Xuyên Thành Ác Phụ, Ta Dựa Vào Mỹ Thực Làm Giàu - Chương 160: Bánh hoa đào

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:36:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Trường Phong và Vũ Nhai trò chuyện lâu, Thẩm Chỉ xen lời nào.

 

Vũ Nhai vẻ khâm phục Sở Trường Phong, từng câu từng chữ đều lộ sự sùng bái và kính trọng dành cho y.

 

Qua cuộc trò chuyện của bọn họ, Thẩm Chỉ mới tại Sở Trường Phong đến chức Phó tướng, và tại Vũ Nhai kính trọng đến thế.

 

Hóa trong một chinh chiến, quân kẻ địch bức lui, suýt chút nữa thì mất một tòa thành trì. Chính Sở Trường Phong dẫn dắt Vũ Nhai cùng vài khác băng qua đầm lầy và núi non, bí mật lẻn phía quân địch.

 

Nhân lúc bọn chúng đang say giấc nồng, y cho phóng hỏa đốt sạch lương thảo, còn bắt sống chủ soái của quân địch!

 

Trận chiến quả thực đ.á.n.h một cách vô cùng ngoạn mục!

 

Từ đó về , Sở Trường Phong thăng Phó tướng, lời trong quân cũng trọng lượng hơn.

 

Tuy y dũng mãnh xông pha g.i.ế.c địch lấy đầu như các tướng sĩ khác, nhưng túc trí đa mưu, nào cũng khiến quân địch nếm mùi đau khổ.

 

Y còn giúp đội quân của bọn họ giành hai tòa thành trì.

 

Trong quân đội, ai là tâm phục khẩu phục y.

 

Thẩm Chỉ mà sững sờ.

 

Nàng ngơ ngẩn Sở Trường Phong, ngờ rằng y là một lợi hại đến thế.

 

Chẳng trách lúc khi liệt nửa , y luôn nghĩ đến chuyện tự kết liễu.

 

Một sinh mạng từng tỏa sáng rực rỡ như thế đột ngột rơi xuống vũng bùn, đổi là bất cứ ai cũng đều thể chấp nhận nổi.

 

"Phó tướng, đợi khi đ.á.n.h thắng trận, ngài rõ ràng thể thăng quan tiến chức, tương lai xán lạn bao! Đều tại kẻ đó! Đều tại ! Nếu tại , ngài chẳng thành thế ."

 

Sở Trường Phong đáp: "Đừng nhắc tới chuyện đó nữa, hãm hại , nhưng chính cũng tạ thế ở nơi đó ."

 

Vũ Nhai vẫn cảm thấy đáng tiếc, đến tận bây giờ trong lòng vẫn còn phẫn nộ.

 

Hai ôn chuyện cũ hồi lâu, Vũ Nhai vì vội vã trở về huyện nha nên mới rời . Trước khi , gã còn tái tam cam đoan nhất định sẽ tới thôn Tiểu Lâm tìm Sở Trường Phong.

 

, Thẩm Chỉ mới khẽ hỏi: "Vết thương của là do hãm hại ?"

 

Sở Trường Phong biểu hiện bình thản, y sớm còn để tâm nữa .

 

"Hắn cũng là một Phó tướng giống như , dũng mãnh, g.i.ế.c nhiều quân địch. Thấy g.i.ế.c bao nhiêu mà cũng Phó tướng nên trong lòng nảy sinh đố kỵ.

 

Có một , lừa rằng một hẻm núi là địa điểm mai phục tuyệt hảo. Ta khảo sát địa hình thì từ núi đẩy đá xuống trúng , cột sống và đôi chân đều trọng thương."

 

" chính cũng mất mạng trong trận chiến đó. Trận chiến kết thúc, chúng cũng thắng lợi, đó là trận cuối cùng, ... cũng xem như là đáng đời."

 

Vành mắt Thẩm Chỉ ửng đỏ, nàng dám tưởng tượng tảng đá lớn đè trúng chân và cột sống sẽ đau đớn đến nhường nào.

 

Cũng dám nghĩ y từng tuyệt vọng .

 

"Sở Trường Phong... sẽ khỏe thôi, sắp khỏe . Chàng như , ông trời cũng thấy nên chịu khổ thế , đúng ?"

 

Sở Trường Phong gật đầu, đúng , lẽ ông trời thấy mệnh y tuyệt nên mới để nàng đến bên cạnh y.

 

"Chỉ Chỉ... cảm ơn nàng."

 

Thẩm Chỉ ôm lấy đầu y mà vỗ về, giọng nàng nghẹn ngào thốt nên lời.

 

Hai mua sắm xong trở về nhà thì mặt trời cũng sắp xuống núi, các thợ xây nhà cũng tan về hết .

 

Lâm Trình dùng thịt hầm rau cho bọn họ, tuy ngon bằng món gà hầm của Thẩm Chỉ, nhưng bọn họ vẫn ăn ngon lành.

 

Bữa nào cũng thịt, đây là chuyện mà đây bọn họ mơ cũng dám nghĩ tới.

 

Sở Trường Phong và Thẩm Chỉ hừng đông khỏi cửa, đến giờ vẫn thấy về, cả nhà ai nấy đều lo lắng thôi.

 

Sở Cẩm Trung, Sở Cẩm Niên và Mộc Mộc ngoài cửa lớn sốt ruột chờ đợi.

 

"Cha và Nương giờ vẫn về nhỉ?"

 

"Bọn họ liệu gặp nguy hiểm gì ?"

 

"Phủi phui cái mồm! Không nguy hiểm gì hết! Đệ đừng bậy!"

 

"Haiz... thật là lo c.h.ế.t mà..."

 

Sở Cẩm Niên yên, cứ chốc chốc lên chạy con lộ nhỏ ngóng vài cái.

