Xuyên Sách Vs Trọng Sinh: TN 60, Xuyên Thành Bạn Thân Của Nữ Phụ - Chương 175
Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:52:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tài xế dường như thể hiểu suy nghĩ của Vu Tiếu, cũng nhiều.
Suốt dọc đường vẫn khá yên tĩnh, tài xế ở buồng lái phía , Vu Tiếu ở thùng xe phía , hai chính là chuyện cũng . Bốn mươi phút , xe đến huyện thành Bắc Cảng.
Vu Tiếu: “Cảm ơn đồng chí, đây là tiền dầu diesel.” Vu Tiếu lấy một đồng. Đương nhiên, quãng đường dùng hết một đồng tiền dầu, nhưng Vu Tiếu thiếu tiền, cho nên đối với việc cảm kích.
Tài xế : “Không cần, phục vụ nhân dân, đồng chí tạm biệt.” Tiện đường chở thôi, tài xế ngược nghĩ đến việc thu tiền. Anh cũng như , nhanh ch.óng lên xe.
“Đồng chí... đồng chí...” Vu Tiếu chạy đến bên cửa sổ xe, “Đồng chí để cái tên , nếu hải sản, thể trực tiếp đến xưởng hải sản tìm ?”
“ tên là Hướng Văn Cường.” Tài xế cũng sảng khoái, “Có thể đến, nhưng hải sản ngon ước chừng thể nào, cơ bản đều là đồ còn , thể kích thước khá nhỏ, hoặc là khuyết thiếu, nhưng đều là đồ tươi.”
Vu Tiếu , liền hiểu ý của : “Vậy hải sản của các và nhà hàng quốc doanh quan hệ ăn ?”
Hướng Văn Cường: “Có, nhưng hàng của nhà hàng quốc doanh giao, giao hàng ngoài huyện thành, vì xe.” Nhắc đến xe, giọng điệu của Hướng Văn Cường vô cùng kiêu ngạo. ở thời đại , tài xế là một cương vị đáng để kiêu ngạo.
Vu Tiếu : “Cảm ơn đồng chí, tạm biệt.” Nói , cô ném một đồng trong, đó cũng luôn.
“Đồng chí... đồng chí...” Hướng Văn Cường Vu Tiếu đạp xe đạp mất, chút dở dở . tiền vẫn nhận, một đồng đương nhiên là trở thành thu nhập thêm của .
Vu Tiếu xem thời gian, gần mười giờ hai mươi phút , xe hậu cần của quân đội là 11 giờ chạy, còn bốn mươi phút nữa. Cho nên cô lập tức đến nhà hàng quốc doanh thủ tục.
Vì đầu tiên đến tìm Triệu Nguyệt Nguyệt gặp chủ nhiệm, cũng đều bàn bạc xong , cho nên thủ tục vẫn nhanh. Làm xong thủ tục nhận chức, chuyện với chủ nhiệm một chút, mười giờ bốn mươi phút , Vu Tiếu vội vàng xông về phía chợ.
Mẹ Kha vẫn luôn đường, con dâu vẫn đến, bà lo lắng. Tuy bà cảm thấy với tốc độ đạp xe đạp của con dâu, chắc chắn là kịp. Chỉ là: “Hả? Tiếu Tiếu... Tiếu Tiếu...” Mẹ Kha lớn tiếng gọi.
Giọng oang oang của Kha dọa giật . Sắp đến mười một giờ , xe hậu cần cơ bản đều đến , đều đang đợi lính lái xe đây, thế , Kha đột nhiên gọi to, thể kinh hãi ?
Vu Tiếu thở hồng hộc từng ngụm lớn: “Mẹ, c.o.n c.uối cùng cũng đuổi kịp .”
Người lính từ xe xuống, giúp Vu Tiếu chuyển xe đạp lên, xe đạp trực tiếp đè lên rau, dù rau cho dù đè nát cũng thể ăn.
Vu Tiếu trèo lên thùng xe: “Thật sự mệt c.h.ế.t con .”
Trương Vân Đóa: “Tiếu Tiếu, cũng nhanh thật đấy, lái xe cũng mất một tiếng, đạp xe cũng quá nhanh chứ?”
Vu Tiếu giải thích: “Mình chỉ là vận khí , đường gặp xe vận tải của xưởng hải sản Bắc Cảng...” Vu Tiếu giải thích sự việc một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-175.html.]
