Xuyên Sách Về Thập Niên, Tôi Trở Thành Mẹ Kế Của Nữ Chính - Chương 197: Cô Ấy Nói: Cậu Thay Đổi Nhiều Quá
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:47:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Trường Tùng , cô uống một ngụm, đó hỏi: “Cô tìm việc gì ?”
Chắc chỉ để báo cho cô em bé chứ?
Lê Tinh Lạc đặt ly sữa xuống, . “Chuyện giữa chị và rể cũ của , bao nhiêu?”
Đây chính là mục đích của cô, tìm hiểu về quá khứ của Đường Tri Nghị.
Quý Trường Tùng sững một lúc, “Chị ? Cả rể nữa? Cô hỏi chuyện gì?”
Cậu thấy lạ, cô trông giống hóng chuyện như ?
Lê Tinh Lạc liền : “Chẳng chị sang năm định đến chỗ rể thăm con , nhưng bây giờ đang thai, thể để chị cứ thế mà , nên hỏi xem tình cảm giữa chị và rể thế nào? Lại tại ly hôn, đang nghĩ là tác hợp cho họ, để họ tái hợp luôn.”
Quý Trường Tùng sợ đến mức cằm sắp rớt xuống, “Tái hợp? Cô cô cô… bảo chị và rể tái hợp?”
Lê Tinh Lạc vẻ mặt cạn lời, “Đồng chí Tiểu Quý mến, là tác hợp cho chị và rể , chứ chia rẽ chị và rể .”
Vẻ mặt kinh ngạc như , rõ ràng cô chuyện , trong biểu hiện của giống như đang chuyện ?
Quý Trường Tùng thở dài một , : “Chia rẽ họ thì dễ thôi, mặc dù tình cảm của họ vẫn luôn .”
Lê Tinh Lạc: … Quả nhiên chuyện!
“Kể , tại tình cảm mà vẫn chia rẽ? Là ai chia rẽ họ.” Lê Tinh Lạc vẻ xin rửa tai lắng .
Quý Trường Tùng há miệng, ngập ngừng : “Chị cho .”
Lê Tinh Lạc nhướng mày: “Cậu lời chị đến ?”
Quý Trường Tùng: … Cái thể , cũng thể .
Lê Tinh Lạc cứ thế , chờ chủ động mở lời.
“Thật chuyện cũng gì giấu giếm, năm đó chuyện cũng ầm ĩ khá lớn, trong giới của chúng gần như ai .” Quý Trường Tùng cuối cùng vẫn phụ lòng dặn dò của chị gái, với Lê Tinh Lạc: “Chị và rể ly hôn là vì bà chồng kế lý lẽ còn mê tín của chị .”
Lê Tinh Lạc: “…!”
Quả nhiên dưa lớn, còn là chồng kế, dưa chín .
“Tình hình thế nào, chồng kế của chị thích chị ?” Lê Tinh Lạc vội vàng hỏi, chỉ thiếu điều cầm một vốc hạt dưa trong tay.
Quý Trường Tùng thở dài một , mỗi nghĩ đến chuyện phiền lòng của chị thở dài.
“Nói chính xác thì bà chồng kế đó thích ông rể xui xẻo của .”
Khóe miệng Lê Tinh Lạc giật một cái, thậm chí hít một khí lạnh.
“Khoan , để đoán xem, bà chồng kế của chị trẻ, gần bằng tuổi rể ?”
Quý Trường Tùng gật đầu, còn : “Nhỏ hơn rể một tuổi.”
“Vậy bố của rể khi họ mới cưới lâu thì liệt giường ?”
Quý Trường Tùng trợn tròn mắt, gật đầu.
“Vậy chồng kế của chị chăm sóc chồng liệt giường, ở mặt chị và rể than khổ, buồn bã, còn lóc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-toi-tro-thanh-me-ke-cua-nu-chinh/chuong-197-co-ay-noi-cau-thay-doi-nhieu-qua.html.]
Quý Trường Tùng há hốc miệng, gật đầu, hỏi: “Sao cô những chuyện ?”
“Câu hỏi cuối cùng, rể tên là Chung Nhân Lễ .”
Quý Trường Tùng ngậm miệng , “Cô quen rể .”
