Xuyên Sách Vs Trọng Sinh: TN 60, Xuyên Thành Bạn Thân Của Nữ Phụ - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:53:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kha Cảnh Dương xong, trong lòng lập tức dâng lên cảm xúc khó tả. Anh bao giờ nghĩ đến chuyện khi về nhà, mang thức ăn ngon trong nhà ăn về nhà cho nhà ăn. Anh cô gái vóc dáng nhỏ nhắn bên cạnh, đột nhiên trong lòng dâng lên một sự xúc động, nắm lấy tay cô.

Vu Tiếu : “Sau em điều đến Nhà hàng quốc doanh bên công xã Hồng Ngưu , chúng sẽ lo chuyện ăn uống nữa.”

Kha Cảnh Dương ừ một tiếng, giọng khàn, cô gái cảm động.

Hai cất hộp cơm ở nhà, đến nhà Dương đoàn trưởng. Người nhà họ Dương đang ăn cơm, thấy vợ chồng họ đến thì vui vẻ. Thím Dương nhiệt tình : “Hôm nay nhà ăn cá hố, thức ăn trong nhà tệ, hai đứa cùng ăn .”

Thím Dương cũng nghi ngờ lời cô, ăn thì bà tiếp tục mời ăn cơm nữa: “Cháu chuyện gì?” Người Hoa Quốc thích bàn chuyện bàn cơm, cho nên ăn khí mới .

Vu Tiếu : “Cháu bên ...” Cô kể chuyện Nhà hàng quốc doanh tuyển công nhân một lượt, “Có điều đây đều là công nhân tạm thời, nếu hợp tác với xưởng dệt tiếp tục, thì công việc cũng sẽ tiếp tục, nhưng nếu hợp tác với xưởng dệt kết thúc, thì những nhân viên sẽ cho nghỉ việc. Còn về những cái khác, đãi ngộ giống như nhân viên Nhà hàng quốc doanh, ngoại trừ quà tết.”

Thím Dương xong: “Cho dù là như , công việc cũng là cực , ngoài cũng là nhân viên Nhà hàng quốc doanh. Hơn nữa đãi ngộ, cho dù chỉ một tháng, nguyện ý cũng nhiều. Theo ý cháu, đầu bếp tuyển từ lính bếp núc xuất ngũ, công nhân rửa rau tuyển từ quân tẩu, cái ngược thích hợp.” Thím Dương càng Vu Tiếu càng thích, quả nhiên là con cái gia đình quân nhân, giác ngộ đúng là con cái nhà bình thường . Hơn nữa, cô gái còn lương thiện thông minh.

Vu Tiếu chút ngượng ngùng : “Thím quá khen ạ.”

Thím Dương lắc đầu, bà mới quá khen, bà từng thấy cô gái nào giác ngộ cao như cô, ngay cả một con cái gia đình quân nhân cũng suy nghĩ cho khác như . “Nếu công nhân rửa rau, thím ở đây ngược hai để giới thiệu, một tên là Vương Diễm, là phụ nữ từ nông thôn đến, cháu cũng trong quân đội chúng đất chuyên dụng, phụ nữ thể việc ngoài đồng để đổi lương thực. Nhà Vương Diễm ba đứa con, lúc cô việc, con cái sẽ gửi đến nhà trẻ. Vương Diễm tốc độ việc vô cùng nhanh, hơn nữa sức lực cũng lớn, là việc giỏi.”

“Vương Diễm?” Vu Tiếu nghĩ ngợi, “Cái tên cháu hình như .”

“Thím, chồng chị tên là Ngưu Chí Cường ?” Kha Cảnh Dương lên tiếng.

Thím Dương gật đầu: “, chính là vợ Ngưu Chí Cường.”

Vu Tiếu về phía Kha Cảnh Dương: “Anh quen ?”

Kha Cảnh Dương : “Em quên ? Lần đầu tiên em đến quân đội, chúng ở bến xe huyện thành gặp một đồng chí nữ dắt theo ba đứa con đến quân đội, cô hỏi mượn em nước uống đấy.”

