Xuyên Sách Vs Trọng Sinh: TN 60, Xuyên Thành Bạn Thân Của Nữ Phụ - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:55:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đồng chí Vu Tiếu.” Vu Tiếu đang ăn sáng ở căng tin Tòa thị chính, thì thấy tiếng gọi. Là Triệu Nguyệt Nguyệt. “Chị Triệu.”

Triệu Nguyệt Nguyệt hôm nay định tìm Vu Tiếu, cô ăn sáng ở nhà xong qua đây, đến nhà khách , bên đó Vu Tiếu ngoài , liền nghĩ đến căng tin Tòa thị chính xem thử. “Đồng chí Vu Tiếu, khéo quá, đang định tìm cô, định đến đây thử vận may.”

Vu Tiếu chút bất ngờ khi Triệu Nguyệt Nguyệt tìm cô, nhưng lập tức nghĩ thông suốt. Tìm cô lúc , là nhân viên Nhà hàng quốc doanh, thì chỉ thể là chuyện học tập. Tuy nhiên, Vu Tiếu bao giờ chịu thiệt, từ lúc cô sinh , gia cảnh của cô cũng định sẵn cô chịu thiệt thòi. Chỉ là kinh nghiệm xã hội đủ, lúc đó đổi vị trí với Triệu Nguyệt Nguyệt, rõ tình hình thực tế của nhà hàng. Chính chuyện khiến cô chịu thiệt, đến nỗi cho dù cô bỏ qua chuyện , nhưng khi đối mặt với Triệu Nguyệt Nguyệt, cô khách sáo như . “Chị Triệu tìm việc gì ? đang ăn cơm, chị , đây.”

Vu Tiếu: “Chị chuẩn b.út và sổ là , ngày sẽ ít đến học tập, đến lúc đó sẽ thống nhất.”

“Vậy ...” Triệu Nguyệt Nguyệt , “Vậy . Đồng chí Vu Tiếu, cô ở nhà hàng huyện thành thế nào? Tuy nhiên cô bây giờ phát triển như , cũng yên tâm .”

Vu Tiếu lời cảm thấy chút thú vị: “Đây ép ? Người đến đường cùng, thể nỗ lực mà. Nói thì lúc chị Triệu ở vị trí , lo lắng tình hình nhà hàng ?” Đây là Vu Tiếu nhắc chuyện cũ, mà là tự dâng đến cửa để hỏi.

Triệu Nguyệt Nguyệt sững sờ, lập tức gượng gạo: “Nhà hàng quốc doanh chúng là bát cơm sắt, lo lắng chứ?”

Vu Tiếu nhướng mày. Cô là thực sự lo lắng, là lúc đó thật? Tuy nhiên, chuyện đều quan trọng nữa.

Nhắc đến chuyện , Triệu Nguyệt Nguyệt cũng một đoạn hồi ức . Chính vì chuyện , em họ cô là Hàn Tiểu Tinh đến tìm cô , mất mặt . Lúc mới nhớ , Vu Tiếu vì chuyện , tìm Hàn Tiểu Tinh chuyện . Có lẽ là cách một thời gian , cô đều quên mất chuyện , bây giờ nhớ , mới cảm thấy giữa hai chút vi diệu. Triệu Nguyệt Nguyệt dậy: “Đồng chí Vu Tiếu, còn việc, xin về đây, chúng hôm nào gặp ở thị trấn Hồng Ngưu.”

Vu Tiếu gật đầu: “Gặp .” Triệu Nguyệt Nguyệt , Vu Tiếu tiếp tục yên lặng ăn sáng, cô vẫn khẩu vị. Ăn xong, Vu Tiếu tìm chủ nhiệm Đới và chủ nhiệm Bành, vì tiếp theo việc gì của cô, cô xin nghỉ với chủ nhiệm Bành, Tòa nhà bách hóa xem quạt điện. Chủ nhiệm Bành sảng khoái đồng ý.

Ở hiện thế, chiếc quạt điện đầu tiên của nước phát minh năm 1916, đặt tên là quạt điện nhãn hiệu Hoa Sinh. Đến năm 1925 chính thức đầu tư sản xuất, cho nên bây giờ là năm 1969, thị trường quạt điện , hơn nữa sản lượng hàng năm thấp.

