Chỉ là, bọn họ đến hợp tác xã cung tiêu mới sáu giờ, thấy xếp hàng mua , may mà xếp hàng nhiều lắm.
Vu Tiếu trong tay bốn mươi tờ tem, cô mua một 30 cân thịt, đó mua hai cân điểm tâm.
Chu Mật Hồng: “Nhiều thịt quá, nhiều tem thịt ?” Cô nghĩ đến bánh bao nhân thịt mua hôm đó, thật ăn.
Vu Tiếu : “Tớ dùng tem lương thực dùng quốc đổi đấy.”
Chu Mật Hồng cô nhiều tem lương thực, là nhà họ Trương trợ cấp cho cô.
Mua xong thịt và điểm tâm, Vu Tiếu : “Chúng đến bưu điện gọi điện thoại .”
Chu Mật Hồng : “ , tớ nghĩ nhỉ.”
Bố của Chu Mật Hồng là doanh trưởng, Chu cán sự trong xưởng. Sau khi Chu Mật Hồng xuống nông thôn, Chu luôn thích ứng , mỗi ngày đều lo lắng cho con gái, may mà qua mấy ngày, nhận thư của con gái. Con gái trong thư , cô từ bỏ tình cảm với Hàn Giản, cô về thành phố. Còn , cô ở nơi xuống nông thôn quen một chị em , đưa cả chị em về thành phố.
Mẹ Chu thật sự cảm thấy nực , con gái cũng quá đơn thuần . Muốn đưa cô về thành phố còn vất vả một phen, huống hồ còn là chị em mà con gái quen ở nông thôn. Hơn nữa, bà hiểu tính cách của con gái, bướng bỉnh cứng đầu, nhưng đơn thuần, cũng tiếp cận con gái là vì mục đích gì.
cũng , nếu con gái nghĩ thông suốt , dây dưa với thằng nhóc nhà họ Hàn nữa, thì nhà bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ cách đưa cô về thành phố.
Hôm nay, Chu đang , điện thoại trong văn phòng đột nhiên vang lên: “Chu cán sự, điện thoại của chị.”
Mẹ Chu: “Đến đây đến đây... Alo, xin chào, xin hỏi ai tìm ?”
Nghe thấy giọng của ruột, Chu Mật Hồng còn chút hoảng hốt, thứ rõ ràng là chuyện xa xôi , nhưng phảng phất như chuyện ngay mắt.
Mẹ Chu: “Alo... Alo... Xin hỏi cô thấy ?”
“Mẹ...” Chu Mật Hồng đột nhiên nghẹn ngào lên tiếng.
Chu Mật Hồng nghẹn ngào : “Con , , bây giờ con hiểu chuyện , giống như hiểu chuyện nữa, ... con cúp máy đây.”
Mẹ Chu lo lắng con gái ngốc nghếch, hiểu lời , nhịn nhắc nhở: “Thư hồi âm cho con con tự lén lút xem, đừng để khác xem, trong thư những lời tâm tình của con gái, để xem cũng ngại lắm. Hơn nữa còn gửi cho con một ít tem phiếu, cho nên con tự xem thư.” Chỉ sợ con gái ngốc nghếch, cùng khác xem, đó những chuyện sắp xếp trong thư cũng để khác . Thực xem cũng chẳng , nhưng, thể để khác xem, thì nhất đừng để khác xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-72.html.]
Chu Mật Hồng: “Con .”
Gọi điện thoại xong, Chu Mật Hồng vẫn luôn đỏ hoe mắt, cho đến khi bước khỏi bưu điện, cô nhịn nấc lên: “Tiếu Tiếu, bây giờ tớ mới phát hiện, lúc đó tớ thật hiểu chuyện, tổn thương trái tim của bố . Trước vì Hàn Giản mà xuống nông thôn, tớ thật sự quá ngốc.”
