Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 257: Lên Huyện

Cập nhật lúc: 2026-01-20 05:37:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bác Hoa chú ý thấy sắc mặt cô gái lúc đó , về về nhà xảy chuyện gì thì bà , nhưng chắc chắn là gì.

 

Giờ nhắc đến chuyện , bác Hoa kéo Thịnh Ý mà oán thán một trận.

 

“Tiểu Ý, cháu xem nhà dì tạo nghiệt gì mà nông nỗi . Hải Quân là đứa trẻ như thế, cứ cái đồ đàn bà hổ như Chu Hồng phá cho tơi tả.”

 

Biết bác Hoa buồn lòng, Thịnh Ý vội trấn an:

“Bác Hoa, chuyện chắc tệ như bác nghĩ. Nếu bác thật sự lo, đợi qua mùa bận rộn , bác thể mang chút quà sang bên nhà gái hỏi xem.”

 

Bác Hoa lau nước mắt:

“Bác mà dám đến nhà lãnh đạo ?”

 

Không bà xem thường nhà , mà là con gái nhà là con nhà lãnh đạo, bản cô gái cũng là , bà sợ hai vợ chồng họ chê bai.

 

Thực chỉ cần Hải Quân sống hạnh phúc, cho dù ít về nhà, họ cũng chấp nhận .

 

Con cái lớn , mỗi một đường . Bác Hoa và Lưu trưởng thôn cố chấp, Hải Quân ở huyện chắc chắn sẽ sống hơn.

 

Thấy dáng vẻ mong chờ lưỡng lự của bác Hoa, Thịnh Ý kiên định :

 

“Đương nhiên là chứ, Hải Quân đang nghiêm túc qua với cô gái đó, hai gia đình ở vị thế bình đẳng, chuyện ai nâng đỡ ai. Hơn nữa, nếu bác với bác Lưu thấy chuyện khó xử, càng nên mang quà sang xin , thể hiện thành ý của .”

 

Bác Hoa thấy hợp lý, hai vợ chồng mải nghĩ chuyện môn đăng hộ đối nên quên mất việc xin bên nhà gái.

 

Được Thịnh Ý nhắc nhở, bác Hoa sốt ruột chờ nổi.

 

“Hay bác mua quà luôn bây giờ. Tiểu Ý, con cùng bác ?”

 

Bà vẫn run, dù nhà cũng là lãnh đạo, bà sợ ghét.

 

Thịnh Ý do dự, lập tức đồng ý.

 

“Tất nhiên , bác chờ cháu về bộ đồ, gội cái đầu .”

 

“Vậy bác thị trấn mua ít quà .”

Bác Hoa dậy định .

 

Thịnh Ý kéo bà :

“Bác, chúng lên huyện mua .”

 

Bác Hoa hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu, bà tin tưởng Thịnh Ý.

 

Nói chuyện xong, Thịnh Ý về điểm trí thức trẻ. Lúc cô gội đầu, đồ xong bước , liền thấy Trương Nam đỡ Mạnh Thanh Nguyệt, mặt mũi tái nhợt về phía .

 

Thấy dáng vẻ đó, Thịnh Ý khẽ nhíu mày.

 

Mạnh Thanh Nguyệt thấy Thịnh Ý liền uất ức bật .

 

“Thịnh Ý, về .”

định nhào ôm Thịnh Ý.

 

Sợ cô ướt quần áo , Thịnh Ý vội giơ tay cản :

“Có chuyện gì thì , đừng gần quá.”

 

Mạnh Thanh Nguyệt nấc, hồi lâu vẫn .

 

Thịnh Ý còn bận, thể đó lãng phí thời gian.

 

“Giờ còn việc, gì đợi về .”

 

Dứt lời, cô chào Trịnh và bà ngoại luôn.

 

Ban đầu cô định ghé thăm ba và ông nội, nhưng giờ đành để chiều tối về thăm.

 

Bác Hoa đang đợi ở đầu ngõ, khi Thịnh Ý đến nơi, bà bộ đồ tươm tất nhất của .

 

Hai sóng vai về nhà bác Hoa.

 

Đường lên huyện xa, Thịnh Ý định mượn xe đạp nhà bà.

 

Trên đường, bác Hoa hỏi:

“Tiểu Ý, cháu thấy bộ đồ bác mặc ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-257-len-huyen.html.]

 

Thịnh Ý thật thấy bộ đồ quê mùa, nhưng cô định bảo bà đổi.

 

Lần chỉ để xin , cần ăn mặc lộng lẫy.

