Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 253: Không Phải Bạn Gái Của Tiểu Phong

Cập nhật lúc: 2026-01-17 05:24:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị Quế Hoa, chị đừng linh tinh thế chứ.” Chu Phụng Anh vội vàng phản bác: “Không chuyện đó , Tiểu Phong nhà mới nghiệp, còn bắt đầu xem mắt tìm đối tượng gì cả.”

 

Thấy bà nghiêm túc như , Quế Hoa mới sực nhớ chuyện gì đó, năm xưa, việc của Lý Chiêu Đệ với kỹ sư Lý, mấy lớn tuổi trong khu đều rõ. Nghĩ đến đây, Quế Hoa nghiêm giọng với Chu Phụng Anh:

 

“Phụng Anh , e là Tiểu Phong nhà cô để mắt đến đấy. Hai cẩn thận, dạo nhiều trong khu nhà tập thể thấy Lý Chiêu Đệ cứ chạy sang nhà cô giúp đỡ suốt, mấy lời đồn cũng lan khắp nơi . Cô đấy, những chuyện vốn là giả, nhưng truyền truyền , tưởng là thật đấy.”

 

Sắc mặt Chu Phụng Anh lập tức tái nhợt.

 

Tại nhà của giáo sư Cốc.

 

Buổi chiều, khi mang cơm cho giáo sư Cốc và ông ăn xong, Thịnh Ý mới về nhà họ Thẩm.

 

Thẩm lão gia hôm nay tâm trạng , Thịnh Ý hỏi:

 

“Ông Thẩm ơi, hôm nay ông vẻ vui nhỉ.”

 

Gần đây vì chuyện của vợ chồng Dương Đại Trụ mà ông luôn cau , đây là đầu tiên Thịnh Ý thấy ông mỉm .

 

Ông nhấp một ngụm , chậm rãi :

 

“Dương Đại Trụ bắt , ông nhờ giúp, vợ chồng ông sắp đưa cải tạo lao động, chỉ tiếc là cha ông liên lụy.”

 

Năm xưa, chính cha của Dương Đại Trụ là cưu mang ông Thẩm và bà Cốc, nhưng hai ông bà tuổi cao, sống ở nông thôn, nên bên cảnh sát đưa họ .

 

Thịnh Ý tiếc nuối:

 

“Vậy là họ tha ?”

 

Thẩm lão gia lắc đầu, nhạt:

 

“Sao thể? Không đưa nghĩa là trừng phạt. Con trai và con gái của Dương Đại Trụ đều đến tìm Dương Yến , cứ chờ xem, chẳng bao lâu nữa nhà họ sẽ loạn lên thôi.”

 

Thịnh Ý khẽ , xem sắp chuyện để xem .

 

Cô cũng để tâm lắm, tin rằng ông Thẩm sẽ xử lý thỏa việc.

 

Khi hai còn đang chuyện, điện thoại reo lên, Phúc quản gia nhấc máy, vài câu sang với Thịnh Ý:

 

“Tiểu Ý, là ba con gọi đấy.”

 

Thịnh Ý vội vàng chạy tới nhận máy, giờ mà ba còn gọi, chắc chuyện gì đó.

 

“Ba ơi, thế ạ? Ở nhà chuyện gì ?”

 

Giọng Thịnh Quốc Lương vang lên, mang theo ý :

 

“Không chuyện gì , ba chỉ gọi hỏi xem con ở Kinh thị dạo thế nào thôi. Thư con gửi, ba nhận , mấy hôm là vụ mùa, ba đều đồng giúp , hôm nay rảnh rỗi mới nghĩ tới gọi cho con.”

 

Lòng Thịnh Ý bỗng ấm áp. Cô kể tình hình gần đây của :

 

“Ba ơi, con thi hai đều nhất đấy.”

 

Nghe giọng con gái đầy tự hào, Thịnh Quốc Lương cũng ưỡn thẳng lưng, lớn:

 

“Tốt lắm, con gái của ba giỏi nhất! cũng đừng việc quá sức, chú ý sức khỏe, ba lúc nào cũng nhớ con.”

 

Thịnh Ý khẽ đáp:

 

“Vâng ạ, bà cũng đừng gọi buổi tối nữa, từ thôn lên trấn xa lắm, tiện . Con chắc còn ở đây thêm một thời gian nữa, ba cứ yên tâm ở nhà nhé.”

 

Hai ba con dặn dò vài câu mới cúp máy.

 

Hà Hoa và Phúc Mãn đều tỏ ngưỡng mộ, họ cũng nhớ thợ mộc Lý.

 

Buổi tối, khi trở về phòng, Thịnh Ý lấy gói t.h.u.ố.c trong túi , cô mở lớp giấy bọc ngoài, xem kỹ một hồi mà vẫn hiểu rõ là loại t.h.u.ố.c gì, cô định hôm mang một phần đến bệnh viện kiểm tra thử tác dụng.