Mẹ Kha xong, cũng vận khí .
Đợi xe chạy, liền yên tĩnh, vì xe tiếng ồn lớn, chuyện tiếng quá nhỏ thì cũng rõ. Từ huyện thành Bắc Cảng đến quân đội 40 km đường, xe hậu cần chạy mất một tiếng. Trong tình huống bình thường, tốc độ xe hậu cần là 60 km/h, nhưng đường từ huyện thành đến quân đội dễ , đường lầy lội bằng phẳng là một. Thứ hai là vì đường quanh co, chạy quá nhanh dễ xảy tai nạn. Thứ ba là vì xe hàng, nếu quá nhanh sẽ xóc c.h.ế.t mất. Cho nên tài xế lái xe hậu cần kiểm soát ở tốc độ 40 km/h, chạy một tiếng mới đến quân đội.
Xe đạp của Vu Tiếu mỗi giờ 15 đến 20 km, tính theo quãng đường 40 km từ huyện thành đến quân đội, cô đạp hơn 2 tiếng. mà, đó là tính theo lộ trình của xe hậu cần, vì xe hậu cần chỉ thể đường lớn. Còn Vu Tiếu nếu đạp xe đạp, thể trực tiếp xuyên qua đường nhỏ của các đại đội sản xuất, chừng một tiếng rưỡi là đủ . Nói như thì, mỗi ngày tan mỗi lượt đạp một tiếng rưỡi đường cũng coi như , cứ coi như rèn luyện một tiếng rưỡi.
Mười hai giờ, xe đến quân đội. Mọi lượt xuống xe đăng ký rời , Vu Tiếu dẫn Kha và Trương Vân Đóa xếp hàng cuối cùng, trong lúc chờ đợi, Vu Tiếu còn giải thích với Kha chuyện Kha Cảnh Dương nhiệm vụ.
Đợi khác đều , Vu Tiếu hỏi lính gác cổng: “Chào đồng chí, tên là Vu Tiếu, là vợ của Kha Cảnh Dương.”
Người lính vội : “Chào đồng chí Vu, Doanh trưởng Kha khi nhiệm vụ ủy thác cho , nếu vợ đến, trực tiếp đưa đến nhà là , đăng ký , sẽ dẫn đường cho .”
Vu Tiếu : “Cảm ơn .”
Sau khi đăng ký xong, lính đưa Vu Tiếu và đến nhà Kha Cảnh Dương.
Căn nhà Kha Cảnh Dương xin ở trong cùng, nơi góc nhất. Bên trái ở nữa, là bức tường cao của khu nhà gia thuộc, bên cũng một hộ. Phải là, chỗ quả thực là góc kẹt. góc kẹt cũng , nếu hàng xóm láng giềng đều , nếu đông , còn khá ồn ào.
“Đồng chí Vu, đây chính là nhà Doanh trưởng Kha, việc gì khác thì đây.”
“Vâng, cảm ơn , phiền .”
“Không chi.”
Nhà sân độc lập, cổng sân đóng, Vu Tiếu chìa khóa, mở cổng sân.
“Cái sân tuy nhỏ, nhưng dù cũng là hộ độc lập, tệ.” Mẹ Kha .
Trương Vân Đóa cũng tò mò ngó nghiêng.
Vu Tiếu : “Là tệ.” Nói , mở cửa nhà. Cái sân nhỏ quả thực là nhỏ, thậm chí cái sân cũng thể trồng trọt gì. Nhà quân đội mà, thể căn nhà nhỏ độc lập là tệ , còn trồng trọt, dù diện tích hạn.
Bên trong là hai phòng một sảnh, một phòng nhỏ, một phòng tắm. Phòng nhỏ vô cùng nhỏ, ngay cả một cái giường cũng kê , chỉ thể phòng sách. Bếp và nhà vệ sinh ở bên ngoài. Vị trí sát tường hai gian nhà ngói, một gian là bếp, cửa bếp đối diện với sân, một gian là nhà vệ sinh, cửa nhà vệ sinh lưng với cổng. Nhà vệ sinh là hố xí, cũng tức là xí xổm, điều khiến Vu Tiếu thiện cảm. Chỉ cần loại thùng phân là .