Mẹ Kha ngân nga điệu hát đến gốc cây già đầu thôn, đều thích tán gẫu gốc cây già đó, vì ngay đầu thôn, ai đến đều thể thấy. Hơn nữa cái cây đó to, mùa hè thể hóng mát, mùa đông thể phơi nắng. Người Phạm Gia Câu đều thích đến đó.
Lúc Kha qua đó, mấy phụ nữ ở đó , bà từ xa thấy tiếng của Tưởng Đông Hoa. Tưởng Đông Hoa cũng thấy Kha đến, bà hừ một tiếng, dời mắt bà. Mỗi mụ đàn bà đến chính là khoe khoang, bà chính là thích bà. “Giống như cái đài radio , còn hát hò nữa chứ.” Tuy thích Kha, nhưng Tưởng Đông Hoa vẫn nhịn lầm bầm.
Mẹ Kha ngược thấy, đợi bà tìm đến gần , bà già : “Ái chà, đây là chồng nên nhẹ nhõm, trong tay cần việc nữa hả?”
Mẹ Kha : “Nói gì thế, vợ chồng thằng út nhà quân đội , hơn nữa, cho dù quân đội, là loại bắt con dâu việc ?”
“Đi quân đội ? Thằng út nhà bà đây là vợ tùy quân ?” Có kinh ngạc , gả qua tùy quân, đây đúng là phúc khí , cần kiếm sống mặt chồng, thế thì thoải mái bao nhiêu. nghĩ đến việc hồi trẻ sống tay chồng hơn hai mươi năm, chua loét , “Vừa mới gả tùy quân là , tâm con dâu bà sẽ dã , con trai bà chừng hướng về con dâu bà. Con dâu , chính là giữ bên cạnh dạy quy tắc, dạy quy tắc cho chắc , để nó trong nhà là bà chủ, mới là quan trọng nhất.”
Mẹ Kha mới đồng ý lời : “Mấy đứa con dâu khác của đều giữ mắt dạy quy tắc, còn chèn ép con dâu út gì? Hơn nữa, tuy từng chịu khổ tay chồng, nhưng nhớ đây ít bà kể khổ, chồng . Giờ một khi còn chồng, bà liền học chồng bà cách chèn ép con dâu ?”
Có : “Chứ còn gì nữa, Bảo Lan là sống với con trai út, chèn ép con dâu gì, bây giờ chèn ép nó, coi chừng già nó hiếu thuận.”
“ lời thể như , đàn ông ở phía , con dâu ở quê hầu hạ chồng là nên .”
Mẹ Kha: “Lãnh đạo đều phụ nữ thể gánh vác một nửa bầu trời , mới cần con dâu hầu hạ. Người nhà chúng giác ngộ tư tưởng đều cao, theo lãnh đạo.”
“ thấy là con dâu bà ở thì .” Có giọng khinh thường vang lên.
Nhìn , là Tưởng Đông Hoa . Tưởng Đông Hoa nhịn , thấy Kha để ý đến , mở miệng. Cộng thêm hôm qua Vu Tiếu vài câu, trong lòng bà cũng thoải mái: “Tìm con dâu mắt nhất định lau cho sáng, tìm đứa lời, tìm địa phương, tìm con dâu ngoài gì?”
Mẹ Kha liếc bà một cái: “ , chỉ cần con dâu may quần áo mới cho , chỉ cần con dâu là học sinh cấp ba, ngoài địa phương mới để ý.”
“Nói thì, con dâu ngoài cũng , nhà đẻ ở địa phương, ngược tâm sẽ hướng về nhà chồng.”
Có phụ họa: “Lời ngược cũng lý.”
Tưởng Đông Hoa: “Cứ mạnh miệng , chỉ cưới vợ mới cưới ngoài, cho nên ánh mắt đừng cao như .”
Mẹ Kha ha hả một tiếng: “Ái chà, một , cả đời từng mặc quần áo mới do con dâu may, cứ ở đó mà mạnh miệng .”
“Bà...”
“Có đưa thư đến , các bà kìa, xe đạp là đưa thư ?”
“Chỗ chúng cũng đưa thư ? Chắc là đồ của thanh niên trí thức nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-153.html.]
“Chứ còn gì nữa, nhà chúng gì ai gửi đồ.”
Phạm Gia Câu ngày thường ít khi thấy đưa thư, cho dù đưa thư đến, cũng là đưa bưu kiện và thư cho thanh niên trí thức, còn bản địa Phạm Gia Câu, ít nhận , ít nhất bọn họ từng nhận .
Có lẽ cảm thấy đưa thư cũng là đưa đồ cho thanh niên trí thức, nên mấy bà già đó liền để ý. mà, đưa thư dừng mặt bọn họ: “Các thím ơi, xin hỏi trong thôn ai tên là Vu Tiếu ?”
Hả?
Có Vu Tiếu là ai, hoặc là , ngoại trừ Kha, đều Vu Tiếu là ai, vì tên con dâu út nhà họ Kha.
Mẹ Kha lập tức giơ tay lên: “Nhà , nhà , Vu Tiếu là con dâu nhà , thế?”
Người đưa thư như , liền mở miệng: “Con dâu nhà bà chính là thanh niên trí thức gả từ Ao T.ử Sơn qua.”
Mẹ Kha vội vàng : “ đúng , con dâu chính là thanh niên trí thức gả từ Ao T.ử Sơn qua, tên là Vu Tiếu, nhà ở huyện thành X.”
Nghe thấy là huyện thành X, đưa thư cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ đưa nhầm đồ: “ , quê của đồng chí Vu Tiếu quả thực là huyện thành X.” Vu Tiếu mỗi tháng đều bưu kiện, đều gửi từ kinh thành tới, thỉnh thoảng cũng thư gửi từ huyện thành X, vì mỗi tháng đều đưa, nên và Vu Tiếu cũng quen hơn chút, thanh niên trí thức đó tệ, mỗi đưa đồ qua, đều sẽ cho ít đồ ăn, kẹo hoa quả, cũng kẹo sữa, cũng từng cho táo vân vân, cho nên đối với bưu kiện và thư của Vu Tiếu, trông chừng khá kỹ. Cái là lấy lòng đổi lòng mà.
Người đưa thư lấy bưu kiện và thư : “Thư là từ huyện thành X gửi tới, bưu kiện là từ kinh thành gửi tới, thím ơi, thím ký tên đây , ký tên thì thể điểm chỉ.”
Mẹ Kha : “Được thôi.”
“Ái chà, bưu kiện to quá, đây là cái gì thế?”
“Đâu chỉ to, còn nặng nữa chứ.”
“Không là thông gia của Bảo Lan gửi tới chứ?”
“Thông gia của Bảo Lan ở huyện thành X ? Cái là gửi từ kinh thành mà.”
“Vậy thông gia của Bảo Lan thể gửi từ kinh thành tới mà?”
Nghe bàn tán xôn xao, Kha điểm chỉ xong, nhét thư túi áo, thấy sẽ rơi ngoài, bà mới ôm bưu kiện lên, đừng nữa, bưu kiện chỉ to, mà còn thực sự nặng, ngay cả quen việc nhà nông như bà cũng thấy bưu kiện nặng, đó là nặng thật. Mẹ Kha : “ về nhà đây, tán gẫu với nhé.”