Vu Tiếu : “Bà yên tâm, chúng cháu đều là phần t.ử trí thức, cãi với ? Hơn nữa, cháu là quân thuộc, là gia đình liệt sĩ, bố cháu vì quốc gia hy sinh, chính phủ sẽ để cháu vu hãm như .”
Bà Tống sửng sốt: “Thanh niên trí thức Vu còn là quân thuộc .” Chuyện đều , nghĩ tới thanh niên trí thức Vu còn phận như , thật đúng là ghê gớm . Phải bọn họ Ao T.ử Sơn còn quân nhân, chỉ đại đội trưởng là một lão cách mạng, nhưng tính , đại đội trưởng cũng lão cách mạng chân chính, mà là năm đó lúc quỷ t.ử đến Ao T.ử Sơn, từng đ.á.n.h quỷ t.ử mà thôi, nhưng ở trong lòng , ông chính là lão cách mạng, là hùng. Mà thanh niên trí thức Vu là quân thuộc, bố cô là quân nhân, thì còn lợi hại hơn cả đại đội trưởng .
Vu Tiếu toát một chút thương cảm nhàn nhạt: “Bố cháu qua đời .” Cô rõ ràng, đời đều đồng cảm với kẻ yếu, những lúc cần thiết, nhu nhược là v.ũ k.h.í nhất của con .
Nhậm Sóc ăn cơm, ánh mắt ngẫu nhiên lấp lóe liếc qua Vu Tiếu: “Vậy tiếp theo, cô định thế nào?”
Vu Tiếu cũng giấu giếm, Nhậm Sóc trong tiểu thuyết chính là thông minh, bọn họ hiện tại coi như là bạn bè, thêm một chú ý chuyện , đối với cô cũng chỗ . “ định chờ đối phương lộ cái đuôi hồ ly mới hành động, cũng tin bắt .”
Nhậm Sóc : “Cũng khả thi, vẫn là cô thông minh.”
Vu Tiếu : “Đương nhiên .” Tuy rằng…… cô là học tra.
Nhậm Sóc cô, khóe miệng giật giật, nổi lên một nụ .
Kể từ khi giặt quần áo cãi với đám phụ nữ hôm đó, Vu Tiếu liên tiếp mấy ngày đều giặt quần áo nữa, cũng bên ngoài. Sáng sớm hôm đó, Vu Tiếu còn đang ngủ, liền thấy Lâm Ái Dao hô to: “Thanh niên trí thức Vu, thư của .”
Vu Tiếu mở cửa phòng: “Sáng sớm tinh mơ đưa thư tới đưa thư ?” Thư của cô nhà họ Vu gửi tới, thì là Chu Mật Hồng ở kinh thành gửi tới, nhưng Chu Mật Hồng gửi thì sẽ chỉ một phong thư, cho nên hẳn là của nhà họ Vu.
Lâm Ái Dao : “Không , đưa thư, thấy một phong thư đặt ở cửa sân. Cậu xem, chỗ Vu Tiếu nhận.”
Vu Tiếu nhận lấy thư: “Cảm ơn.” Cô xem thư, tuy rằng là thư, nhưng tem, ba chữ Vu Tiếu nhận cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, chữ là thư phỏng chừng học lực cao, nhiều nhất học vài năm, thể ngay cả tiểu học lớp một cũng học xong.
Vu Tiếu lấy thư , một tờ giấy chỉ vài dòng chữ:
đầu tiên truyền tin đồn là ai, tám giờ tối mai, gặp ở chỗ giặt quần áo tiểu thủy khố, cho cô tên đối phương, còn nữa để hiểu lầm, cho nên cô chỉ thể đến một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-105.html.]
Chữ và chữ phong bì là cùng một , bởi vì xiêu xiêu vẹo vẹo y hệt . Vu Tiếu cũng đoán là ai, nhưng cô , chắc chắn là tung tin đồn lưng . Nếu tung tin đồn lưng, đối phương thật lòng cho cô , cần thiết hẹn tám giờ tối mai, trực tiếp rõ đối phương là ai trong thư là . Như đến, càng thể giữ bí mật ?
Nếu phong thư là cho Chu Mật Hồng, chừng Chu Mật Hồng thật sự sẽ đến tiểu thủy khố tám giờ tối mai, nhưng đây là cho Vu Tiếu. Cô lăn lộn tiểu thuyết nhiều năm, các loại tiểu thuyết âm mưu công khai, ngấm ngầm, cung đấu, trạch đấu xem ít, chút đạo hạnh của đối phương, so với các loại âm mưu trong tiểu thuyết, thì kém xa, cho nên cô đối phương chắc chắn mục đích. Chỉ là, mục đích của đối phương là gì mà thôi.
Vu Tiếu nhận thư, cũng chuyện thư từ với Lâm Ái Dao, đến giữa trưa, cô vẫn nhà bà Tống ăn cơm như thường lệ, ăn cơm xong, cô với Nhậm Sóc: “Thanh niên trí thức Nhậm, thương lượng với chút chuyện, chúng phòng .”
Nhậm Sóc tim đập một cái, tay tự giác đút túi quần: “Được.” Một nữ đồng chí phòng nam đồng chí, luôn khiến chút khẩn trương.
Vào phòng Nhậm Sóc, Vu Tiếu lấy một phong thư: “Đồng chí Nhậm xem .”
Nhậm Sóc nhận thư: “Chữ ……” Anh chỉ hai chữ, với nhân phẩm của , tự nhiên tiện chữ . Tiếp theo mở thư , xem nội dung trong thư, nheo mắt , “Đây là màn ?” Người bình thường đều sẽ nghi ngờ, “Đây là ai đưa thư cho cô?”
Vu Tiếu : “ cũng , sáng nay thanh niên trí thức Lâm Ái Dao khi rời giường, thấy trong sân đặt phong thư .”
Nhậm Sóc xong: “Vậy là thừa dịp khi trời tối hôm qua, hoặc là khi trời sáng hôm nay, đặt ở cửa sân. Nếu đối phương thật sự cho cô đầu tiên truyền tin đồn, trong thư là thể cho cô , cho nên mục đích khác.”
Vu Tiếu cũng cho là như : “Cho nên tới tìm thanh niên trí thức Nhậm giúp đỡ.”
Nhậm Sóc hỏi: “Giúp gì? Chỉ cần thể , nhất định giúp.” Dừng một chút, , “Cho dù , cũng sẽ nghĩ cách .”
Vu Tiếu xong sửng sốt: “Lập tức , thủ thanh niên trí thức Nhậm thế nào? Biết bơi ?”
“Cái ……” Nhậm Sóc thẹn thùng, “Bình thường, bơi. Cô dự tính gì?”
Vu Tiếu : “Hẹn ở bên cạnh tiểu thủy khố giặt quần áo, lúc nguy hiểm nhất chẳng qua là đẩy xuống nước, bơi, cho nên tìm một bơi……” Lời đến đây, cô đột nhiên sửng sốt, cho dù tìm một bơi cũng , bởi vì một khi Nhậm Sóc bơi mà cứu cô, danh tiếng của cô vẫn mất. Cho dù cô là giả vờ bơi, để phát hiện, rốt cuộc nguyên chủ bơi, nhưng nếu Nhậm Sóc bơi vớt cô từ trong nước lên, hai bọn họ rõ. Đây cũng thế giới cô sinh sống, cô suýt chút nữa thì quên mất. Nghĩ đến cái , cô tìm một ứng cử viên bơi.