 

Hôm , đến bệnh viện, Thịnh Ý tìm ngay Viện trưởng Lưu, vì cô quen ai khác.

 

rõ mục đích, viện trưởng Lưu liền đưa cô đến phòng xét nghiệm, trong đó :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-253-khong-phai-ban-gai-cua-tieu-phong.html.]

 

“Dù gấp thì cũng hai ngày mới kết quả.”

 

Thịnh Ý tính toán, đúng ngày cô thi xong là thể đến lấy.

 

Trong lòng vẫn lo cho sức khỏe của giáo sư Cốc, cô cảm ơn viện trưởng Lưu nhờ chú Lý lái xe đưa đến trường.

 

Giáo sư Cốc hôm nay thể dậy, còn sốt, chỉ là thể vẫn còn yếu.

 

Thịnh Ý mang bữa sáng tới, dặn ông nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, còn bữa trưa và bữa tối cô sẽ đem đến.

 

Giáo sư Cốc trong lòng cảm động, quả nhiên, một học trò thật .

 

Sắp xếp xong việc, Thịnh Ý mang theo đồ đạc tới thư viện.

 

Ba Tần Tĩnh Di đang chăm chú học bài, thấy cô đến, vui nhất là Tần Tĩnh Di, nhưng vì đang ở thư viện nên cô chỉ mỉm , gì thêm, tiếp tục cúi đầu sách.

 

Đến giờ trưa, Cốc Phong đưa cho Thịnh Ý một cái túi vải.

 

Thịnh Ý mở xem một lượt, Cốc Phong vẻ gượng gạo :

“Đây là cơm và t.h.u.ố.c bồi bổ cho giáo sư, cô mang về hâm nóng nhé. Còn vài gói gia vị, thể dùng để nấu canh gà.”

 

Thịnh Ý lướt qua, đúng như Cốc Phong . Cô cảm nhận cả Cốc Phong và Chu Phụng Anh đều quan tâm đến giáo sư Cốc.

Tửu Lâu Của Dạ

 

hiểu, nếu chuẩn đồ cho giáo sư Cốc , tự mang đến?

 

Nghĩ , cô liền hỏi thẳng:

“Anh Cốc Phong, rõ ràng quan tâm thầy như , mà tự mang đến?”

 

Cốc Phong Thịnh Ý một cách khó hiểu:

“Cô .”

 

Nói xong thì giải thích thêm gì.

 

Thịnh Ý càng tò mò, trong lòng hiểu, cái gì, liệu giữa thầy và cô còn chuyện gì mà ?

 

Mang theo nghi vấn, Thịnh Ý nhanh hơn bình thường.

 

Đến nhà giáo sư Cốc, thấy ông giường, gương mặt xanh xao, Thịnh Ý nuốt lời kịp .

 

Thôi , thầy đang yếu, cô nên hỏi lúc , đợi sức khỏe thầy hơn hỏi cũng muộn.

 

Cô hâm nóng mấy hộp cơm và t.h.u.ố.c bồi bổ mà Cốc Phong mang đến.

 

Ngửi thấy mùi thơm, giáo sư Cốc tự chủ trèo dậy khỏi giường:

“Thơm quá, mùi cơm của Phụng Anh đấy. Tiểu Ý, sai em mang cơm cho thầy đấy chứ?”

 

Thịnh Ý mở nắp, cơm nóng, bưng :

“Là Cốc Phong mang đến, thầy rửa tay chuẩn ăn cơm ạ.”

 

Chu Phụng Anh nhờ Cốc Phong mang tổng cộng năm hộp cơm, mỗi hộp đầy ắp, rõ ràng là đủ cho hai ăn.

 

Thịnh Ý đến căng tin lấy cơm, các hộp đầy màu sắc hấp dẫn, nước miếng suýt rơi.

 

Hai ăn ngấu nghiến năm hộp cơm, Thịnh Ý cảm thấy no đến mức gần như thẳng .

 

Giáo sư Cốc cũng khá hơn, nhưng vẫn để một chút bụng uống t.h.u.ố.c bồi bổ.

 

Ăn xong, Thịnh Ý rửa sạch các hộp cơm, giáo sư Cốc lên giường , mới đến thư viện.

 

Chiều hôm đó, Thịnh Ý trở về nhà họ Thẩm, nhờ đầu bếp nấu canh gà, nhờ chú Lý mang sang cho giáo sư Cốc.

 

Trong nồi vẫn còn chút canh, ông Thẩm và Phúc Mãn mỗi uống nửa bát, ai nấy đều uống tủm tỉm sung sướng.

 

Thời gian nhanh ch.óng trôi đến ngày thi, ngày đó Mạnh Gia Tuyết về nhà Mạnh lão gia đ.á.n.h một trận đau điếng.

 

Rõ ràng là hài lòng với kết quả của cô , vì mấy ngày , Mạnh Gia Tuyết học đến quên ăn quên ngủ, cô tin chắc chắn sẽ vượt qua Thịnh Ý.

 

 

 

 

Loading...