Xuyên Sách Vs Trọng Sinh: TN 60, Xuyên Thành Bạn Thân Của Nữ Phụ - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-04-03 23:21:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Tiếu cũng phản đối, bên trong đựng mười cân bột mì tinh và kẹo hoa quả, quả thực là nhẹ, tuy cô cũng đeo , nhưng cầm đương nhiên là . “Anh đến lúc nào?” Vu Tiếu hỏi.

“Vừa đến.” Thực tế là, đợi hơn nửa tiếng .

“Người đàn ông của cháu đợi một tiếng đấy.” Thím quản lý , “Cậu thật đấy, hôm nay cháu mệt, cũng bảo thím gọi cháu, để cháu ngủ thêm một lát.”

Vu Tiếu ngại ngùng : “Làm phiền thím .”

Hai khỏi nhà khách, Vu Tiếu : “Đồng chí Kha thật là đồng chí , đáng biểu dương.” So với những đàn ông luôn đến muộn trong các cuộc hẹn hò, để con gái đợi, đàn ông đến sớm như mới là nhất. Đương nhiên, cũng con gái luôn đến muộn trong các cuộc hẹn hò, để con trai đợi lâu. , ai bảo cô là con gái chứ, cô đương nhiên thích con trai đợi .

Kha Cảnh Dương khuôn mặt rạng rỡ của cô, cũng cô đang cái gì, cô vui là . “Cảm ơn lời biểu dương.”

Vu Tiếu xua tay: “ , hôm nay gọi điện thoại tới, lúc đó ở trong ký túc xá, đó đồng chí phòng điện thoại đến gọi em, nhưng cũng là tìm em, hôm nay em bưu kiện và thư đến .”

Kha Cảnh Dương : “Lúc đó ở nhà Dương đoàn trưởng, xin ông tư cách tùy quân và nhà ở, lúc về ký túc xá chiến hữu , đến phòng điện thoại, em điện thoại , liền qua nữa, nghĩ là chiều gặp mặt cũng thể . , vợ Dương đoàn trưởng tối nay đến nhà họ ăn cơm.”

Vu Tiếu: “Thế thì ngại quá, chúng đều mang đồ gì.”

Kha Cảnh Dương : “Không .” Anh cũng chỉ đến ăn một .

Vu Tiếu: “Vậy em đến sẽ bù quà.”

Kha Cảnh Dương: “Lần tư cách tùy quân và đơn xin nhà ở chắc là xuống . Có điều, em ở nhà hàng quốc doanh, cũng chắc thể đến. Hơn nữa, nhà hàng quốc doanh chỗ em cách nhà xa, em thuê nhà, một đồng chí nữ thuê nhà chú ý an .”

Vu Tiếu nghĩ ngợi, chuyện đúng là thật, cô lo lắng cái khác, chính là lo lắng thuê nhà, bất kể là một thuê một cái sân, là thuê nhà tập thể hình ống, hoặc là thuê chung, cô đều yên tâm.

Kha Cảnh Dương : “Chi bằng, em chuyển đến nhà hàng quốc doanh ở huyện thành bên ? Có thể ở trong nhà gia thuộc quân khu. Từ bên đạp xe đạp thì mất một tiếng rưỡi, nhưng cách ngày thể nhờ xe hậu cần đến huyện thành.”

Nghe lời , Vu Tiếu khỏi động lòng. Cô tuy tính cách độc lập, nhưng trong xương tủy rốt cuộc vẫn là phụ nữ nhỏ bé, bên cạnh dựa dẫm đương nhiên a. “Vậy nhà hàng quốc doanh huyện thành chịu đổi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-158.html.]

Kha Cảnh Dương : “Vậy thì em coi thường , bên là huyện thành, bên em là thành phố, hướng về thành phố vẫn nhiều. Ngày mai chúng đến nhà hàng quốc doanh huyện thành hỏi thử.”

Vu Tiếu : “Vậy .”