Kha Cảnh Dương nhắc như , Vu Tiếu lập tức nhớ : “Hóa là vị chị dâu đó , cháu chút ấn tượng , lúc đó cũng cảm thấy chị tệ, bây giờ thím vấn đề gì, chắc chắn là vấn đề gì .”

Thím Dương: “Vậy , Vương Diễm chốt , còn một tên là Chu Quốc Hồng, cũng là từ nông thôn đến, chồng cô Tiền Tiểu Ba cũng giống Tiểu Kha, cũng là chính doanh. Tình hình nhà họ Tiền phức tạp cũng phức tạp, chính là khá khổ, trưởng bối ở quê dựa Tiền Tiểu Ba nuôi, bên năm đứa con cũng dựa Tiền Tiểu Ba nuôi.”

Vu Tiếu xong sững sờ: “Năm đứa con?” Đẻ thế nhiều ? Có điều thời đại sinh năm đứa con cũng nhan nhản, ví dụ như Kha sinh bảy , cho nên cũng chẳng gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-210.html.]

Thím Dương : “Năm đứa con tất cả đều là của Tiền Tiểu Ba, hai đứa là của , ba đứa là của cả . Anh cả qua đời, chị dâu cả tái giá, cho nên Tiền Tiểu Ba đón con về nuôi cùng. Vì bên trường học, trẻ con thể giáo d.ụ.c, mà quê trường học, nơi học mười mấy cây .”

Vu Tiếu: “Vị Tiền doanh trưởng đó ngược là một chú .” nếu là cô, chồng cô đón ba đứa cháu về nuôi, cô chắc chắn sẽ đồng ý. Nếu trẻ con còn bố nữa, dựa ông bà nội nuôi, ông bà nội là trách nhiệm của chồng cô, cho nên tiền cấp dưỡng bên trốn , cô thà đưa tiền cấp dưỡng, để trẻ con ở quê, cũng trẻ con qua đây. Vốn dĩ ngoài giáo d.ụ.c con cái của , còn giáo d.ụ.c ba đứa trẻ , cô sự kiên nhẫn đó. Nói khó hơn một chút, thêm ba đứa trẻ, quần áo giặt mỗi ngày cũng nhiều hơn.

Đương nhiên, lương thiện hiền huệ vẫn nhiều, cô ước chừng là loại lương thiện hiền huệ .

Thím Dương : “Còn , về phần đầu bếp, để lão Dương hỏi bên lính bếp núc xem.”

Vu Tiếu : “Vâng ạ.”

Thím Dương: “Đợi thím ăn xong cơm, sẽ đưa cháu xem Vương Diễm và Chu Quốc Hồng, cụ thể còn để cháu tiếp xúc với họ chuyện.”

Vu Tiếu : “Đây là việc nên , điều cũng vội, thím cứ từ từ ăn.”

Thím Dương còn từ từ ăn, bà lùa vài miếng là ăn xong cơm, đó đưa Vu Tiếu đến nhà Vương Diễm . Còn Kha Cảnh Dương thì ở nhà họ Dương trò chuyện với Dương đoàn trưởng.

Nhà Vương Diễm đông con, cho nên ăn cơm khá chậm, cô còn trông con.

“Có ai ở nhà ?”

Nghe thấy tiếng bên ngoài, Vương Diễm ở bên trong đáp: “Có đây đây, ai , mời .”

Thím Dương và Vu Tiếu sân.

Thím Dương: “Tiểu Vương đồng chí, phiền các cháu ăn cơm .”

Vu Tiếu: “Chị Vương, lâu gặp.”

Vương Diễm thấy Vu Tiếu ngạc nhiên vui mừng: “Dương sở trưởng, em gái Vu.” Thím Dương là sở trưởng trại trẻ mồ côi, cho nên Vương Diễm vẫn luôn gọi bà là Dương sở trưởng, “Mọi đến đây? Ái chà, mau mời , rót .”

 

 

Loading...