 

Sở Cẩm Trung và Mộc Mộc thì nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày.

 

Cuối cùng, trong lúc mấy đứa nhỏ đang chờ đợi mòn mỏi thì thấy tiếng bánh xe lăn mặt đất.

 

"Về ! Cha và Nương về !" Sở Cẩm Niên reo lên một tiếng, chạy lon ton về phía bọn họ.

 

Sở Cẩm Trung và Mộc Mộc cũng bật dậy như lò xo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ac-phu-ta-dua-vao-my-thuc-lam-giau/chuong-160-banh-hoa-dao.html.]

"Cha! Nương!"

 

"Mọi về ? Sao về muộn thế ạ? Đại phu gia gia thế nào ạ?"

 

Ba đứa nhỏ vây quanh hai hỏi han ríu rít, khiến cả hai cơ hội lên tiếng.

 

"cha nương, hai mau chứ! Chân của Cha vấn đề gì ạ?"

 

Thẩm Chỉ hít một thật sâu: "Không vấn đề gì cả, hồi phục . Chúng về muộn là vì Cha các con gặp quen, chuyện một lúc nên mới trễ thế ."

 

Nghe nàng giải thích xong, ba đứa nhỏ mới xem như yên tâm.

 

Đang sân, Sở Cẩm Niên bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương lạ lùng, cu chun mũi hít hà.

 

"Niên Niên, đang ngửi gì thế?" Mộc Mộc khẽ hỏi.

 

Sở Cẩm Niên hếch mũi: "Mộc Mộc, ngửi thấy ? Có mùi thơm lắm, còn ngọt lịm nữa!"

 

Mộc Mộc cũng hít hà theo: "Hình như... đúng là một chút... nhưng giống mùi hoa gì đó thì ."

 

Sở Cẩm Trung cau mày, quanh nhà bọn họ hoa gì .

 

Thẩm Chỉ và Sở Trường Phong , mặt lộ nụ bất lực nhưng đầy sủng ái.

 

Sở Trường Phong lấy bọc bánh hoa đào giấu xe lăn .

 

Thẩm Chỉ đón lấy, đưa cho ba đứa nhỏ: "Các con đấy, cái mũi thính lắm, cứ hễ đồ ăn là cái gì cũng thoát ."

 

"Nương! Chính là mùi !" Sở Cẩm Niên phấn khích vô cùng: "Đây là đồ ăn ạ? Là cái gì thế ạ?"

 

"Đây là bánh hoa đào, đặc biệt mua cho các con đấy, mau mang trong chia cho gia gia và nãi nãi cùng ăn ."

 

"Dạ !"

 

Ba đứa nhỏ như một cơn gió lùa trong chính đường.

 

"Gia gia, nãi nãi! Cha và Nương về ạ!"

 

"cha nương còn mua cả bánh hoa thơm thơm ngọt ngọt nữa ạ!"

 

Sở Khiếu và Lâm Trình tò mò sang: "Bánh hoa gì cơ? Để xem nào?"

 

Sở Khiếu bế bổng Mộc Mộc đang ở gần nhất lên, về phía bọc điểm tâm bàn.

 

Lâm Trình mở bọc giấy dầu , mùi hương hoa đào thanh tao dịu ngọt lập tức tỏa nồng nàn.

 

"Oa! Thơm quá!"

 

Sở Cẩm Niên kiễng đôi chân nhỏ, nửa dường như treo cả lên mặt bàn.

 

Sở Cẩm Trung lén nuốt nước miếng, đây là món ăn mà nó từng thấy bao giờ.

 

Điểm tâm ? Có ngọt nhỉ? Ngửi thơm quá mất!

 

Mộc Mộc cũng nuốt nước miếng ừng ực, đôi mắt chằm chằm những chiếc bánh hoa đào hồng phấn mịn màng trong giấy dầu.

 

Lúc , Thẩm Chỉ và Sở Trường Phong cũng bước phòng.

 

Thẩm Chỉ : "Các con mau ăn , món bánh Đào Hoa Tô hương vị khá, quá ngọt, ăn cũng ngấy."

 

Lâm Tiễu mặt chia cho ba đứa nhỏ mỗi đứa một miếng: "Ăn , đây là cha nương các con đặc biệt mua về đấy, nhưng chỗ còn thì để ngày mai hãy ăn tiếp."

 

Ba tiểu t.ử thì mắt sáng lấp lánh.

 

Thẩm Chỉ : "Cha, Nương, hai cũng ăn ạ."

 

Sở Khiếu tựa đầu đầu Mộc Mộc, thì lắc đầu: "Ta ăn , tuổi còn ăn đồ ngọt gì? Cứ để cho lũ trẻ ăn ."

 

Mộc Mộc đầu ông: "Gia gia già! Gia gia cũng thể ăn mà."

 

Tiện tay, còn đưa miếng Đào Hoa Tô trong tay cho ông: "Ông ăn ạ!"

 

Sở Cẩm Niên cũng ghé sát : " ! Gia gia già chút nào!"

 

Sở Khiếu c.ắ.n một miếng nhỏ: "Được, để gia gia nếm thử."

 

Mộc Mộc hỏi: "Có ngon ạ?"

 

"Ngon lắm!"

 

"Nãi nãi cũng ăn ạ!" Sở Cẩm Trung và Sở Cẩm Niên đồng thanh, cùng đưa miếng Đào Hoa Tô trong tay cho Lâm Tiễu.

 

Lâm Tiễu mỗi bên c.ắ.n một miếng.

 

ăn xong, hai tiểu t.ử chia cho Thẩm Chỉ và Sở Trường Phong.

 

Tuy nhiên cả hai đều từ chối.

Loading...