Trong lúc chuyện, hai đến cô nhi sở. Cô nhi sở ở bên khu nhà gia thuộc, vị trí sát biên. Cô nhi sở cổng lớn, thời gian bình thường cổng lớn cô nhi sở đóng. Cô nhi sở ở đây cũng là nhà trẻ, đều là các bạn nhỏ.

Cả cô nhi sở ba phụ trách, vợ Dương đoàn trưởng là viện trưởng, còn hai đồng chí nữ cùng trông nom. Kha Cảnh Dương vỗ vỗ cổng cô nhi sở, các bạn nhỏ đang chơi trong sân thấy, đó chạy nhà gọi , nhanh, một đồng chí nữ trẻ tuổi . “Xin hỏi hai là?”

Kha Cảnh Dương : “Chào đồng chí, chúng tìm Viện trưởng Dương.” Kha Cảnh Dương đây chi viện cho cô nhi sở, đều trực tiếp tìm thím Dương, chứ đến cô nhi sở, cho nên đồng chí nữ việc ở đây .

Đồng chí nữ vội vàng : “Mau mau, mời trong.”

Hơn nữa, sắc mặt các bạn nhỏ cũng kém, cơ bản đều gầy.

Ở thời đại như thế , các bạn nhỏ thể nuôi sống tệ , tuy bọn chúng mỗi tháng tiền trợ cấp liệt sĩ của bố, nhưng ở cái thời đại thiếu thốn lương thực , tiền cũng chắc mua nhiều lương thực.

Thím Dương đang tính sổ sách trong văn phòng, đừng một cái cô nhi sở nhỏ bé, nhưng việc cũng khá nhiều, dù quá nhiều giúp đỡ, vì tuyển cần tiền lương, bên bà chi trả nổi tiền lương, ngay cả tiền lương của hai đồng chí nữ cũng cao, một tháng chỉ mười mấy đồng. đối với hai đồng chí nữ mà , một tháng mười mấy đồng cũng là .

Cốc cốc cốc... “Viện trưởng, đến.”

Thím Dương ngẩng đầu lên, thấy Kha Cảnh Dương và một cô gái trẻ: “Hai đứa cuối cùng cũng đến , thím còn tưởng hai đứa quên chứ.” Thím Dương nhiệt tình , “Mau trong , đây chính là đồng chí Vu Tiếu ? Thím cứ theo Tiểu Kha gọi cháu là Tiểu Vu nhé?”

Vu Tiếu : “Cháu chào thím, cháu chính là Vu Tiếu, vui quen với thím.” Cô , chút bất ngờ với hình tượng của thím Dương. Cô tưởng Dương đoàn trưởng xuất nông thôn, thím Dương thể giống như Kha là phụ nữ khá hào sảng, kết quả thím Dương trông giống như trí thức, giống giáo sư. Có điều, cô chắc chắn cũng sẽ hỏi, ở thời đại , giống giáo sư cũng chuyện .

Thím Dương trải qua sóng to gió lớn, thế nào mà từng gặp? Cô gái nhỏ mắt mặc một chiếc quần dài nhung kẻ màu đen, giày chạy bộ màu trắng, là áo sơ mi trắng phối với áo len cổ thấp màu xanh tím than, trông khí chất thư sinh, hơn nữa tướng mạo thanh tú , ánh mắt cũng sạch sẽ, đối với cô gái nhỏ như , cộng thêm sự miêu tả của Kha Cảnh Dương, bà ấn tượng với cô. Quả thực chút bất ngờ, để đồng chí Tiểu Kha nhặt dưa bở . Thím Dương rót cho Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương: “Tiểu Vu , đợi nhà của Tiểu Kha cấp xuống, cháu đây là đến tùy quân ?”

Vu Tiếu : “Sẽ đến ạ, đến lúc đó chỗ nào hiểu, còn nhờ thím nhắc nhở cháu nhiều hơn.” Còn về một tháng đến mấy ngày, hoặc là hai tháng đến mấy ngày, thì xem tình hình. Chủ yếu là vấn đề công việc ở nhà hàng quốc doanh.

 

 

Loading...