Nghe Kha nhắc nhở, Vu Tiếu mới nhớ "bà dì" của cô hai ngày nữa sẽ đến. Nói thì, từ lúc xuyên sách, cô nhớ đến những ngày "bà dì" đến, bởi vì b.ăn.g v.ệ si.nh mà dùng đai nguyệt san thực sự quá đau khổ. Đặc biệt là đai nguyệt san dùng xong còn giặt sạch dùng , luôn cảm thấy quen. Tuy nhiên lúc Vu Tiếu đến tháng, khi dùng đai nguyệt san, cô sẽ lót thêm vài tờ giấy nhám lên đai nguyệt san. Như cứ nửa tiếng vệ sinh một , chỉ cần giấy nhám là . Cho dù là những ngày lượng nhiều, cũng sạch sẽ và thoải mái hơn là dùng trực tiếp đai nguyệt san.
Vu Tiếu: “May mà nhắc con, con suýt nữa thì quên mất. Vừa về nhà canh đậu đỏ uống, thật là quá. Mẹ, cứ như ruột của con , còn hơn cả ruột của con nữa.”
“Cái đứa trẻ ...” Mẹ Kha chút ngọt ngào.
Canh đậu đỏ Kha múc sẵn để bàn cho nguội, thời tiết nóng nực thế , một bát canh đậu đỏ nguội thật tuyệt. Canh đậu đỏ cho đường, nhưng độ ngọt , vặn. Hình thức của canh đậu đỏ cũng , từng hạt đậu đỏ vô cùng căng mọng, giống như một loại canh đậu đỏ, đậu đỏ đều nấu nát bét. So sánh , hạt đậu đỏ căng mọng ăn miệng mềm mại, cảm giác đó mới là ngon.
Nhìn một ăn uống, tuyệt đối là một loại hưởng thụ. Mẹ Kha thích con dâu ăn uống. Vì bà từng nghề nấu cỗ, do nghề nghiệp tạo thành, nên bất kể món gì, bà đều dồn mười phần tâm huyết. ở nhà, ông nội Kha răng sắp rụng hết , ăn uống chỉ là để no bụng. Bố Kha là một cái hồ lô im lìm, đồ ăn ngon đến mấy ông cũng chẳng rặn một chữ. Còn con trai, đồ ăn cần năm sáu miếng, bảy tám miếng mới ăn hết, nó chỉ ba hai miếng là ăn sạch bách, chẳng thưởng thức là gì.
Cho nên hợp ý bà nhất trong cả nhà, chính là con dâu ăn uống. Con dâu những khen, mà tướng ăn cũng .
Đợi Vu Tiếu ăn xong một bát canh đậu đỏ, mới nhớ đậu phụ vẫn lấy . Cô vội vàng lấy đậu phụ từ trong hộp cơm : “Mẹ, hôm nay con mua đậu phụ, tối nay thể nấu canh đậu phụ hoặc đậu phụ kho.” Thời tiết tủ lạnh, đậu phụ để đến ngày mai sẽ hỏng mất.
Mẹ Kha ở trong quân đội, bình thường chỗ mua thức ăn, chợ tiện. Con dâu thể mang thức ăn về, điều quả thực tiện cho bà.
Mẹ Kha : “Vậy đậu phụ kho , trong nhà canh trứng gà .”
“Mẹ cứ xem ạ.”
Lúc ăn tối, Kha thấy con trai và con dâu hòa , bà liền : “Sáng mai sẽ , ông nội và bố các con ở nhà, cũng thế nào . Ngày mai nếu , đợi thêm hai ngày nữa.”
Vu Tiếu : “Vậy đợi thêm hai ngày nữa hẵng , ông nội và bố cả chị dâu lo mà.”
Mẹ Kha vẫn yên tâm: “Ở nhà cả các con, chắc chắn họ ăn ngon .”
Kha Cảnh Dương thì phản đối: “Mẹ quyết định là ạ.”
Vu Tiếu: “Vậy ngày 20 tháng , nhớ đến đấy nhé.”