Lê Tinh Lạc bất lực ôm trán, xác định , đây là câu chuyện của một cuốn tiểu thuyết khác.
Nam chính là Chung Nhân Lễ, một cuốn tiểu thuyết theo góc của nam chính, là cuốn tiểu thuyết cô từ nhiều năm .
Sao bây giờ thế giới tiểu thuyết đều thông ?
Cô còn nghi ngờ đang mơ!
“Lê tổng, cô quen rể ?” Quý Trường Tùng vẫn còn băn khoăn về vấn đề , cảm thấy nếu cô hiểu rõ chuyện như , thì chắc chắn quen rể .
Lê Tinh Lạc đầu , : “Quen, quen lắm.”
Đồng thời cô cũng từ bỏ ý định tác hợp cho Đường Tri Nghị và , Chung Nhân Lễ , tuy trong tên cả chữ Nhân và chữ Lễ, nhưng thực tế m.á.u lạnh vô tình, còn theo lẽ thường.
Quan trọng nhất là, đế chế kinh doanh của Chung Nhân Lễ vẫn luôn ở nước ngoài, ngay cả trong đại kết cục của tiểu thuyết cũng là ở nước ngoài, hơn nữa, còn vô ong bướm vây quanh, một vợ cả tào khang như Đường Tri Nghị, nhất là nên đến góp vui.
“Thôi, coi như chị Tri Nghị xui xẻo, gặp Chung Nhân Lễ, sẽ chuyện tác hợp cho họ nữa.” Nói xong cô vẫy tay, ý là thể .
Quý Trường Tùng lúc thực vẫn tiếp tục chuyện với cô, nhưng thấy vẻ mặt thiếu hứng thú của cô, ngập ngừng ngoan ngoãn rời .
Sau khi Quý Trường Tùng , Lê Tinh Lạc vốn định tập trung công việc, nhưng… cô phát hiện mấy ngày nay việc gì ?
Vậy việc gì , thì chơi game một lúc , xếp gạch, cũng coi như là game trí tuệ, coi như t.h.a.i giáo.
Chơi hơn bốn mươi phút, đến mỏi m.ô.n.g, Lê Tinh Lạc dậy định một chút, bèn cầm cốc đến phòng nước, định rót một ly nước lọc.
Vừa rót xong một ly nước nóng, đang cẩn thận chuẩn về, thì thấy cũng , còn : “Thật đó, ông chủ ở đây chính là bạn học của chúng , Lê Tinh Lạc, còn nhớ ? Cô bạn lưng đó.”
“Thật giả, Lê Tinh Lạc, là cô á, cái cô đầu óc lắm, ngày nào cũng khoe nhà trứng gà, cô là ông chủ ở đây?”
Hai giọng , một giọng cô ấn tượng, là bạn học cũ Tưởng Minh Vũ gặp lúc phỏng vấn.
Còn một giọng là của nữ, nhưng cô ấn tượng gì, nhưng cuộc đối thoại của họ, cũng là bạn học tiểu học?
Hai cùng phòng nước, mặt Tưởng Minh Vũ lập tức cứng đờ.
“Lê, Lê tổng, cô cũng qua đây rót nước uống.” Cậu lắp bắp chào hỏi, trong lòng chút lo lắng, cuộc đối thoại của hai họ cô thấy .
Bên cạnh là một cô gái vài phần giống , lúc đầu thấy cô còn phản ứng gì, nhưng khi trai gọi cô là Lê tổng cũng sững một lúc.
Lê tổng? Lê Tinh Lạc ? Bạn học cũ lưng ?
Ánh mắt Lê Tinh Lạc lướt qua hai họ, cô gái hỏi Tưởng Minh Vũ: “Vị là nhân viên công ty chúng đúng ?”
Tưởng Minh Vũ lập tức giới thiệu: “Lê tổng, đây là em gái Tưởng Minh Đóa, cũng là bạn học của chúng , em việc ở công ty lầu, qua đây tìm cùng ăn trưa.”
Lê Tinh Lạc gật đầu, gọi: “Tưởng Minh Đóa, cô bạn mặt .”
Tưởng Minh Đóa tưởng cô còn nhớ , liền bước lên, nắm lấy tay cô: “A, còn nhớ . Bạn học Lê, đổi nhiều quá, nếu trai cũng nhận .”