Vu Tiếu , nụ mặt chậm rãi thu : “Hôm nay ăn cơm tối ở nhà bà Tống, bà Tống cũng với chuyện , , rốt cuộc là ai ở lưng bịa đặt gây chuyện? Hôm đó lên núi nhặt củi, còn gặp trộm mộ, liền gặp quân quan đang theo dõi trộm mộ, đó trộm mộ phát hiện , g.i.ế.c thì quân quan cứu …… và quân quan tìm một chỗ trốn , một lát, đồng chí công an chạy tới, bởi vì trộm mộ nhận , cho nên khi bắt tất cả bọn họ, liền ở tại nhà khách do đồng chí công an mở, phí trọ vẫn là đồng chí công an nộp đấy.”
Lâm Ái Dao : “ chắc chắn là tin tưởng cô, cũng tại bịa đặt như , thế cô bây giờ?”
Vu Tiếu để ý : “Không , lúc thấy các bà nhiều, cũng chỉ một thấy. Các bà giữa chốn đông , thì quan tâm thấy.”
Vu Tiếu : “Cũng . Cảm ơn cô nhé thanh niên trí thức Lâm, cô thật .”
Lâm Ái Dao nhận thẻ còn vui vẻ.
Ngày hôm .
Hôm nay Vu Tiếu dậy khá sớm, nhà bà Tống ăn sáng , đó giặt quần áo. Sở dĩ hôm nay dậy sớm, là bởi vì phụ nữ giặt quần áo trong thôn bình thường cũng giặt quần áo sớm như , nếu cô muộn, gặp các bà , sẽ bỏ lỡ bát quái của những phụ nữ đó.
Cho nên, Vu Tiếu là cố ý dậy sớm.
Vu Tiếu xách một rổ quần áo đến bên cạnh hồ chứa nước nhỏ giặt quần áo, thấy mấy phụ nữ đang giặt quần áo. Vu Tiếu cố ý xách quần áo đến bên cạnh các bà , còn mỉm chào hỏi: “Chào các thím ạ.”
Kỳ thật trong thôn ấn tượng đối với Vu Tiếu , rốt cuộc khi Vu Tiếu xuống nông thôn vẫn luôn cần cù, việc cũng nỗ lực, hơn nữa việc . Cho nên các bà đối với lời tiếng về Vu Tiếu, thuần túy là tò mò.
“Thanh niên trí thức Vu tới giặt quần áo .”
“ ạ, quần áo mấy ngày nay gom cùng giặt, trời lạnh quá, nước ngón tay đều đông cứng .”
“Thanh niên trí thức Vu hôm qua thành phố ? Mua cái gì thế?”
Vu Tiếu : “Không mua gì cả, chính là thành phố thăm bạn bè thích thôi ạ.”
“Thanh niên trí thức Vu ở trong thành phố còn bạn bè thích ?”
Vu Tiếu , trả lời.
“Thanh niên trí thức Vu, cô đối tượng ? Nghe cô đối tượng, bao giờ kết hôn thế? Cho chúng ăn viên kẹo mừng nhé.”
Vu Tiếu kinh ngạc hỏi: “Cháu đối tượng? Không , thím như ?”
“Cái …… Cô đối tượng ? cô thành phố là gặp đối tượng mà.”
“ , còn , lúc cô gặp trộm mộ, chính là đang ở núi cùng đối tượng.”
“Thanh niên trí thức Vu , tuy rằng cô là , nhưng chuyện chui rừng cây nhỏ cũng thể .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-103.html.]
Vu Tiếu bỗng nhiên dậy, quần áo trong tay “bộp” một tiếng ném xuống đất: “Các thím, các thím cái gì ? Cháu khi nào thì cùng đối tượng lên núi? Cháu khi nào thì chui rừng cây nhỏ?”
“Cái ……” Vu Tiếu xưa nay tính tình , gặp ai cũng , lúc thấy cô đột nhiên nổi giận, đều chút mờ mịt.
“Thanh niên trí thức Vu , chúng chính là đùa thôi.”
“ thanh niên trí thức Vu, cô đừng giận, chúng cũng chỉ là thôi.”
“Thanh niên trí thức Vu, chúng là cho cô mà.”
Vu Tiếu lạnh một tiếng: “Các thím ở lưng chuyện thị phi của khác, hủy hoại danh tiếng của cháu, chính là cho cháu ? Hôm nay mượn danh nghĩa cho cháu mà ngừng những lời bịa đặt lung tung, ngày mai mượn danh nghĩa cho cháu, ép buộc cháu cái cái ? Nếu các thím thể mượn danh nghĩa cho cháu mà , cháu cũng thể mượn danh nghĩa cho các thím mà chút gì đó ? Ví dụ như vị thím , mỗi ngày thím lên núi cắt cỏ heo, hẹn hò chui rừng cây nhỏ với ông chú nào ? Ví dụ như vị thím , khi kết hôn thím từng chui rừng cây nhỏ với , đứa con đầu lòng của thím con ruột của chồng thím ? Còn thím bên nữa, tuy rằng cháu thím là , nhưng thím thể lấy lương thực trong nhà , đem tặng cho ông chú khác ăn .”
“Thanh niên trí thức Vu, cô thể những lời như ? Cô đây là hại c.h.ế.t ?”
“Thanh niên trí thức Vu, cô đừng bậy, con chính là con ruột của và đàn ông nhà .”
“Thanh niên trí thức Vu, khi nào thì tặng lương thực cho đàn ông khác, cô lời là sẽ trời đ.á.n.h thánh vật đấy.”
“Đang yên đang lành một cô gái, những lời hồ đồ.”
Vu Tiếu bình tĩnh các bà phản bác, đó nhàn nhạt hỏi: “ các thím cũng cháu như ? Các thím thể cháu như , tại cháu thể? Về phàm là cháu thấy ai trong các thím cháu như , cháu liền các thím như .” Dứt lời, Vu Tiếu xổm xuống, tiếp tục giặt quần áo.
Bị Vu Tiếu như , đám phụ nữ vốn còn đang tán gẫu lập tức chuyện nữa.
Vu Tiếu giặt xong quần áo liền trở về, cô đương nhiên trông cậy một như là thể khiến đám phụ nữ an phận . Cô trở viện thanh niên trí thức, thấy Nhậm Sóc cũng ở đó: “Thanh niên trí thức Nhậm tới ?”
Nhậm Sóc thấy Vu Tiếu về, thở phào nhẹ nhõm một : “ tới bàn với cô chuyện tối qua , thế nào ?”
Vu Tiếu sửng sốt, lập tức : “Cảm ơn thanh niên trí thức Nhậm quan tâm, chuyện sắp xếp khác .”
Nhậm Sóc nhướng mày: “Ồ?”
Vu Tiếu : “Giữa trưa đến nhà bà Tống ăn cơm với các .”
Nhậm Sóc nghĩ nghĩ: “Vậy về đây.”
Vu Tiếu gật gật đầu, tiếp tục phơi quần áo. Chờ cô phơi xong quần áo, xoay thấy Kim Linh đang ở cửa phòng cô. Phát hiện về phía cô , cô : “Thanh niên trí thức Vu, cô gặp rắc rối gì ? Thanh niên trí thức Nhậm thể giúp cô, chúng cũng thể, rắc rối gì cô nhất định cho chúng , chúng là thanh niên trí thức, giúp đỡ lẫn , chăm sóc lẫn .”