Sau đó, đàn ông xử theo quy tắc làng, đ.á.n.h đến bán bất toại. Vì trong làng cho phép vết nhơ như tồn tại, cho nên đàn ông đ.á.n.h c.h.ế.t và cô gái thành .
Lúc thành , cô gái hỏi đàn ông: “Đây con của , tại nhận?”
Người đàn ông : “Bởi vì hùng thể tuyệt hậu.” Hóa cha của đứa bé là ai. Người đàn ông và cô gái chỉ là cùng một làng, bình thường cũng từng một câu, vô tình thấy sự qua của cô gái và một đàn ông khác, mới đoán cha của đứa bé là ai.
Cha của đứa bé là hùng của làng họ, là hùng của thời đại , từ ngôi làng, chỉ là hy sinh .
Cuối cùng của câu chuyện, cô gái và đàn ông kết hôn, khi kết hôn sinh một cô con gái, nhưng họ tương kính như tân cả đời, giữa họ trong sạch.
Vu Tiếu tại nhớ đến bộ phim truyền hình , chỉ là đột nhiên nhớ tới. Thậm chí nhớ tới nhiều câu chuyện của thời đại , đó đều là xem từ tivi, giải phóng, nhiều dân ngại gian nguy bảo vệ đồng chí quân nhân, để họ tránh khỏi sự lục soát của kẻ địch. Quân nhân bảo vệ họ, họ giúp đỡ quân nhân. Đây là một thời đại đoàn kết.
Đáy lòng chạm đến, loại tình cảm đến đặc biệt nhanh, cũng đặc biệt sâu.
Vu Tiếu đột nhiên nhớ đến Kha Cảnh Dương, ở phía lưng cô thấy, đại khái cũng giống như phim truyền hình chiếu , hết đến khác thực hiện nhiệm vụ ở nơi nguy hiểm nhất. Anh là lính trinh sát, là ở tiền tuyến của nhiệm vụ, một mắt xích quan trọng nhất. Nếu lính trinh sát thể trinh sát tình hình lợi nhất, thì nhiệm vụ sẽ kết quả thể lường .
Vu Tiếu nhớ đến khi họ hợp tác kết hôn, lời Kha Cảnh Dương , kết hôn, là để góa con côi, đại khái lúc nào cũng chuẩn sẵn sàng cho việc hy sinh.
Mặc dù khi kiếp kết thúc, cô trở về hiện thế, quãng đời còn thể sẽ trải qua trong nỗi nhớ con, nhưng cô vẫn, sinh con cho .
Ngày hôm , nhóm chủ nhiệm Đới trở về huyện thành. Đến huyện thành, vốn dĩ buổi chiều còn , nhưng vì chuyện ủy thác, Vu Tiếu chào hỏi với chủ nhiệm Bành, buổi chiều liền trực tiếp về quân đội. Chủ nhiệm Bành cũng ý kiến, dù vẫn là chuyện ủy thác quan trọng hơn.
Vu Tiếu đạp xe từ huyện thành về quân đội, khéo là giờ cơm trưa, xe đạp xe đạp, cô chút mệt, buổi trưa định tự nấu cơm, cho nên cầm bát cơm đến cổng quân đội đợi Kha Cảnh Dương. Đợi đến lúc Kha Cảnh Dương nghỉ trưa, từ trong quân đội , thấy Vu Tiếu ở cổng thì sững sờ, lập tức chạy nhanh tới: “Về ? Sao trong gọi ?” Nói , cầm lấy bát cơm trong tay cô.
Vu Tiếu chạy tới, chuyện, đột nhiên cảm thấy thời gian dừng ở khoảnh khắc thì bao.
“Sao thế?” Thấy cô gì, Kha Cảnh Dương hỏi một câu. Nói thì, là lính trinh sát, trực giác của Kha Cảnh Dương vô cùng nhạy bén. Hôm nay gặp vợ, cảm thấy chút lạ. Nhất là ánh mắt vợ , luôn lộ vài phần kỳ quái.
