Nói , hai con bắt đầu quét dọn vệ sinh.
Kha Cảnh Dương xách đồ trong nhà mới của bọn họ, căn nhà để thoáng hơn nửa năm , thể ở , bởi vì quét dọn bên trong , cho nên sạch sẽ. Kha Cảnh Dương để hành lý xong, cũng tìm hai cái thùng gỗ gánh nước, việc chỉ một bố cũng .
Kha Cảnh Dương gánh nước suốt dọc đường, ngược nhiều chào hỏi : “Cảnh Dương, cháu về ăn Tết ? Vợ cháu về ?”
“Cảnh Dương , mấy ngày cháu ngày nào cũng nhắc các cháu đấy.”
“Chứ còn gì nữa, cuối cùng các cháu cũng về .”
Kha Cảnh Dương : “Vợ cháu cũng về ạ, cô gần đây công việc khá bận, cho nên về muộn, chúc năm mới vui vẻ nhé.”
“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ.”
“Đây vẫn là đầu tiên các cháu ăn Tết khi kết hôn đấy.”
“...”
Đợi Kha Cảnh Dương gánh nước về, phát hiện trong nhà đều là , bên nhà họ Kha, bên nhà họ Phạm, lớn trẻ con đều đến , mà vợ đang cầm kẹo hoa quả chiêu đãi .
Kha Cảnh Dương lúc mới phát hiện, nhân duyên của vợ ở hai bên nhà họ Kha và nhà họ Phạm thật sự , ít nhất hơn . Đặc biệt là những đó vây quanh cô, từng vây quanh như bao giờ.
Nếu Vu Tiếu suy nghĩ của , chắc chắn sẽ , em, đây nhân duyên của cô , là sức hấp dẫn của kẹo hoa quả và các loại phiếu to lớn.
Trẻ con hai nhà quả thực là vì kẹo mà đến, hai nhà đều , hai vợ chồng về , chắc chắn sẽ mang đồ về. Mà lớn hai nhà cũng quả thực là vì phiếu mà đến, đổi chút phiếu.
Cho nên, đợi bọn họ rời , những phiếu Vu Tiếu đều đổi cho bọn họ , ví dụ như phiếu vải , phiếu đường , phiếu công nghiệp , những phiếu đều là phúc lợi của cô và Kha Cảnh Dương, dù bọn họ cũng dùng đến, đổi cho họ hàng cũng .
Những , Kha : “Tiếu Tiếu , con chính là quá lương thiện .”
Vu Tiếu một chút cũng lương thiện : “Phiếu chúng con tự cần dùng đều để , những phiếu chúng con giữ cũng vô dụng. Hơn nữa, đều là họ hàng hai bên, cũng ở trong một thôn, đổi những cái cho bọn họ, lúc chúng con ở bên cạnh bố , bọn họ cũng thể chiếu cố một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-310.html.]
Mẹ Kha ngược đổi cho bọn họ, nhưng một lúc lấy nhiều phiếu như , bà thật sự chút nỡ. Có điều một tấm lòng của con dâu, cũng là vì thể cùng chiếu cố bọn họ, bà ngược cũng chút cảm động. Cô con dâu a, thật sự là cưới đúng . “Ái chà, Tiếu Tiếu, các con vẫn ăn trưa đúng ? Mẹ nấu bát mì cho các con.”
Kha Cảnh Dương bất lực : “Mẹ, cuối cùng cũng nhớ chúng con ăn cơm .”
Mẹ Kha : “Ai bảo con ngốc như ? Đã về giờ , đưa Tiếu Tiếu Nhà hàng quốc doanh ăn trưa hẵng về ?”
Kha Cảnh Dương tủi : “Mẹ, đây là con dâu nhớ đấy, cho nên kịp chờ đợi về , ngay cả thời gian Nhà hàng quốc doanh ăn bữa trưa cũng nữa.”
Kha Cảnh Dương: “...”
Vu Tiếu qua khoác tay Kha: “Mẹ, thật a, Cảnh Dương mới nhớ đấy, chẳng qua đàn ông mà, da mặt dày, ngại .”
Mẹ Kha vỗ vỗ tay Vu Tiếu: “Mẹ , Tiếu Tiếu con đừng an ủi nữa.” Hai con về phía nhà bếp, một giúp đốt lửa, một mì.
Trong mùa đông húp một bát canh mì nóng hổi quả thực là một chuyện vui vẻ, cho nên hai vợ chồng đối với bữa trưa hầu như là giải quyết nhanh ch.óng.
Ăn xong bữa trưa, hai giao đồ mang về cho Kha xử lý, lấy một thứ cần dùng trong nhà mới, cùng với một đồ ăn vặt Vu Tiếu thích ăn, những cái khác đều đưa cho Kha, nhiều thứ còn là Vu Tiếu đổi từ cửa hàng hệ thống . Bởi vì thủ trưởng tối cao , những v.ũ k.h.í quốc gia cần cần cô lấy nữa, cho nên giá trị quy đổi dư thừa trong tay Vu Tiếu cũng dùng hết, bèn đổi cho trong nhà một thứ ích, ví dụ như sữa bột , thịt , kem dưỡng da , đồ hộp các loại. Đều là bên ngoài thể mua , thể khiến Kha cực kỳ mặt mũi.
Mẹ Kha một đống đồ lớn, đều nên phản ứng thế nào , con trai con dâu mua lãng phí, tiêu tiền bậy bạ. lời cũng miệng , các con mua về hiếu kính , bà cũng nỡ . Cuối cùng, Kha xót tiền, vui vẻ nhận lấy.
Tối hôm đó, Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương trải qua ở trong nhà mới, bố cục nhà mới là theo thiết kế của Vu Tiếu, bên trong là nhà gạch quét vôi trắng, sáng sủa vô cùng, cộng thêm để thoáng lâu như , bên trong cũng mùi gì nữa. Quan trọng hơn là, tất cả đồ nội thất bên trong đều là mới tinh, cũng là bay mùi , những thứ đều là nhờ cả Kha , cả Kha năm nay những đồ nội thất cho nhà bọn họ, cũng kiếm chút tiền.
Có điều, còn một chỗ , chính là Phạm Gia Câu vẫn thông điện.
Thế là, Vu Tiếu định lấy đèn pin đèn điện, treo trần nhà bật tắt tiện, nhưng thể đèn tường tường, như bật tắt vẫn thuận tiện.
Mẹ Kha bọn họ bày biện đèn pin, thấy trong phòng ánh sáng đèn pin xong, sáng hơn đèn dầu hỏa nhiều, nhịn : “Tiếu Tiếu , Ao T.ử Sơn con xuống nông thôn đó , bên đó sắp thông điện .”
Vu Tiếu chút kinh ngạc, nhưng nghĩ ngợi: “Là vì trại nuôi heo ?” Kim Linh vì hào quang nữ chính, cho nên trại nuôi heo thành công, trại nuôi heo, phần lớn thịt heo thành phố thể vận chuyển từ Ao T.ử Sơn , như , Ao T.ử Sơn mở đường , cứ như thế, Ao T.ử Sơn sẽ phát triển lên, thì thông điện cũng là chuyện bình thường nhất.