Thành phố Y là thành phố lớn, Tòa nhà bách hóa thành phố Y tự nhiên là quạt điện, quạt điện lượng ít như xe đạp. Tuy nhiên ở thành phố lớn , xe đạp cho dù lượng ít, chỉ cần phiếu, cũng dễ mua . Không giống như huyện thành hoặc thành phố hạng ba hạng tư, đó mới thể cảm nhận thế nào là lượng ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-269.html.]

Vu Tiếu sảng khoái đổi hai tấm phiếu quạt điện trong hệ thống thương thành, đó mua hai cái quạt điện. Trời nóng bức, cô cảm thấy một cái quạt điện đủ dùng. Trong phòng ngủ đặt một cái quạt điện, đến lúc đó nếu Kha Cảnh Dương việc, trong thư phòng còn thể đặt một cái. Thực thì, trong văn phòng cũng nên đặt, nhưng chỉ sợ khác cảm thấy quá xa xỉ.

Vu Tiếu xách hai cái quạt điện trở về nhà khách, gặp chủ nhiệm Trương. Kể từ khi chuyện hôm đó xảy , riêng tư chủ nhiệm Trương và Vu Tiếu từng chuyện. Lúc chủ nhiệm Trương thấy Vu Tiếu mang hai cái quạt điện về, chút bất ngờ.

Nói thì, chủ nhiệm Trương cũng mua quạt. Nhà bà thì quạt, nhưng cũng chỉ một cái, mà trời nóng phòng con cái dùng, phòng bà cũng dùng, cho nên nếu thể mua thêm một cái thì quá. mà... phiếu quạt điện dễ đổi.

Là chủ nhiệm Nhà hàng quốc doanh, chủ nhiệm Trương tự nhiên là thiếu tiền, nhưng phiếu loại đồ vật , cho dù là ở cương vị như bọn họ, cũng khó cầu. Trừ khi đến chợ đen tìm.

Chủ nhiệm Trương dù cũng tuổi , đôi khi da mặt dày hơn cô gái trẻ, phóng khoáng hơn, bà một lúc, liền : “Đồng chí Vu Tiếu, quạt của cô là mua ở Tòa nhà bách hóa ?” Quá cố chấp thể diện, thể mài ăn ? Chủ nhiệm Trương cũng là thức thời.

Vu Tiếu chút bất ngờ, chủ nhiệm Trương chuyện với cô, rằng sáng nay khi cô rời , chủ nhiệm Trương vẫn còn mắt mắt, mũi mũi.

Mặc dù Vu Tiếu chút bất ngờ, nhưng chủ nhiệm Trương mở miệng, cô tự nhiên cũng sẽ cao. “ , mua ở Tòa nhà bách hóa, lúc mua Tòa nhà bách hóa vẫn còn mấy cái, chủ nhiệm Trương nếu mua thể xem thử. Thời tiết dần nóng lên, mua quạt điện sẽ ngày càng nhiều, tranh thủ mua sớm.”

Lời lọt tai. Chủ nhiệm Trương : “Phải tranh thủ mua sớm, nhưng bây giờ cũng còn sớm nữa, thời tiết nóng đến mức thể nấu cơm .”

Vu Tiếu .

Chủ nhiệm Trương thở dài: “Nhà vốn một cái quạt điện, nhưng bây giờ con cái trong nhà lớn , ngủ chung với chúng nữa, cho nên một cái quạt điện đủ dùng, cũng mua thêm một cái, nhưng phiếu quạt điện dễ tìm.”

Nếu là khác, đáng tin cậy, Vu Tiếu ngược sẽ phiếu, nhưng đối mặt với chủ nhiệm Trương, đó còn một đoạn chuyện vui, Vu Tiếu mới sẽ , cô cũng kẻ ngốc. “Thời buổi phiếu đều khan hiếm, chủ nhiệm Trương bà thể từ từ tìm, kiểu gì cũng gặp nguyện ý đổi phiếu.”

 

 

Loading...