“Hả?” Chu Mật Hồng — sửng sốt, “Không bao giờ nữa?”
Chu Quốc Hồng : “Em cứ theo bước chân sắp xếp của gia đình là .”
Chu Mật Hồng chút mơ hồ gật gật đầu, tiếp đó cô lo lắng sốt sắng hỏi: “Anh, em thế nào ? Sao bệnh nguy kịch ? Mẹ — luôn khỏe mạnh mà, bây giờ thế nào ?”
Chu Quốc Hồng : “Mẹ , bây giờ đang ở trong bệnh viện, nhận thư của em xong, nhận điện thoại của em, vui quá, — lúc chú ý, liền lăn từ cầu thang xuống, gãy chân, hôn mê mấy ngày, tối hôm qua mới tỉnh .” Nói cũng , những chuyện đều là giả, chẳng qua là kế hoạch của nhà họ Chu.
Lấy lý do Chu bệnh nguy kịch, gọi Chu Mật Hồng về, đó lấy cớ Chu Mật Hồng chăm sóc gãy chân, kéo dài thời gian xuống nông thôn của cô , đó nhường công việc của Chu cho cô , như cô thể ở .
Đương nhiên, chuyện Chu lăn từ cầu thang xuống là thật, nếu thật, lừa ai. Chỉ là, lúc Chu như , với nhà, nếu nhà họ Chu cũng sẽ để Chu mạo hiểm. bà tiền trảm hậu tấu, nhà họ Chu cũng hết cách, nếu , chỉ thể tiếp tục theo kế hoạch của bà. Bác sĩ điều trị chính phụ trách Chu trong bệnh viện là bác hai của nhà họ Chu, cho nên bệnh nguy kịch của Chu mới khiến nghi ngờ.
những chuyện , bọn họ đều định cho Chu Mật Hồng , bởi vì cô quá đơn thuần, ngộ nhỡ tiết lộ kế hoạch ngoài, thì hỏng bét. dù là , thực hiện kế hoạch của nhà họ Chu cũng chỉ ít vài , những nàng dâu, thông gia các loại họ hàng của nhà họ Chu đều tưởng chuyện là thật. Suy cho cùng miệng lưỡi khác kín đáo, chuyện quan trọng như , nhà họ Chu cũng sẽ lung tung.
Vào ngày thứ bảy Chu Mật Hồng về nhà, Vu Tiếu nhận thư của Chu Mật Hồng . Không chỉ là thư, còn — một đống đồ, đồ ăn đồ mặc, thứ gì cũng thiếu, Chu Mật Hồng đây là dọn sạch nhà họ Chu ?
“Thanh niên trí thức Vu.” Hàn Giản đến sân của nữ thanh niên trí thức.
Vu Tiếu đang xem thư Chu Mật Hồng gửi cho cô, thấy giọng của Hàn Giản liền ngoài: “Thanh niên trí thức Hàn, chuyện gì ?”
Hàn Giản gật gật đầu: “Bác gái nhà họ Chu bệnh, Chu Mật Hồng kéo dài kỳ nghỉ thăm bệnh, mang giấy chứng nhận liên quan đến cho đại đội trưởng, cô — cùng ?” Thực tế, những việc Hàn Giản — một cũng thể . Nhà họ Hàn và nhà họ Chu quan hệ , nhà họ Chu nhờ xử lý chuyện , tự nhiên ý kiến. Sở dĩ đến gọi Vu Tiếu, là — một nguyên nhân, dạo Trương Vân Đóa vô cùng ân cần với , quen, phảng phất như thấy Chu Mật Hồng từng .
hôm nay đến nhà đại đội trưởng, vì nông nhàn, Trương Vân Đóa đa phần là nhà. Cho nên tìm Vu Tiếu — cùng , Vu Tiếu là bạn của Chu Mật Hồng, — cùng xử lý chuyện của Chu Mật Hồng, cũng là . Hàn Giản nghĩ, ngoài ở đó, Trương Vân Đóa chắc sẽ kiềm chế — một chút.