Vu Tiếu : “Bây giờ ngốc nữa là . Trong điện thoại chuyện về thành phố ?”
Chu Mật Hồng : “Không , tớ bảo tớ tự lén lút xem thư, đừng để khác thấy.” Chu Mật Hồng cũng ngốc đến thế, “Đoán chừng trong thư gì đó.”
Vu Tiếu: “Ừm.” Trong lòng cô cũng vui mừng, nếu nhà họ Chu hồi âm , sẽ sắp xếp cho Chu Mật Hồng về thành phố, thì chắc cũng sắp .
Vu Tiếu và Chu Mật Hồng trở về đại đội, thời gian còn sớm nữa, ít nhất qua thời điểm , Vu Tiếu bảo Chu Mật Hồng , cô dắt xe đạp đến nhà đại đội trưởng. Thực tế, Chu Mật Hồng cũng đến nhà đại đội trưởng.
“Thanh niên trí thức Vu cô về .” Bà nội Trương thấy cô, cô cõng cái gùi nặng trĩu, “Đây là mua ?”
Vu Tiếu : “Mua ạ, nhưng còn nhờ bà nội Trương giúp một việc.”
Bà nội Trương sảng khoái : “Nhờ vả cái gì chứ, cô .”
Vu Tiếu : “Chuyện là thế , hôm qua cháu với đại đội trưởng, để cảm ơn hôm đó vất vả tìm cháu, hôm nay cháu mua thịt, tặng cho các hương tìm cháu mỗi một lạng thịt, nhưng miếng thịt to quá, cháu cũng thái, bà nội Trương nấu ăn ngon, kỹ năng thái cũng là bậc nhất, bà thể giúp cháu thái thịt ạ?” Chuyện vốn dĩ thể nhờ bà Tống giúp đỡ, nhưng bà nội Trương là ruột của đại đội trưởng, bà nội Trương chứng, dường như càng thích hợp hơn.
Bà nội Trương Vu Tiếu khen bà, nhịn ưỡn bộ n.g.ự.c đầy tự hào: “Thanh niên trí thức Vu yên tâm, chuyện chắc chắn sẽ giúp, những tìm cô hôm đó hôm qua con trai thống kê , cộng thêm cả thanh niên trí thức tổng cộng 78 , mỗi một lạng thì cần tám cân, thấy phần lượng ở đây của cô đến hai ba mươi cân đấy.”
Vu Tiếu : “Cảm ơn bà nội Trương. Cháu bao nhiêu , cho nên mua nhiều, đợi thịt thái xong , buổi trưa lúc nộp nông cụ, trực tiếp nhờ Trương đồng chí chia cho ạ?” Trương Vân Đóa là ký phân viên, cho nên việc nhận nông cụ và nộp nông cụ mỗi ngày cũng do cô phụ trách ghi chép.
Bà nội Trương : “Vậy thì tiện quá . bây giờ mặc dù là mùa đông, nhưng thịt cũng dễ bảo quản, để nhiều nhất ba ngày cũng hỏng mất, thịt còn của cô xử lý thế nào? Nếu cô cách nào, là thành tương thịt và thịt xông khói?”
Vu Tiếu : “Vậy cháu nhờ bà Tống giúp cháu thịt xông khói nhé, đến lúc đó gửi cho ông bà nội ở quê cháu.” Vốn dĩ mua nhiều cũng là dự định như .
Bà nội Trương : “Tay nghề nấu nướng của bà nội Tiểu Thông quả thực , cô lộc ăn .”
Vu Tiếu tổng cộng mua 30 cân thịt, lấy tám cân thái thành từng miếng thịt, một cân còn đưa cho nhà đại đội trưởng, còn một cân đưa cho nhà bà Tống, thù lao bà Tống giúp cô thịt xông khói, thái một cân thịt, cộng thêm hai cân điểm tâm mua cho Kim Linh. Số còn mang đến nhà bà Tống, nhờ bà thịt xông khói.