quảng trường trung tâm đón , bốn giờ chiều đúng giờ đưa thằng bé lên xe về."

 

Thực Phó Viễn Hàng tuổi cũng còn nhỏ, nơi Đường Bá Dung ở cách quảng trường trung tâm xa lắm, đây cũng là một cách tồi.

 

Chỉ là hôm nay xảy chuyện , Tô Đào Đào ít nhiều vẫn thấy yên tâm.

 

Phó Viễn Hàng sốt ruột Tô Đào Đào, thực , cho dù đón rước cũng , thể tự một .

 

cũng nghĩ đến chuyện hôm nay, chị dâu thể nào để tự đến một .

 

Tô Đào Đào vội vàng ch-ết lời, chỉ bảo:

 

“Đường lão, hôm nay chúng cháu chủ yếu đến thăm cụ và tìm hiểu một chút tình hình, đợi chúng cháu về bàn bạc một kế hoạch cụ thể, tuần sẽ trả lời cụ, cụ thấy ạ?"

 

Tô Đào Đào đến nước , Đường Bá Dung cũng tiện cưỡng ép thêm, liền :

 

“Có khó khăn gì cô cứ việc nêu , hai bên chúng cùng khắc phục một chút, Tiểu Hàng là một mầm non , ngàn vạn đừng để mai một thiên phú của thằng bé."

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Dạ , cụ yên tâm, thực cháu một ý tưởng mạo , cháu giả sử, giả sử ngược chúng cháu mời cụ lên đảo dạy học thì ?

 

Không chỉ dạy một Tiểu Hàng, mà ngoài dạy Tiểu Hàng , còn dạy vỡ lòng cho những em bé nhỏ như Trần Trần nữa?"

 

Tư duy của Tô Đào Đào nhảy vọt quá nhanh, Đường Bá Dung theo kịp tiết tấu của cô, há hốc miệng, nửa ngày nên lời.

 

Đừng Đường Bá Dung, ngay cả Phó Chinh Đồ cũng theo kịp tư duy của cô.

 

Tô Đào Đào xong bản cũng thấy ngại:

 

“Cháu thế đặc biệt đường đột, cháu cũng là nhất thời nghĩ thôi, chồng cháu cũng .

 

Cháu vốn dự định mở lớp mẫu giáo, nhưng vẫn cả, chuyện của bản cháu còn xong, vẫn đưa kế hoạch cụ thể, chồng cháu cũng đề cập chuyện với tổ chức, thành công .

 

 

Loading...