 

Hơn nữa, sự chân thật của bác Hoa mới là điều nhất, nếu vì lấy lòng mà mua bộ đồ hợp gu bên nhưng bà vốn mặc bao giờ, thì đối phương thể thấy ý, nhưng phát hiện bà như họ nghĩ, sẽ cảm thấy lừa và càng khó chịu hơn.

 

Nghĩ , Thịnh Ý chắc chắn :

“Bác mặc .”

 

Bác Hoa nhận câu trả lời liền thả lỏng.

 

Hai đến hợp tác xã huyện, mua vài món quà tặng cho dáng một chút.

 

Thịnh Ý xen , suốt cả quá trình đều để bác Hoa tự chọn, chỉ khi bà chọn món gì quá hợp, Thịnh Ý mới nhỏ giọng góp ý.

 

Đợi bác Hoa mua xong, Thịnh Ý đưa bà đến trung tâm thương mại ở huyện.

 

Lần Thịnh Ý để bác Hoa trả tiền mà tự bỏ tiền túi mua thêm hai món quà, để chung gói quà của bà.

 

Hai chuẩn xong xuôi mới cùng đến nhà họ Triệu.

 

Triệu phu nhân tiếng gõ cửa liền mở, thấy Thịnh Ý và bác Hoa cửa, bà phần bất ngờ.

 

Bác Hoa thì bà nhận , nhưng ân nhân từng cứu mạng bà, Thịnh Ý thì bà nhớ rõ.

 

Nhìn hai xách theo một đống quà, Triệu phu nhân đại khái đoán phận của bác Hoa.

 

Sắc mặt vốn còn dịu dàng lập tức trầm xuống, nhưng vì Thịnh Ý ở đây, bà vẫn cố nở nụ thiện với cô.

Tửu Lâu Của Dạ

 

“Bác sĩ Thịnh, mau . Sao cô đến đây?”

 

Thịnh Ý tự nhiên đáp :

 

“Con dò hỏi mãi mới tìm đường đến, đây bận quá nên hôm nay mới rảnh để đến thăm phu nhân. Lúc phu nhân giúp Hải Quân tìm công việc, con vẫn đến cảm ơn phu nhân .”

 

Nhắc đến Lưu Hải Quân, gương mặt đang tươi của Triệu phu nhân cứng trong chốc lát, bà lập tức lấy dáng vẻ bình thường.

 

“Cô khách sáo quá. Lúc đó cô cứu mạng , còn cảm ơn cô đủ nữa là. Vào , nhà bừa bộn một chút, cô đừng chê nhé.”

 

Vừa câu đó, Thịnh Ý và bác Hoa theo phản xạ liền quan sát quanh phòng khách.

 

Trong căn nhà lớn nhưng dọn dẹp tươm tất, phòng khách kê một bộ ghế gỗ, phía là chiếc bàn phủ khăn ren thêu hoa, nếu xa hơn một chút, còn thấy chiếc tủ trưng đồ với một chiếc tivi đặt trong đó.

 

Xem xong một lượt, Thịnh Ý hiểu rõ phần nào điều kiện nhà họ Triệu.

 

Bác Hoa chỉ dám ngó vài cái vội dời mắt, nhà và nhà quê như bà đúng là hai thế giới khác , sạch sẽ đến mức bà còn sợ giẫm bẩn nền nhà, mà họ còn bảo bừa bộn.

 

Triệu phu nhân thu hết phản ứng của hai mắt, sang Thịnh Ý :

 

“Trong nhà hết nước mát , để đun một ấm.”

 

Thịnh Ý lập tức giữ bà :

“Con khát, phu nhân đừng bận rộn nữa.”

 

thể cảm nhận rõ, Triệu phu nhân đang cố tình phớt lờ bác Hoa, vì Thịnh Ý chủ động dẫn đề tài về phía bác Hoa.

 

“Triệu phu nhân, đây là bác Hoa, của Lưu Hải Quân.”

 

Lúc Triệu phu nhân mới tỏ vẻ như thấy bác Hoa, nở nụ xã giao:

 

“Hóa của Hải Quân, đúng là nhận .”

 

Bác Hoa thể cảm nhận sự xem thường trong thái độ , nhưng chuyện vốn do nhà sai , bà chút oán trách nào, chỉ thấy lo lắng và bất an.

 

“Triệu phu nhân , thằng Hải Quân… Mấy hôm con bé Tiểu Tuyết đến nhà , hôm đó xảy chút chuyện…”

 

Vừa tới đây, sắc mặt Triệu phu nhân liền tối sầm .

 

Nhờ giáo dưỡng , bà kìm cơn giận, cắt ngang lời bác Hoa, nhưng thái độ thì lạnh hẳn .

 

 

 

 

Loading...