Mẹ Kha : “Mẹ đến nấu canh đậu đỏ cho con.”
Kha Cảnh Dương chồng nàng dâu họ chuyện, cũng lên tiếng. Đến tối, Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương giường, Kha Cảnh Dương còn động tay động chân, thì Vu Tiếu nắm lấy tay: “Đừng quậy, em hỏi một chuyện.”
Kha Cảnh Dương nắm ngược tay cô: “Chuyện gì ?”
Vu Tiếu: “Sáng nay cãi với , là ai ?”
Kha Cảnh Dương sững sờ, chuyện cũng , nhưng quậy nữa, vẻ mặt cũng trở nên thận trọng: “Anh , chuyện gì ?” Tính cách của hiểu rõ, tuyệt đối là vô duyên vô cớ cãi với khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-251.html.]
Vu Tiếu : “Cụ thể em cũng rõ, là chị dâu nhà Thi Cần cho em . Chị ...”
Vu Tiếu: “Vậy thì .” Có sự đảm bảo của Kha Cảnh Dương, cô cũng khá yên tâm.
“Vậy...” Thấy vợ chuyện nữa, Kha Cảnh Dương dùng tay gãi gãi lòng bàn tay cô.
Vu Tiếu lườm một cái: “Ngủ .”
Kha Cảnh Dương trực tiếp ôm c.h.ặ.t eo cô: “Không ngủ .”
Vu Tiếu buồn nhướng mày: “Vậy gì?” Người đàn ông mới khai quật mối quan hệ nam nữ, nay đối với chuyện tràn đầy tò mò, thể dễ dàng buông bỏ như .
Bàn tay thô ráp của Kha Cảnh Dương sờ soạng eo Vu Tiếu, luôn cảm thấy sờ thế nào cũng đủ. Anh...
“Kha Cảnh Dương đồng chí, đợi .” Vu Tiếu đột nhiên hét lớn một tiếng, đó đẩy mạnh , động tác nhanh nhẹn nhảy xuống giường.
Kha Cảnh Dương giật nảy : “Em ?” Anh cũng vội vàng xuống giường theo.
Chỉ thấy Vu Tiếu lấy quần lót và đai nguyệt san mới, cùng với một xấp giấy nhám nhỏ: “Em đến tháng .”
Kha Cảnh Dương: “...”
Ngày hôm .
Sáng nay Kha , hành lý tối qua thu dọn xong, đài radio, sữa bột, còn tem phiếu lặt vặt. Trước khi , bà xong bữa sáng cho con trai và con dâu.
Vì Kha về cũng cách nào thông báo cho con trai cả, nên đến trung tâm thành phố, bà tự bộ về đại đội. May mà ở cổng trung tâm thành phố gặp xe bò của đại đội khác. Cho dù của đại đội họ, chỉ cần cùng một công xã, cũng thể cho bà nhờ xe bò đến thị trấn. Đến thị trấn, Kha trả vài xu tiền xe tượng trưng, cõng túi lớn túi nhỏ bộ về nhà.
Mẹ Kha về đến nhà, là buổi chiều. Về đến đại đội, đường gặp vài , đều mấy ngày nay Kha nhà. Đại đội cũng chỉ lớn chừng , nhà ai chút động tĩnh nhỏ là lập tức lan truyền ngay.
“Bảo Lan, bà từ quân đội về ?”
“Bảo Lan, hôm qua sinh nhật ông nhà bà, ăn cơm ở nhà thằng hai, bà đều mặt.”
“Bảo Lan, trong túi bà đựng cái gì ? Có nặng , để xách giúp cho.”
Mẹ Kha nắm c.h.ặ.t cái túi của : “Không cần, tự xách . quân đội thăm vợ chồng thằng út, cũng chẳng gì, chỉ là đồ con dâu thằng út cho chúng bồi bổ cơ thể, còn quà sinh nhật con dâu thằng út tặng cho ông nhà . Nói thì con dâu thằng út thành phố đúng là cầu kỳ, quà sinh nhật gì chứ, ây da, những thô kệch như chúng gì cầu kỳ mấy thứ .”