Kha Cảnh Dương , ánh mắt Vu Tiếu , thể là ánh mắt c.h.ế.t. Hoặc là , ánh mắt chuẩn sẵn sàng cho việc thể hy sinh bất cứ lúc nào.
Vu Tiếu hồn, cảm thấy quá cảm tính . Vì một chút chuyện nhỏ, mà cũng thể ảnh hưởng. Tuy nhiên đôi khi, cô quả thực dễ suy nghĩ viển vông, nhất là lúc ở hiện thế tiểu thuyết, cực kỳ dễ tình tiết tiểu thuyết ảnh hưởng, lúc cảm động sẽ hu hu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-271.html.]
“Không gì.” Vu Tiếu . Lập tức cô nghĩ đến cái gì đó, “Đồng chí Kha Cảnh Dương, mấy hôm em đột nhiên một câu, cảm thấy khá thú vị.”
“Câu gì?” Kha Cảnh Dương chút sợ cô lời kinh .
Vu Tiếu mỉm : “Em sinh khỉ con cho .”
“Cái gì?” Kha Cảnh Dương sững sờ.
“Không gì, hiểu thì thôi.” Vu Tiếu thấy nhà ăn ở mắt, chạy chậm lên, cô cướp cơm .
Kha Cảnh Dương ở lưng cô, bóng lưng vui vẻ của cô, nhịn . Nụ chạm đến đáy mắt, sự vui vẻ nên lời, là ý mà hiểu ? Mặc dù từng qua câu như , nhưng tại , chính là hiểu ý của cô.
“Chạy chậm thôi, đừng để ngã.” Kha Cảnh Dương đuổi theo.
“Anh mới ngã , em cũng trẻ con.” Vu Tiếu trừng mắt , “Anh mau xếp hàng , nếu cơm nước cướp hết đấy.”
“Biết .”
Không ít họ tương tác, chỉ trỏ lời chua ngoa, thì ngưỡng mộ. Tuy nhiên, bất kể lời gì, Vu Tiếu mới để ý, cô cũng chuyện gì ảnh hưởng, chẳng lẽ còn cho chạy bộ chuyện ?
Cơm nước nhà ăn quân đội vẫn tệ, cộng thêm tâm trạng hôm nay của Vu Tiếu , cho nên ăn cái gì cũng ngọt như mật. Thực , là Vu Tiếu nghĩ thông suốt , cho nên tâm trạng mới đặc biệt .
Kha Cảnh Dương cho dù hiểu xảy chuyện gì, nhưng cũng tâm trạng của vợ . Anh đối với chuyện vô cùng tò mò: “Mấy ngày họp ở khu thành phố, là xảy chuyện gì ?” Nếu , tại đột nhiên sinh con cho chứ? Nghĩ đến cái , đàn ông luôn sắt đá vành tai ửng đỏ mất tự nhiên. Lúc đây, ánh mắt Vu Tiếu, dịu dàng đến mức thể nhỏ nước.
Tuy nhiên, Vu Tiếu đang cúi đầu ăn cơm phát hiện . Cô : “Ừm, chuyện , chuyện đối với quân nhân xuất ngũ và quân tẩu.”
Chuyện trong tưởng tượng của Kha Cảnh Dương đáng lẽ là: Em đột nhiên phát hiện thích ... Em đột nhiên cảm thấy khỉ con đáng yêu... Em... Dù đều là quan hệ trực tiếp với . Chứ loại , chỉ quan hệ gián tiếp với . Tuy nhiên, loại chính sự cũng khiến Kha Cảnh Dương đặc biệt nghiêm túc đối đãi: “Chuyện chi tiết xem nào.”
Trong quân đội bất kể là xuất ngũ vì thương tích, là quân nhân xuất ngũ vì lý do khác đều nhiều, mặc dù quân nhân thể chuyển ngành, nhưng vị trí công việc hạn, tất cả quân nhân đều thể chuyển ngành thành công. Nhất là một quân nhân xuất ngũ vì thương tích, vị trí quân đội thể cung cấp thích hợp với họ thương, cũng vì , họ chỉ thể về nhà.