Vu Tiếu : “Được.”
Trương Vân Đóa là một nhiệt tình hoạt bát, kiếp , cô thích Hàn Giản, cũng là chủ động. , sự chủ động của cô khiến Hàn Giản né tránh giống như kiếp , bởi vì kiếp sự so sánh. Sự nhiệt tình của Trương Vân Đóa so với sự bám riết của Chu Mật Hồng, quả thực đáng là gì. Mà Hàn Giản lúc mới bắt đầu, cũng ý mượn Trương Vân Đóa để Chu Mật Hồng hết hy vọng. dần dần, theo sự ngày càng quá đáng của Chu Mật Hồng, Hàn Giản cũng thích Trương Vân Đóa, đây đại khái chính là kịch bản nữ phụ trở thành thần trợ công nhỉ.
Tuy nhiên kiếp , Chu Mật Hồng nền, Trương Vân Đóa đối với Hàn Giản mà , là đặc biệt nữa, nhất là sự phớt lờ của Chu Mật Hồng đối với Hàn Giản thu hút sự chú ý của Hàn Giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-77.html.]
Nhà đại đội trưởng
Hàn Giản : “ .”
Vu Tiếu cũng thở dài: “Vốn dĩ nhận thư của con gái, nhận điện thoại của con gái là — một chuyện vui mừng, kết quả vì chuyện hại bà lăn từ lầu xuống, còn gãy chân, não cũng thương, trong lòng Mật Hồng liền càng tự trách hơn.” Nói , cô còn cúi đầu, trong giọng mang theo vài phần thương cảm. Nói cũng , Vu Tiếu thiên phú diễn kịch, nhưng diễn diễn, cũng thể diễn vài phần hồn.
Hơn nữa, ai cũng Vu Tiếu và Chu Mật Hồng quan hệ , cho nên cũng sẽ nghi ngờ cô.
Bên đại đội trưởng nhanh đ.á.n.h xong giấy chứng nhận, đó cùng Hàn Giản — đến văn phòng thanh niên trí thức thị trấn, Hàn Giản đạp xe đạp chở đại đội trưởng. Thanh niên trí thức kéo dài kỳ nghỉ thăm , loại chuyện tự nhiên báo cáo với văn phòng thanh niên trí thức — một tiếng.
“Thanh niên trí thức Vu.” Đợi Hàn Giản và đại đội trưởng , Trương Vân Đóa gọi Vu Tiếu . Sắc mặt cô đỏ, cả tinh thần ngược , nhưng bộ dạng chút ngượng ngùng.
Vu Tiếu : “Trương đồng chí, ?”
Trương Vân Đóa vẫy vẫy tay với cô: “Chúng đến phòng , hỏi cô — một chuyện, ?”
Vu Tiếu : “Được chứ.”
Trương Vân Đóa thiết kéo Vu Tiếu phòng , đó mời cô xuống, rót cho cô: “Thanh niên trí thức Vu, là hỏi... hỏi chuyện của thanh niên trí thức Hàn.”
“Hả?” Vu Tiếu — sửng sốt, lập tức hiểu ngay, Trương Vân Đóa đây là để mắt đến Hàn Giản ?
Thấy Vu Tiếu như , mặt Trương Vân Đóa càng đỏ hơn, là ngại ngùng: “Thanh niên trí thức Vu cô đừng hiểu lầm, ... chính là thích thanh niên trí thức Hàn, hiểu thêm về — một chút. ... nhưng hình như để ý đến .”
Vu Tiếu thấy cô ngại ngùng, liền cũng thẳng thắn : “Trương đồng chí, nhưng và thanh niên trí thức Hàn hề quen thuộc a. Mặc dù và — cùng xuống nông thôn, nhưng chúng cũng chỉ là quen mà thôi, lén lút đều .”